Anh ấy đỡ tôi ngồi xuống: "Đừng sợ, xe cấp c/ứu đang trên đường đến rồi, hơi nghiêng người về phía trước, hít vào bằng mũi, thở ra bằng miệng, chậm thôi."
Hương chanh thanh mát thoảng qua chóp mũi.
Tôi dịu lại một chút, không còn thở dốc nữa.
Chẳng bao lâu sau, một bàn tay đưa ống thở vào miệng tôi.
Luồng khí mát lạnh tràn vào, tầm nhìn dần dần tập trung.
Lúc này tôi mới nhìn rõ, người bên cạnh không phải là Châu Dục Trạch.
Mà là Hoắc Cẩn Ngôn, người quanh năm tranh giành vị trí đứng đầu khối với tôi.
Thiếu niên tuấn tú đang quỳ một chân, đôi mắt vốn dĩ lạnh nhạt thường ngày giờ đây lộ rõ vẻ lo lắng.
"Cảm ơn cậu."
Nói xong, tôi nhìn về phía Bạch Giai Y đang đẫm lệ trên mặt.
"Trong bánh có bột hạt dẻ, là cậu cố ý."
Khuôn mặt cô ta tái mét: "Ninh Ninh, sao cậu lại nghĩ như vậy? Cậu là người bạn tốt nhất của tớ mà!"
"Đều là lỗi của tớ, tớ cứ tưởng đó là bột ca cao."
Cô ta tự t/át vào mặt mình hai cái, khóc lóc nói: "Nếu tớ x/ác nhận lại với nhân viên phục vụ, thì đã không hại cậu ra nông nỗi này."
"Được, cứ cho là cái bánh là ngoài ý muốn đi."
Giọng tôi khàn đặc: "Vậy còn ống thở trong túi tôi thì sao? Cũng là cậu 'vô tình' lấy đi à?"
Cô ta trợn tròn mắt kinh ngạc: "Tớ không có!"
"Ninh Ninh, là cậu để quên ở trong phòng, tớ vừa mới đi lấy, nó ở ngay đầu giường..."
"Được rồi."
Châu Dục Trạch nhíu mày bước tới: "Giai Y chạy về lấy ống thở cho cậu, bị ngã một cái, trán cũng rá/ch rồi."
Anh ta nhìn vết trầy trên trán cô ta, giọng điệu vừa xót xa vừa trách móc.
"Cậu không cảm ơn thì thôi, lại còn giở tính tiểu thư ra à?"
Tôi ngước nhìn anh ta.
Châu Dục Trạch khựng lại, như thể mới nhớ ra tôi suýt chút nữa đã mất mạng, giọng anh ta dịu xuống:
"Các cậu là bạn thân, tớ sợ cậu nhất thời nóng gi/ận, lát nữa lại hối h/ận."
Tôi không tranh cãi nữa.
Vừa thoát ch*t trong gang tấc, nói thêm một chữ thôi tôi cũng thấy mệt.
Chống tay định đứng dậy, Hoắc Cẩn Ngôn đã nhanh tay lẹ mắt đỡ tôi lên.
Châu Dục Trạch nhìn chằm chằm vào làn da chúng tôi chạm nhau, lông mày nhíu ch/ặt.
Tôi lại nói một tiếng cảm ơn, rồi quay sang nói:
"Bạch Giai Y, dù cậu vô tình hay hữu ý, tôi cũng không thể tiếp tục ở chung với cậu được nữa, cậu đi thuê phòng khác đi."
Cô ta mấp máy môi.
Tôi đang ở phòng suite hạng sang view biển, giá mấy ngàn một đêm.
Mẹ tôi mỗi tháng cho cô ta hai ngàn tệ sinh hoạt phí, nhưng chi phí ở trường tư đắt đỏ, cô ta căn bản chẳng tiết kiệm được bao nhiêu.
Cô ta chỉ đủ tiền ở phòng tiêu chuẩn.
Bạch Giai Y như chịu nỗi oan ức tày đình, nước mắt xoay vòng trong hốc mắt.
Châu Dục Trạch mím môi không tán thành.
Nhưng khi chạm phải ánh mắt kiên quyết của tôi, cuối cùng anh ta cũng không nói gì thêm.
3
Tôi gọi nhân viên phục vụ đến hỗ trợ.
Bạch Giai Y nức nở thu dọn đồ đạc rồi chuyển ra ngoài.
Cánh cửa phòng khép lại, cảm xúc kìm nén bấy lâu nay cuối cùng cũng vỡ òa.
Tôi không kìm được mà nhớ lại mười hai năm bên cạnh Châu Dục Trạch.
Từ lúc quen nhau năm sáu tuổi, chúng tôi luôn dính lấy nhau.
Nắm tay đi học, ăn cơm, ngay cả đi vệ sinh cũng cùng đi cùng về.
Mẹ Châu hay đùa: "Hay là đính hôn từ bé đi?"
Chưa đợi người lớn đáp lời, Châu Dục Trạch nhỏ tuổi đã nghiêm mặt ngắt lời:
"Mẹ, đừng nói mấy lời này, con đợi Ninh Ninh lớn lên rồi mới hỏi cậu ấy."
Mẹ Châu trêu cậu: "Thế Ninh Ninh không đồng ý thì sao?"
Cậu khựng lại, mím môi: "Vậy... con cứ đợi!"
Câu nói này, tôi nhớ suốt nhiều năm.
Cách đây không lâu là lễ trưởng thành của Châu Dục Trạch, tôi đã thức suốt ba tháng để làm một cuốn sổ tay.
Trong đó có ảnh chụp chung của chúng tôi bao năm qua, cuống vé khu vui chơi, cuống vé xem phim...
Cậu ấy lật đến trang cuối cùng, hàng mi ướt đẫm.
Cúi đầu, tiến lại gần.
Tôi nhắm mắt, tim đ/ập như sấm.
Đến giây phút cuối cùng, cậu ấy lại dừng lại.
"Ninh Ninh, đợi thi đại học xong nhé."
Giọng Châu Dục Trạch khàn khàn, "Tớ có chuyện rất quan trọng muốn nói với cậu."
Tính cách cậu ấy phóng khoáng, làm gì cũng vội vàng.
Nhưng đối với tôi, luôn kiềm chế đến mức trân trọng.
Trân trọng đến mức sự chậm chạp của tôi cũng trở nên có lý.
Bạch Giai Y là con gái người giúp việc nhà tôi.
Kỳ nghỉ hè sau kỳ thi cấp ba, mẹ cô ta vì c/ứu tôi mà qu/a đ/ời trong một vụ t/ai n/ạn.
Để lại cô ta và người bà già yếu nương tựa vào nhau.
Để báo ơn, chúng tôi đón Bạch Giai Y từ quê lên, chuyển vào trường tư thục tốt nhất Thượng Hải.
Cô ta nhút nhát, ôn hòa, nói chuyện luôn nhìn sắc mặt người khác.
Tôi thì luôn chăm sóc, m/ua sắm đồ đạc, giới thiệu bạn bè, giúp đỡ bổ túc bài vở.
Còn Châu Dục Trạch lần đầu gặp cô ta đã không có sắc mặt tốt.
"Con nhà quê ở đâu ra, cũng xứng đi cùng tớ và Ninh Ninh sao?"
Vì chuyện này, chúng tôi cãi nhau lần đầu tiên, chiến tranh lạnh cả tuần.
Sau này, đi đâu tôi cũng mang theo Bạch Giai Y.
Châu Dục Trạch không kiên nhẫn, nhưng vì sợ tôi gi/ận nên cũng thu liễm cảm xúc.
Đi chơi sẽ m/ua trà sữa cho cô ta, sinh nhật cũng tặng quà.
Tôi cứ tưởng là do cậu ấy nể mặt tôi mới làm thế.
Nhưng rốt cuộc là bắt đầu từ khi nào.
Thanh mai trúc mã vốn dĩ lấp đầy trái tim tôi, lại lặng lẽ dành một vị trí cho người khác?
Màn hình điện thoại đột ngột sáng lên.
[Thí nghiệm này không ổn định, tớ có thể mất liên lạc bất cứ lúc nào.]
[Bạch Giai Y cố tình làm ra chuyện này, đổi phòng thì Châu Dục Trạch mới có thể tìm cô ta.]
[Đi gõ cửa phòng Hoắc Cẩn Ngôn đi, phòng Châu Dục Trạch thuê cho cô ta ở ngay sát vách. Tớ biết điều này rất tà/n nh/ẫn, nhưng cậu phải hoàn toàn tuyệt vọng mới có thể thay đổi vận mệnh.]
Tôi không tin nổi nhìn dòng chữ đó.
Hoắc Cẩn Ngôn là đóa hoa cao lãnh nổi tiếng của trường.
Cho dù hôm nay cậu ấy có lòng tốt c/ứu tôi.
Nhưng 1 giờ sáng rồi, sao cậu ấy có thể cho tôi vào cửa?
Tôi vừa định gõ chữ, tin nhắn mới hiện lên:
[Cậu ấy sẽ mở cửa. Sau khi tương lai thay đổi, Hoắc Cẩn Ngôn... là chồng cậu, cậu ấy thầm yêu cậu rất lâu rồi.]
4
Tôi hít một hơi thật sâu.
Truy hỏi thêm, bên kia hoàn toàn im lặng.
Đứng trước cửa phòng 1105, tôi do dự nhấn chuông.