Tôi đã từ chối cậu ta rất nhiều lần, lần này tôi thực sự không còn kiên nhẫn nữa.
Tôi lắc đầu: "Không cần."
Cậu ta thấy mất mặt, đưa tay nắm ch/ặt lấy cánh tay tôi.
"Rốt cuộc cô không hài lòng ở điểm nào? Nói rõ ra xem nào, cô cứ treo tôi lơ lửng thế này có thấy thú vị không?"
Tôi hất tay cậu ta ra, giọng điệu trở nên lạnh lùng.
"Tôi không treo cậu, là cậu cứ mãi quấn lấy tôi."
Cậu ta còn muốn nói gì đó, nhưng bất ngờ bị ai đó đ/á mạnh một cú khiến ngã nhào xuống đất.
Cậu ta ch/ửi thề một câu, vừa lầm bầm vừa bò dậy, nhưng âm thanh càng lúc càng nhỏ dần.
Tôi nhìn theo ánh mắt của cậu ta mà quay đầu lại.
Tôi nhìn thấy Tưởng Hạo Tri đã lâu không gặp.
Hoàn toàn khác với mọi lần tôi từng thấy trước đây.
Tưởng Hạo Tri mặc một chiếc áo khoác nhìn là biết giá trị không hề nhỏ, vẻ ngoài anh tuấn, ánh mắt sắc lẹm.
Chàng trai kia ch/ửi đổng thêm vài câu, liếc nhìn chiếc McLaren đỗ bên cạnh rồi miễn cưỡng bỏ đi.
Tưởng Hạo Tri đứng nguyên tại chỗ, hồi lâu vẫn không quay đầu lại.
Tôi không nói một lời, cứ thế đi về phía trường học, nhưng đột nhiên bị cậu ta nắm lấy cổ tay.
Nhịp thở của cậu ta càng lúc càng nặng nề, khi cất lời, trong giọng nói mang theo tiếng nấc nghẹn không thể kìm nén.
"Kiều Tiểu Hà, em h/ận tôi đến thế sao?"
"Công việc cũng nghỉ, điện thoại và WeChat đều hủy, nhà cũng không ở nữa..."
"Em đến cả một cơ hội để tôi giải thích và bù đắp cũng không cho sao?"
Lời chưa dứt, cậu ta đã ôm ch/ặt lấy tôi vào lòng, mặt áp sát vào vai tôi.
"Tôi lừa em là tôi khốn nạn, là tôi m/ù mắt mới hiểu lầm em!"
"Nhưng sau đó tôi thực sự đã yêu em, cả đời này tôi chưa từng nghiêm túc với ai như vậy, tôi..."
Cậu ta không nói tiếp được nữa, trong giọng nói tràn đầy tiếng khóc nghẹn ngào.
Tôi thở dài.
"Tưởng Hạo Tri, chúng ta vốn dĩ là người của hai thế giới, anh muốn chơi trò chơi tình yêu thì xin đừng tìm đến tôi, được không?"
Tưởng Hạo Tri gật đầu.
"Đúng, chúng ta là người của hai thế giới, tôi không xứng với em. Những chuyện em đã trải qua, đặt lên người tôi, chưa chắc tôi đã vượt qua được, chứ đừng nói đến chuyện quay lại trường học."
"Nhưng tôi thực sự xót xa cho em, nhớ thương em, yêu em. Tôi không kiểm soát được nỗi nhớ em, dù em có nhìn tôi thấy gh/ê t/ởm, muốn tôi đi ch*t..."
Tôi ngắt lời cậu ta.
"Tôi không muốn anh đi ch*t."
"Ngay từ đầu tôi đã biết anh lừa tôi rồi."
"Trước kia anh từng cùng Thi Cổ Ngôn đến nhà hàng tiêu xài, mở một chai Yamazaki 55 năm, chính anh cũng quên rồi đúng không?"
Tưởng Hạo Tri sững sờ hoàn toàn.
Phải mất một lúc lâu, cậu ta mới tìm lại được giọng nói của mình.
"Vậy tại sao... tại sao em lại vờ như không biết?"
"Tại sao vẫn đối xử tốt với tôi như vậy?"
Tôi thành thật nói:
"Vì tôi không có bố, không có mẹ, mỗi ngày đều phải b/án mạng ki/ếm tiền trả n/ợ, không ai xót xa cho tôi, không ai giúp đỡ tôi. Cuộc sống của tôi rất khổ sở, trước đây tôi từng nghiêm túc nghĩ đến chuyện t/ự s*t."
"Hôm đó anh giúp tôi dựng xe điện, hỏi tôi có phải tâm trạng không tốt không. Tôi biết anh là kẻ l/ừa đ/ảo, nhưng vẫn muốn có người bầu bạn, vì tôi thực sự quá cô đơn."
"Cho nên tôi vờ như không biết gì, anh muốn đem tôi ra làm trò tiêu khiển thì tôi phối hợp với anh thôi, đơn giản vậy đấy."
"Tưởng Hạo Tri, tôi chưa từng yêu anh, anh cũng không lừa gạt tình cảm của tôi, anh không cần phải cảm thấy tội lỗi nặng nề như vậy."
"Nhưng bây giờ tôi không muốn ch*t nữa, tôi đã có cuộc sống mới rồi, một mình bước tiếp cũng sẽ không còn sợ hãi như trước nữa."
"Cho nên tôi không cần anh nữa, anh cũng... đừng đến làm phiền tôi nữa."
14
Thật kỳ lạ, rõ ràng người bị tổn thương là tôi, nhưng Tưởng Hạo Tri trông còn sụp đổ hơn cả tôi.
Cậu ta cứ liên tục nói xin lỗi với tôi.
Nói đến cuối cùng dường như hoàn toàn mất đi khả năng biểu đạt.
Chỉ cúi đầu, dùng tay phải che ch/ặt mắt, phát ra tiếng khóc không thể kìm nén.
Tôi đành tìm số điện thoại của mẹ cậu ta trong danh bạ, gửi cho bà một tin nhắn, báo cho bà biết Tưởng Hạo Tri đang ở đây.
Tưởng Hạo Tri nhanh chóng bị người ta cưỡng ép đưa đi.
Trong thời gian đó, cậu ta liên tục nhắn tin, chuyển khoản cho tôi.
Nhưng tôi cũng không biết cậu ta đã làm lo/ạn với gia đình đến mức nào.
Vậy mà cậu ta lại nhanh chóng xuất hiện trước mặt tôi lần nữa.
Lần gặp này có chút ngượng ngùng.
Vì tôi đang hẹn hò với một chàng trai khác.
Thực ra tôi không hề có cảm giác rung động với chàng trai trước mắt này.
Tôi chỉ thấy cậu ấy tính tình tốt, dịu dàng, ở bên cậu ấy cảm thấy rất an tâm.
Tôi biết, tôi và cậu ấy sẽ chẳng có kết quả gì.
Nhưng tôi nghĩ, tôi đã có cuộc đời mới, dường như cũng nên giống như bao cô gái khác, làm quen người mới, trải nghiệm tình cảm mới.
Tưởng Hạo Tri dường như sợ tôi tức gi/ận, không làm lo/ạn như lần trước.
Cậu ta chỉ nhìn chàng trai kia, nói: "Cậu ra ngoài một chút, tôi và Tiểu Hà có chuyện muốn nói."
Chàng trai ngồi đối diện tôi nhìn tôi, hỏi: "Đây là?"
Tôi im lặng vài giây, chỉ vào Tưởng Hạo Tri rồi nói:
"Đây là một người quen của tôi."
"Nhà cậu ta rất giàu, nhưng cuộc sống nhàm chán quá nên giả vờ nghèo, tiếp cận tôi, giả vờ yêu đương với tôi."
"Bây giờ cậu ta hối h/ận vì đã làm thế, muốn nhận được sự tha thứ của tôi nên cứ quấn lấy tôi... đại khái là vậy đấy."
Chàng trai đối diện lộ vẻ mặt khó tả.
"Này ông bạn, thế là đủ rồi đấy, Kiều Tiểu Hà tính tình tốt, ông cũng không thể cứ b/ắt n/ạt người ta mãi được."
Sắc mặt Tưởng Hạo Tri khó coi đến đ/áng s/ợ.
Tôi nói: "Muốn giở thói thiếu gia ra à?"
Cậu ta cố nhịn xuống, vẻ mặt đầy tủi nh/ục ngồi bên cạnh tôi, đề phòng chàng trai đối diện như đề phòng kẻ tr/ộm.
Tôi không muốn kéo người vô tội vào lãng phí thời gian nữa.