Anh ấy đã tốn rất nhiều thời gian, với hy vọng có thể đổi lấy một cơ hội để nói chuyện.
Vai trò đảo ngược.
Nhưng tôi lại chẳng có cảm giác hả hê khi trả th/ù.
Tôi chỉ cảm thấy rất phiền.
Tôi đã vượt qua được hết rồi, tại sao anh ấy lại muốn kéo tôi vào vòng xoáy yêu và không yêu này một lần nữa?
Năm đó, chính anh ấy đã không cho tôi một cơ hội nào.
Để bảo vệ chặn tôi ở ngoài thế giới của anh ấy.
Tôi cũng muốn đối xử với anh ấy như cách anh ấy từng đối xử với tôi.
Nhưng cuối cùng vẫn mềm lòng.
"Ra quán cà phê nói chuyện đi."
Ly cà phê latte dừa tươi đó đặt trước mặt tôi, mãi vẫn không được khuấy lên.
Tôi nhìn Hạ Triều đang lúng túng ở đối diện.
Anh ấy đang xin lỗi.
"Anh không nên chưa x/ác thực mà đã vội vàng tin lời họ."
Nhưng xin lỗi thì có tác dụng gì chứ?
Những tổn thương thực chất đó vẫn luôn ở đó.
Anh ấy lại nói:
"Việc anh cưới Khương Niểu Niểu lúc đó chỉ là hôn nhân thương mại, anh không hề thay lòng đổi dạ mà yêu người khác."
Tôi không hiểu tiêu chuẩn đạo đức của Hạ Triều từ bao giờ lại thấp đến thế.
Tôi có chút cạn lời.
Nhưng vẫn buộc phải nhìn anh ấy diễn kịch.
Anh ấy nói anh ấy sai rồi, anh ấy đã ly hôn với Khương Niểu Niểu và muốn chịu trách nhiệm với tôi.
Tôi lại gạt phắt bàn tay đang đưa nhẫn ra của anh ấy.
"Bẩn."
Chỗ nào cũng bẩn.
Hạ Triều ngẩn người, không hề tức gi/ận, chỉ hạ giọng tiếp tục nói chuyện tử tế với tôi.
"Em gh/ét bỏ anh là đúng, anh thực sự đã làm sai rất nhiều điều. Nhưng anh vẫn muốn thử, chờ đến ngày em sẵn lòng cho anh một cơ hội."
Không còn cơ hội nữa rồi.
Tôi đã cạn kiệt mọi tình yêu của mình.
Những viên đ/á trong ly cà phê tan dần, làm loãng đi hương vị ban đầu.
Tôi đứng dậy.
"Tôi không muốn tha thứ, làm ơn sau này đừng đến làm phiền tôi nữa."
Hạ Triều còn muốn níu kéo.
Tôi lại lắc đầu.
"Hạ Triều, những gì anh có thể mang đến cho tôi chỉ còn là nỗi đ/au thôi.
"Bây giờ tôi không cần sự n/ợ nần của anh, tôi chỉ muốn anh rời đi."
Ánh hoàng hôn phía xa chìm vào biển mây.
Bàn tay đang nắm lấy tôi, cuối cùng cũng buông ra.
13
Sau này, nghe nói gã thiếu gia giả năm đó đã động tay động chân vào chiếc xe của nhà họ Hạ.
Tổng giám đốc Hạ và phu nhân đã mất ngay tại chỗ.
Hạ Triều cũng vì vụ t/ai n/ạn này mà g/ãy đôi chân.
Sau đó nữa, dần dần không còn tin tức gì về Hạ Triều.
Tôi với tư cách là nhân viên kỳ cựu của công ty đã được thăng chức tăng lương, từng bước leo lên vị trí cấp cao.
Tôi không thiếu người theo đuổi.
Cũng không thiếu bạn trai.
Mẹ tôi không thúc giục tôi kết hôn.
Bà luôn nói:
"Kết hôn cũng tốt, không kết cũng chẳng sao, con gái mẹ hạnh phúc là được rồi."
Ngoại truyện
Ngày tỉnh lại ở b/ệnh viện, câu hỏi đầu tiên của Hạ Triều là: "Tôi là ai?"
Câu hỏi thứ hai là: "Đây là đâu?"
Cặp vợ chồng bên cạnh giường nói:
"Con là con trai của chúng ta, Hạ Triều, bị t/ai n/ạn xe nên được đưa vào b/ệnh viện."
Phải mất nửa ngày.
Hạ Triều thông qua lời họ nói mà đại khái sắp xếp lại được mọi chuyện.
Mình là thiếu gia thật sự của nhà họ Hạ bị lưu lạc bên ngoài, trải qua hai mươi lăm năm gian khổ cuối cùng cũng được nhận lại nhà họ Hạ.
Đúng tròn ba tháng.
Trong lời mô tả của bố mẹ, anh hiểu rằng cuộc đời mình có vài người quan trọng.
Người bà đã nhặt anh về nuôi lớn nhưng đã qu/a đ/ời, bố mẹ, và cô tiểu thư nhà họ Khương đã đính ước là Khương Niểu Niểu.
Nhưng dường như còn một người nữa, cũng luôn xuất hiện trong lời kể của bố mẹ.
Mạnh Vân Kiểu.
Là con hoang của người đàn ông đến nhà họ Khương làm rể.
Cũng là cô gái từng c/ứu giúp anh vài lần, nhưng lại cậy ơn đòi báo đáp.
Bố mẹ nói rất nhiều điều không tốt về Mạnh Vân Kiểu.
Ba lệnh năm nài, cấm Hạ Triều tiếp xúc với Mạnh Vân Kiểu.
Hạ Triều gật đầu.
Nhưng không ngờ Mạnh Vân Kiểu lại khó dứt khoát đến thế.
Hạ Triều đủ mọi cách né tránh.
Đối phương vẫn đeo bám gần một năm, mới buông tay trước thềm đám cưới của Hạ Triều.
Ngày cưới, chủ hôn hỏi Hạ Triều có nguyện ý cưới cô gái trước mặt không.
"Dù nghèo khó hay giàu sang, dù b/ệnh tật hay khỏe mạnh, đều nguyện yêu cô ấy, tôn trọng cô ấy, bảo vệ cô ấy, mãi mãi chung thủy không đổi cho đến cuối đời."
Hạ Triều nhìn khuôn mặt của Khương Niểu Niểu.
Có chút quen thuộc.
Hôn nhân thương mại, không nói đến tình yêu, cũng chẳng có gì không nguyện ý.
Chỉ là những lời này Hạ Triều hình như đã từng nói qua.
Đã nói với ai nhỉ?
Hạ Triều không nhớ nổi.
Thôi vậy.
Cuộc sống vẫn có thể tiếp diễn.
Nhưng trong đầu luôn có những thứ kỳ lạ.
Cho đến bát oden đó.
Hạ Triều nhận ra mình đã quên mất một người rất quan trọng.
Hạ Triều đi/ên cuồ/ng tìm ki/ếm.
Đến cuối cùng, mới phát hiện câu trả lời đã bày ra trước mắt ngay từ đầu.
Chỉ là Hạ Triều lúc đó không tin.
Hạ Triều cuối cùng cũng nhận ra.
Những hình ảnh và âm thanh kỳ lạ trong đầu, chính là tiếng khóc than của một linh h/ồn khác trong mình.
Anh ta đang chất vấn chính mình, tại sao lại đối xử như vậy với cô gái trong tim mình.
Anh ta nhanh chóng ly hôn.
Lại đi tìm Mạnh Vân Kiểu.
Mới phát hiện đã muộn mất rồi.
Sau đó Hạ Triều lại gặp một vụ t/ai n/ạn xe.
Cư/ớp đi người cha người mẹ từng lừa dối anh ta.
Cùng với đôi chân của anh ta.
Như để trừng ph/ạt, nó còn trả lại cho anh ta ký ức đã mất.
Hạ Triều mới thực sự nhớ lại quá khứ.
Nhớ lại tình yêu của những năm tháng đó.
Nhớ lại suốt chặng đường đã qua, sự ỷ lại của chính mình dành cho cô ấy.
Cô gái của anh từng hỏi anh trong lòng mình: "Hạ Triều, khi nào chúng ta cưới nhau?"
Câu trả lời của anh là "M/ua được nhà rồi cưới".
Hạ Triều liều mạng tăng ca ki/ếm tiền, muốn cưới cô gái của mình về nhà.
Nhưng số phận luôn thích đùa giỡn.
Hạ Triều được nhà họ Hạ tìm về, có tiền, nhưng lại đá/nh mất ký ức.
Nhớ lại rồi, hóa ra lại là cảm giác khắc cốt ghi tâm đến thế.
Anh tình cờ tìm thấy tài khoản phụ của cô ấy, nơi cô đã xóa sạch mọi bài đăng.
Chỉ còn lại dòng chữ ký đơn đ/ộc.
"Có vài chuyện, tôi nghĩ thông suốt, tôi có thể chấp nhận, nhưng tôi thấy đ/au lòng."
Trong hai năm anh phản bội mối tình này, cô gái của anh rốt cuộc đã vượt qua thế nào?
Một giọt nước mắt.
đ/ốt ch/áy linh h/ồn của Hạ Triều.
Bên tai vang lên lời thề năm đó.
"Kiểu Kiểu, nếu anh phụ em, hãy để anh cả đời cô đ/ộc, không nơi nương tựa."
Không ngờ, lời nói đã thành sấm.
Cô gái của anh đã đi xa rồi.
Tiếng khóc trong đầu, rơi xuống không gian này.
Chỉ còn lại Hạ Triều một mình.
Khóc không thành tiếng.
(Hết)