Anh ta gặp t/ai n/ạn giao thông và phải c/ắt bỏ cả hai chân. Nhà họ Lục sụp đổ. Nhưng sóng gió chưa dứt, vấn đề thuế vụ của nhà họ Lục lại xảy ra sự cố lớn. Đầu tiên là công ty con phá sản, sau đó là cả tập đoàn đứng trên bờ vực sụp đổ. Bố Lục đi c/ầu x/in khắp nơi, mong họ cho nhà họ Lục một con đường sống. Thế nhưng, họ chỉ nhìn ông rồi thở dài bất lực: "Ông đối xử với con gái ruột còn tà/n nh/ẫn đến thế, không phải chúng tôi không muốn giúp, mà là không dám."
Bố Lục sững sờ. Sự hối h/ận và dằn vặt gần như nhấn chìm cả nhà họ Lục. Cuối cùng, họ bù đắp cho tôi một phần quà lễ trưởng thành và đồng ý ký giấy chuyển hộ khẩu, để tôi hoàn toàn trở thành Nghiêm D/ao. Tôi học đại học, đi du học, từ quản lý Nghiêm dần dần trở thành chủ tịch Nghiêm.
Đã rất lâu rồi tôi không còn nghe tin tức gì về nhà họ Lục. Lâu đến mức tôi suýt quên mất mười mấy năm hoang đường đó của mình. Cho đến lần nọ, tôi vô tình lái xe vào một con hẻm nhỏ, đang loay hoay tìm cách lùi xe ra ngoài thì nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Lục Vũ mặc chiếc áo đã giặt đến bạc màu, tay nắm ch/ặt nắm tiền. Mẹ Lục đứng phía sau gào lên: "Lục Vũ, con quay lại đây cho mẹ, đó là tiền m/ua th/uốc cho anh trai con đấy."
Lục Vũ quay đầu lại, đôi mắt sưng húp: "Tại sao bố mẹ lại ích kỷ như vậy! Chỉ biết lo chữa b/ệnh cho anh trai mà không màng đến sống ch*t của con. Trước đây con ủng hộ thần tượng toàn vài trăm nghìn, giờ con chỉ muốn m/ua vài trăm tệ để ủng hộ thôi mà đã bị coi là keo kiệt rồi."
Mẹ Lục nhìn con bé trong tuyệt vọng: "Chúng ta cưng chiều con bao nhiêu năm nay, vẫn chưa đủ sao? Tại sao con không thể hiểu chuyện như D/ao D/ao chứ?"
"Hiểu chuyện?" Lục Vũ nhếch mép cười đ/ộc địa: "Vậy thì bố mẹ đi tìm chị ấy đi, nhận lại chị ấy đi, xem chị ấy có nhận bố mẹ không."
Mẹ Lục mặt c/ắt không còn giọt m/áu, lùi lại vài bước. Bà vỗ đùi gào khóc: "Nghiệp chướng mà."
Tôi không còn tâm trí xem kịch nữa, định sang số lùi xe. Nhưng qua cửa kính, tôi vô tình chạm mắt với Lục Thuấn đang ngồi trên xe lăn. Anh ta mấp máy môi, cuối cùng chỉ thốt ra một câu. Nhìn khẩu hình, tôi biết đó là: "Xin lỗi."
Tôi nhún vai không chút bận tâm, những chuyện cũ từ lâu tôi đã chẳng còn để ý nữa. Những năm qua, nhà họ Nghiêm chăm sóc tôi rất tốt, và tôi cũng nỗ lực hết mình để báo đáp họ. Những nỗi đ/au trưởng thành từng không thể nói thành lời ấy đã được gia đình họ Nghiêm xoa dịu, đến nỗi ngay cả vết s/ẹo cũng chẳng còn tìm thấy nữa.
Còn nhà họ Lục trong lòng tôi, không yêu cũng chẳng h/ận, chỉ là những người qua đường bình thường nhất. Tôi đã sớm có những người thân yêu thương tôi hơn và thực sự xứng đáng với danh xưng đó. Mười chín năm trước chỉ là một cơn á/c mộng, giờ đây khi tỉnh mộng người tan, chuyện cũ chẳng còn có thể giam cầm được tôi nữa.