Trở lại bàn làm việc, tôi mở email, nhấp vào thư x/ác nhận tuyển dụng của chi nhánh Thượng Hải. Trong tệp đính kèm có đơn xin trợ cấp thuê nhà, tôi đã điền xong xuôi. Chỉ cần đơn điều chuyển được phê duyệt, tôi sẽ lập tức rời đi.
Buổi gặp gỡ khách hàng chiều nay diễn ra khá suôn sẻ. Tuy khách hàng khó tính, nhưng nền tảng đã xây dựng từ ba lần đàm phán trước vẫn còn đó. Tôi đã cùng nhóm dự án chuẩn bị hai phương án dự phòng, khách hàng đã chọn một trong số đó và ký kết thỏa thuận bổ sung.
Khi tan họp, khách hàng bắt tay tôi: “Quản lý Hứa, vẫn là cô đáng tin cậy nhất. Cô bé lần trước nói chuyện nửa ngày mà chẳng vào trọng tâm, làm tôi sốt ruột chỉ muốn nói thay cho cô ấy.”
Tôi đáp: “Cô ấy mới vào làm, vẫn cần thời gian để trưởng thành.”
Khách hàng cười: “Cô dẫn dắt cô ấy chắc tốn nhiều tâm tư lắm nhỉ?”
Tôi cũng cười, không đáp lời.
Khi đang dọn dẹp phòng họp, Lâm Tịch Nhan từ bên ngoài chạy vào: “Chị Tư Du, nghe nói ký được rồi ạ? Chị giỏi quá đi mất!”
Trên mặt cô ta tràn đầy ý cười, trông rất chân thành: “Em biết ngay chị ra tay là chắc chắn thành công mà, anh Giang nói đúng, vẫn phải là chị lên tiếng mới được.”
Cô ta nhấn mạnh mấy chữ “anh Giang nói đúng” một cách đặc biệt rõ ràng.
Tôi cúi đầu thu xếp tài liệu: “Em nhập nội dung thỏa thuận bổ sung vào hệ thống là được, tối chị sẽ gửi bản cuối cho em.”
“Dạ được ạ, chị Tư Du chị đáng tin quá!”
Cô ta ôm máy tính bảng chạy ra ngoài, đến cửa lại quay đầu lại: “À đúng rồi chị Tư Du, tối nay phòng ban đi liên hoan, anh Giang bảo chị nhất định phải đến. Lần trước lễ tình nhân chị về sớm, anh ấy cứ lầm bầm mãi mấy ngày nay đấy.”
“Để xem đã.”
“Đừng “để xem” nữa, anh Giang nói rồi, lần này ai trốn là anh ấy nổi gi/ận với người đó đấy.”
Cô ta cười hì hì rồi chạy xa.
Sáu giờ rưỡi tối, địa điểm liên hoan là một quán đồ Tứ Xuyên gần đó. Khi tôi đến, hơn một nửa số người đã ngồi vào chỗ.
Giang Vân Chu ngồi ở vị trí chủ tọa, bên cạnh còn trống một chỗ. Lâm Tịch Nhan ngồi phía bên kia của anh, đang cầm thực đơn chỉ trỏ: “Em muốn ăn Mao Huyết Vượng! Còn cả cá nấu nước nữa!”
“Em có ăn được cay không mà gọi mấy món này, đến lúc lại khóc lóc bảo đ/au dạ dày.”
“Anh Giang, anh quản em làm gì, em cứ gọi đấy!”
Giang Vân Chu rút thực đơn khỏi tay cô ta, đưa cho nhân viên phục vụ: “Mao Huyết Vượng lấy vị cay nhẹ, cá nấu nước không cay, mang thêm một bát canh cà chua trứng.”
Lâm Tịch Nhan bất mãn kêu ca: “Anh Giang! Em muốn ăn cay!”
“Lần trước ăn cay xong nửa đêm gọi điện cho tôi bảo đ/au dạ dày là ai?”
“Đó là... đó là t/ai n/ạn thôi!”
“Thôi đi, lần sau dẫn em đi ăn, hôm nay ngoan ngoãn một chút.”
Lâm Tịch Nhan hừ một tiếng, không nói gì thêm, nhưng khóe miệng cong lên rất cao.
Tôi tìm một chỗ trống đối diện ngồi xuống, cách Giang Vân Chu bảy tám người qua chiếc bàn tròn.
Anh ngẩng đầu nhìn thấy tôi, ánh mắt dừng trên mặt tôi một chút rồi dời đi.
Các món ăn lần lượt được đưa lên. Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện, không khí khá náo nhiệt.
Có người bắt đầu hùa vào yêu cầu Giang Vân Chu nói vài lời, anh đặt đũa xuống, nâng ly rư/ợu đứng dậy: “Gần đây mọi người vất vả rồi, doanh số quý này rất tốt, chúng ta hãy cùng nỗ lực hơn nữa.”
Anh dừng lại một chút, ánh mắt quét một vòng rồi dừng trên người tôi: “Đặc biệt là Hứa Tư Du, vài dự án lớn đều là cô ấy gánh vác, vất vả cho cô rồi.”
Ánh mắt cả bàn đổ dồn về phía tôi, có người bắt đầu vỗ tay.
Tôi cầm ly trà, gật đầu với anh: “Đó là việc nên làm.”
Giang Vân Chu nhìn tôi, dường như muốn nói gì đó, nhưng Lâm Tịch Nhan đứng dậy c/ắt ngang: “Anh Giang, anh đừng chỉ khen chị Tư Du thôi, em cũng làm được rất nhiều việc mà!”
Cô ta chu môi, giọng điệu nửa đùa nửa thật than vãn: “Việc liên lạc và kết nối với khách hàng cơ bản đều do em làm, chị Tư Du phụ trách hướng đi chung, còn em phụ trách thực thi, chúng ta gọi là cặp bài trùng đấy.”
Nói xong cô ta còn nháy mắt với tôi: “Đúng không chị Tư Du?”
Tôi nhìn vào mắt cô ta, mỉm cười: “Đúng, Tịch Nhan tiến bộ rất nhiều.”
Giang Vân Chu nhìn tôi, lông mày khẽ nhíu lại.
Lâm Tịch Nhan hài lòng ngồi xuống, lại ghé sát vào Giang Vân Chu thì thầm điều gì đó. Tôi cúi đầu, gắp một đũa dưa chuột trộn. Giòn tan, nhưng chẳng có vị gì.
Tiệc rư/ợu đã quá ba tuần, Lâm Tịch Nhan uống hai ly bia, trên mặt ửng hồng: “Anh Giang, em hơi chóng mặt.”
“Ai bảo em uống mạnh thế?”
Giang Vân Chu cầm lấy ly của cô ta, đổ nốt phần rư/ợu còn lại vào ly của mình: “Đừng uống nữa, lát nữa tôi đưa em về.”
“Vậy anh đưa em về nhé.”
“Tôi không đưa em thì ai đưa?”
Lâm Tịch Nhan cười khì khì, nghiêng đầu dựa vào lưng ghế, mắt nhắm mắt mở nhìn anh.
Giang Vân Chu không né tránh ánh mắt cô ta, cúi đầu uống một ngụm rư/ợu.
Tôi đặt đũa xuống, đứng dậy: “Tôi đi vệ sinh một lát.”
Khi đi ngang qua họ, tôi ngửi thấy một mùi nước hoa quen thuộc. Hôm nay Giang Vân Chu xịt loại nước hoa hương gỗ mà tôi tặng anh năm ngoái. Hồi đó anh bảo “mùi nồng quá, không quen”, rồi vứt trong ngăn kéo bám bụi. Vậy mà hôm nay lại xịt.
Khi tôi đi ngang qua anh, Lâm Tịch Nhan bất ngờ vươn tay, nắm lấy cổ tay anh: “Anh Giang, anh ngửi xem hôm nay em xịt mùi gì này?”
Cô ta đưa cổ tay sát vào mũi Giang Vân Chu. Anh cúi đầu ngửi một cái: “Đổi rồi à? Loại lần trước chẳng phải rất tốt sao?”
“Đây là loại mới m/ua, chị Tư Du giới thiệu cho em đấy! Lần trước chị ấy bảo nhãn hiệu này tốt, thế là em m/ua luôn loại giống hệt.”
Cô ta cười ngây thơ vô số tội: “Bọn em bây giờ dùng chung một loại nước hoa, nhìn có giống chị em không anh?”
Giang Vân Chu ngẩng đầu nhìn tôi. Tôi đang đứng cách đó ba bước chân, quay lưng về phía họ.