Tôi nhìn anh, khẽ cười.

"Anh đã bao giờ đi trên tuyết chưa?"

Anh im lặng.

"Đi một vòng trên tuyết, rồi quay về vạch xuất phát, những dấu chân anh đã đi qua liệu có biến mất không?"

"Không, những dấu vết đó vẫn luôn ở đó. Cho dù có một trận tuyết mới rơi xuống, cho dù lớp tuyết mới có thể che lấp những dấu chân ấy, thì chúng vẫn có độ sâu khác biệt so với những nơi khác."

"Đã đi qua là đã đi qua. Những dấu vết đó vĩnh viễn tồn tại."

Quý Ôn Diên sững sờ.

Tôi quay người bỏ đi.

Anh đột nhiên đứng bật dậy từ sau bàn làm việc, có lẽ định kéo tôi lại.

Nhưng anh bất ngờ lảo đảo, cả người đổ ập về phía trước.

Tôi theo bản năng lùi sang một bên nửa bước, không những không đưa tay đỡ anh, mà khi anh lướt qua người, tôi còn sợ bị chạm phải, chán gh/ét lùi lại một bước.

Anh đổ ập xuống sàn. Trán đ/ập vào cạnh sắc của giá treo quần áo.

M/áu chảy dài dọc theo xươ/ng mày.

Phải mất một lúc lâu, anh mới ngẩng đầu lên, nhìn tôi, trong khoảnh khắc có chút ngẩn ngơ.

Sau đó, trên mặt anh dần hiện lên vẻ đ/au đớn.

Giọng anh khàn đặc, biểu cảm trên mặt như muốn khóc lại như muốn cười: "Nhiễm Nhiễm, hóa ra em chán gh/ét anh đến mức này sao."

Tôi không trả lời câu hỏi đó, mà lạnh lùng nói: "Anh tự gọi bác sĩ đi."

Nói xong, tôi rời khỏi văn phòng.

Chiều hôm đó, mọi người đều nói Quý Ôn Diên bị sốt cao, ngất xỉu trong văn phòng và được trợ lý khẩn cấp đưa đến b/ệnh viện.

Sau khi tỉnh lại, không biết vì sao, anh trực tiếp bảo trợ lý sắp xếp chuyến công tác, bay đến một nơi khác.

Như thể đang trốn tránh điều gì đó.

Đêm mấy ngày sau.

Tôi nhận được điện thoại của anh.

"Có chuyện gì?"

Đầu dây bên kia khựng lại, ho sù sụ mấy tiếng, giọng nói như bị cát bụi bao phủ: "...Không có gì, chỉ là..."

Tôi thiếu kiên nhẫn nói: "Bây giờ là giờ tan làm, không có chuyện gì thì cúp máy đi, đừng làm phiền tôi chơi game."

Anh lại ho một tràng, một lúc sau mới nói: "Nhiễm Nhiễm, anh... anh nhớ em."

Ngay giây phút anh vừa dứt lời, tôi cúp máy.

Sau đó, anh không gọi lại nữa.

Lần tiếp theo gặp anh, là ngày cuối cùng tôi ở công ty.

Tôi bước vào văn phòng anh lần cuối cùng.

Tại nơi này, chúng tôi từng lén lút ôm nhau.

Cũng từng xảy ra vô số cuộc tranh cãi.

Nhưng cuối cùng cũng đến lúc kết thúc.

Anh đứng trước mặt tôi.

Sắc mặt còn trắng bệch hơn hôm đó, gần như không còn chút huyết sắc.

"Nhất định phải đi sao?"

"Nhất định, phải chia tay sao?"

Tôi nhìn anh lạnh lùng: "Nếu anh gọi tôi đến để hỏi câu này, vậy tôi đi đây."

"Nhiễm Nhiễm..." Dưới đáy mắt anh ánh lên một tia sáng nhạt nhòa, không rõ là kỳ vọng hay c/ầu x/in.

Anh mở miệng, như muốn nói điều gì đó.

Tôi liếc nhìn những tòa nhà cao tầng ngoài cửa kính sát đất lần cuối, thu hồi ánh nhìn rồi bước ra ngoài.

Đi đến cửa, đột nhiên dừng bước, quay người lại.

Anh sững sờ, trong mắt thoáng qua một tia vui mừng: "Nhiễm Nhiễm..."

Tôi cầm lấy ly cà phê trên bàn anh.

Dội mạnh vào người anh.

Ly chất lỏng màu nâu đó hắt đầy mặt và người anh.

Cả người anh cứng đờ tại chỗ.

Tôi thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.

"Được rồi. Thế này mới thực sự là sòng phẳng."

Tôi đặt ly lại trên bàn.

Vỗ vỗ tay.

Rời khỏi văn phòng.

Rời khỏi tòa nhà công ty.

Hoàn toàn từ biệt nơi này, c/ắt đ/ứt quá khứ.

Tôi dang rộng hai tay, cảm nhận cơn gió thổi qua bên cạnh.

Thật sạch sẽ.

Đi thôi.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm