Hôm công bố điểm thi đại học, tôi nhận được một tin nhắn kỳ lạ.
[Bạn thân và thanh mai trúc mã của cậu đã qua lại với nhau từ lâu rồi, không tin thì ra ban công xem đi.]
Vừa lúc nhìn thấy bộ bikini của Bạch Giai Y bị sóng biển cuốn mất, cô ấy chỉ còn cách ôm ch/ặt Châu Dục Trạch để che đậy.
Tiếng hò reo ám muội của mọi người khiến tai tôi ù lên vì ong ong.
Tôi gõ nhanh: [Cậu là ai?]
Người đó không trả lời: [Tiếp tục xem đi.]
Nhưng hai người họ đều đỏ bừng mặt, từ từ lùi ra sau tảng đ/á lớn, hoàn toàn che khuất tầm nhìn.
Lúc này, ba tin nhắn được gửi đến:
[Ngày mai Châu Dục Trạch sẽ tỏ tình với cậu. Yêu nhau năm năm, kết hôn ba năm, cậu mới phát hiện Bạch Giai Y đã làm người tình bí mật của anh ấy suốt mười năm, mà tất cả mọi người đều giấu cậu.]
[Lúc đó cậu đã mang th/ai, bọn họ càng ngang nhiên hơn. Sau khi sinh, cậu suýt nữa ôm con nhảy lầu, từ đó từ bỏ sự nghiệp, thu mình trong nhà.]
Đọc xong tin nhắn cuối cùng, tôi gần như không đứng vững được.
Cô ấy nói: [Xin cậu đấy, Khương Ngữ Ninh, đừng sống giống như tôi.]
1
Tôi lập tức gọi lại.
Bên loa vọng tới giọng máy móc lạnh lẽo: "Số điện thoại quý khách vừa gọi đang trong cuộc gọi khác."
Tôi sững lại, cúi đầu nhìn màn hình.
Dãy số đó, hóa ra lại là số của tôi.
Tôi tiếp tục gửi rất nhiều tin nhắn.
Nhưng tất cả đều rơi vào im lặng, không hồi âm.
Tôi bồn chồn đi xuống lầu, đ/âm sầm vào đám bạn học vừa từ bãi biển trở về.
Bạch Giai Y là người đầu tiên nhìn thấy tôi, cười vẫy tay: "Ninh Ninh, cậu tra điểm chưa?"
Giọng cô ấy nhẹ nhàng vui vẻ, "Tớ cao hơn dự đoán hai mươi điểm đấy, chắc cậu phải thi tốt hơn chứ nhỉ?"
Châu Dục Trạch đứng sát vai cô ấy, sắc mặt không kiên nhẫn: "Hỏi toàn chuyện vô nghĩa. Điểm của tớ đã bị ẩn rồi, Ninh Ninh chắc chắn cũng vậy."
Bạch Giai Y rụt rè cúi đầu, giống như con chim cút bị gi/ật mình.
Cô ấy lớn lên ở nông thôn, nhút nhát ôn hòa, giọng nói luôn cẩn thận rụt rè.
Châu Dục Trạch nồng nhiệt phóng khoáng, gh/ét nhất cái dáng vẻ yếu đuối đó của cô ấy.
Hạ nhục Bạch Giai Y trước đám đông là chuyện thường, tôi cũng luôn là người đứng ra hòa giải.
Nhưng giờ đây, nhìn vẻ mặt thản nhiên của họ, tuyệt nhiên không nhắc gì đến sự đồng lõa ngượng ngùng ngoài biển.
Tôi chỉ thấy lưng lạnh toát.
Ở những chỗ tôi không nhìn thấy, hẳn họ đã thân mật đến mức nào mới có thể ăn ý như vậy.
Tôi không muốn tự vả mình, "Chuyện ngoài biển tôi đã nhìn thấy hết rồi."
Đáy mắt Châu Dục Trạch thoáng lóe lên một tia hoảng lo/ạn.
Nhìn kỹ lại, anh ta đã hạ sắc mặt xuống, vẻ mặt gh/ê t/ởm.
"Xin lỗi Ninh Ninh, cô ấy đột nhiên lao vào người tớ, tớ không kịp tránh."
Anh ta lạnh lùng nhìn Bạch Giai Y, "Giải thích đi, đừng để Ninh Ninh hiểu lầm là tớ tự nguyện."
Mắt Bạch Giai Y lập tức đỏ hoe, "Tớ... tớ lúc đó hoảng quá, Dục Trạch đứng gần nên tớ muốn lấy anh ấy che đỡ một chút."
Giọng cô ấy nhỏ nhẹ đầy ấm ức: "Là tớ quá x/ấu hổ, mới khóc lóc c/ầu x/in Dục Trạch giúp. Biết Ninh Ninh sẽ gi/ận, tớ đã chỉnh trang ngay trước mặt mọi người rồi."
"Tất cả là lỗi của tớ, tớ chưa từng ra biển, cứ tưởng ai cũng mặc bikini..."
Cô ấy cắn môi, nước mắt vừa nói vừa rơi xuống.
"Đồ ng/u!"
Sắc mặt Châu Dục Trạch càng khó coi hơn.
"Mặc như vậy, thật không biết cô muốn quyến rũ hay muốn bơi."
Cả sảnh yên lặng, chỉ còn tiếng nức nở của Bạch Giai Y.
Những người ở chung khách sạn liên tục liếc nhìn.
Mấy người bạn học bên cạnh cũng thì thầm bàn tán: "Khương Ngữ Ninh quá hung hăng rồi, có phải chuyện gì to t/át gì đâu..."
"Đúng vậy, cô ta với Châu Dục Trạch còn chưa yêu nhau mà đã gh/en với cả bạn thân, đúng là đầu óc m/ù mắt."
Thật nực cười.
Từ đầu đến cuối, tôi chỉ nói có một câu.
Nhưng ánh mắt mọi người nhìn tôi đều mang theo sự trách móc.
Nếu người nhắn tin kia là tôi của tương lai.
Có nghĩa là, tôi đã bị người bạn thân nhất và thanh mai trúc mã mà tôi tin tưởng nhất coi như thằng hề suốt mười năm trời.
Chỉ nghĩ đến khả năng này thôi.
Trái tim như bị bàn tay lớn nắm ch/ặt, rồi bóp nát.
Nhưng đ/au lòng là một chuyện, lòng tự trọng không cho phép tôi sụp đổ trước mặt mọi người.
Tôi nhìn họ chằm chằm vài giây.
Rồi trực tiếp quay người bỏ đi.
2
Sau khi về phòng, tôi trùm chăn kín đầu, mặc kệ Bạch Giai Y khóc suốt đêm.
Hôm sau, tôi theo đoàn đi tham quan các danh thắng ở Tam Á.
Chuyến du lịch cuối cấp chỉ còn ba ngày, tôi đâu cần phải phá hỏng hứng của mọi người.
Châu Dục Trạch và Bạch Giai Y một trái một phải vây quanh tôi, cẩn thận lên tiếng.
Tôi vẫn lặng lẽ im lặng.
Sau bữa tối, lớp trưởng đề nghị lên sân thượng ngắm mưa sao băng.
Mọi người hùa theo: "Hay quá! Ước chúng mình đều đỗ vào trường đại học mình mơ ước!"
Cả ngày hành quân như đặc nhiệm, tôi chỉ muốn về phòng nghỉ ngơi, nhưng lại bị cuốn lên sân thượng.
Khoảnh khắc đẩy cửa, thấy dải đèn vàng ấm buông thõng xuống, ánh sáng vỡ vụn tuôn trào như mưa sao băng.
Hoa hồng trải dài đến cuối sân thượng, Châu Dục Trạch đứng giữa những ngọn nến xếp hình trái tim.
Đám đông reo hò, đẩy tôi đến trước mặt anh ta.
Đúng là thời gian tỏ tình trong tin nhắn.
Cũng khớp luôn.
Châu Dục Trạch ánh mắt dịu dàng, thì thầm một tràng lời tỏ tình dài.
Không ít bạn nữ cảm động rơm rớp nước mắt.
"Ninh Ninh, từ năm sáu tuổi tớ đã x/ác định cậu rồi, làm bạn gái tớ nhé?"
Vừa định mở miệng từ chối, cảm giác ngạt thở quen thuộc đột ngột ập đến.
Tôi lên cơn hen suyễn.
Tay theo phản xạ thò vào túi.
Nhưng ống thở không còn ở đó.
Tôi rõ ràng mang theo người mỗi ngày mà!
Thị lực bắt đầu nhòe đi, trước mắt lóe lên những hình ảnh.
Sau bữa tối Bạch Giai Y mang đến một cái bánh, mắt đỏ hoe: "Ninh Ninh, cậu từng nói không vui thì ăn đồ ngọt sẽ khá hơn, đừng gi/ận tớ nữa nhé?"
Bánh rắc một lớp bột đen, trông như bột ca cao.
Thấy các bạn lại xì xào bàn tán, tôi đành nhận lấy ăn vài miếng.
Ngựk càng lúc càng tức.
Bạch Giai Y ở nhà tôi ba năm, tôi dị ứng với hạt dẻ, cô ấy biết rõ hơn ai hết.
Mọi người xung quanh hoảng lo/ạn.
Trước mắt tôi tối sầm lại, trước khi đ/âm xuống sàn, một cánh tay rắn chắc ôm lấy eo tôi.