Tôi cũng ôm lấy con bé.

Ninh Ninh liếc nhìn Phó Thời Vực phía sau tôi một cái, rồi lại kéo tôi vào phòng khách xem món đồ thủ công con bé mới làm ở trường mẫu giáo.

7.

Ngày hôm sau.

Phó Thời Vực nói với dì Trần:

“Dì Trần.”

“Hôm nay tôi và mẹ Ninh Ninh sẽ đưa con bé đến trường.”

“Dì có việc gì thì cứ về trước đi.”

Dì Trần vội vàng cảm ơn.

“Cảm ơn ông Phó, cô Tống.”

Tôi nghi hoặc nhìn Phó Thời Vực một cái.

Ninh Ninh vui vẻ vỗ tay.

“Tốt quá, mẹ đưa con đi học.”

Phó Thời Vực cụp mắt, dịu dàng nhìn con bé.

“Thế còn bố thì sao?”

Ninh Ninh suy nghĩ một chút.

“Còn có cả bố nữa.”

Trước khi ra cửa, tôi đề nghị:

“Để em đưa Ninh Ninh đi, anh cứ đến công ty trước đi.”

Giọng nói trầm thấp của Phó Thời Vực nhàn nhạt vang lên.

“Chúng ta cùng đưa Ninh Ninh đi, rồi cùng đến công ty.”

Tôi nhìn anh.

“Công ty nhiều đồng nghiệp thế, anh không sợ bị nhìn thấy sao?”

Phó Thời Vực nhìn chằm chằm vào tôi, đột nhiên nói:

“Tống Hòa, chúng ta kết hôn đi.”

Tôi ngẩn ra một chút, vẫn không trả lời anh.

Ninh Ninh giục:

“Mẹ ơi, bố ơi.”

“Đi nhanh thôi ạ.”

Tôi cười nói:

“Đi thôi.”

Đưa Ninh Ninh đến trường mẫu giáo xong.

Trên đường đến công ty, tôi không nhắc lại chuyện anh đòi kết hôn lúc nãy.

Đến công ty, tôi nhìn trái nhìn phải.

Đảm bảo không có ai mới xuống xe.

Phó Thời Vực khẽ cười.

“Em làm như kẻ tr/ộm ấy.”

Tôi không thèm để ý đến anh, bước nhanh về phía thang máy.

Trước khi anh kịp đến, tôi đã đóng cửa thang máy, để anh đi chuyến sau.

8.

Tôi cứ nghĩ chuyện kết hôn mà Phó Thời Vực nói chỉ là đùa.

Cho đến ngày Tết Dương lịch, nghe nói ở Kinh Thành có một màn b/ắn pháo hoa.

Những đốm lửa liên tiếp bay lên không trung.

Ánh sáng rực rỡ ngập trời.

Pháo hoa x/é toạc màn đêm, bùng n/ổ rực rỡ.

Ba chữ “Gả cho anh” hiện lên trên bầu trời.

Phó Thời Vực nhắn tin cho tôi.

“Em thấy bầu trời chưa?”

Tôi không trả lời tin nhắn của anh.

Ngẩng đầu lên, người đàn ông phía xa đang mặc áo khoác gió, ngũ quan sắc sảo thâm trầm.

Anh một tay bế Ninh Ninh đi về phía tôi.

Pháo hoa nối tiếp nhau nở rộ.

Những người xung quanh đang bàn tán.

“Ai mà chịu chơi thế nhỉ?”

“Oa, hóa ra là cầu hôn.”

“Là màn hình lớn của tập đoàn Phó thị kìa.”

“Nghe nói bạn gái cũ của Phó tổng về nước rồi, là cầu hôn bạn gái cũ à?”

Ngay khoảnh khắc ấy, tôi muốn chạy trốn.

Tôi giả vờ như không thấy Phó Thời Vực, chen qua đám đông, nhanh chóng rời đi.

Khi Phó Thời Vực thật sự cầu hôn tôi, tôi lại chẳng hề muốn đồng ý.

Tôi chỉ muốn chạy trốn.

Bạn thân Lục Táp gọi điện cho tôi, hào hứng hỏi tôi đang ở đâu.

Tôi nói:

“Ở quán cà phê.”

“Mình qua tìm cậu ngay đây.”

Lục Táp đến rất nhanh.

Cô ấy hào hứng hỏi một tràng câu hỏi.

“Nhân vật chính sao lại ở đây?”

“Phỏng vấn bà Phó chút nhé, được Phó tổng vung tay cả trăm triệu cầu hôn, cảm giác thế nào?”

“Thái tử gia kinh thành đấy, Ninh Ninh còn là con gái của thái tử gia nữa chứ.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ ngẩn người, hình như tuyết bắt đầu rơi lất phất.

“Táp Táp.”

“Mình không đồng ý.”

Lục Táp mở to mắt, không thể tin nổi.

“Hôm đó, từ Hokkaido về, Ninh Ninh đột nhiên nói với mình là con bé không muốn Phó Thời Vực làm bố nữa.”

“Mình nhất thời không biết phải trả lời con bé thế nào.”

“Mình đột nhiên cảm thấy, hay là mình và Phó Thời Vực thôi đi, dù sao chúng ta cũng chưa kết hôn.”

“Mình tự nuôi Ninh Ninh cũng được.”

“Kết hôn rồi lại phải ly hôn, phiền phức lắm.”

Lục Táp bỗng khựng lại, ánh mắt nhìn về phía ngoài cửa.

Tôi quay người, nhìn theo hướng đó.

Sắc mặt Phó Thời Vực rõ ràng là sững sờ, đáy mắt đ/è nén vẻ u tối khó lòng nhận ra.

Anh đi về phía tôi, ngồi xuống cạnh tôi.

Tự nhiên chào hỏi Lục Táp.

Anh nắm tay tôi, mười ngón đan ch/ặt.

Cụp mắt xuống, ánh nhìn sâu thẳm đối diện với tôi.

“Ninh Ninh vẫn đang xem pháo hoa, có bố mẹ anh trông con bé rồi.”

“Con bé vẫn đang đợi chúng ta.”

Phó Thời Vực nhìn Lục Táp, Lục Táp cười nói:

“Được, vậy hai người mau đi tìm Ninh Ninh đi.”

Tôi và Lục Táp nhìn nhau.

“Táp Táp, vậy hẹn gặp cậu lần sau nhé.”

Cô ấy vội vàng gật đầu.

Tôi ngồi vào ghế phụ của Phó Thời Vực.

Tôi nhận được tin nhắn Lục Táp gửi đến.

[Xin lỗi nhé, Hòa Hòa.]

[Là Phó Thời Vực gọi điện hỏi mình có biết cậu ở đâu không, lúc đó mình đang trên đường đến quán cà phê, mình không biết là cậu không muốn kết hôn với anh ta.]

[Không ngờ anh ta đến đúng lúc thế.]

Tôi trả lời cô ấy.

[Không sao đâu.]

Trên đường đi đón Ninh Ninh, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, có chút thất thần.

9.

Ba năm trước, chúng tôi từ b/ệnh viện bước ra.

Phó Thời Vực mím ch/ặt môi, im lặng rất lâu.

Một lúc sau, anh hỏi tôi:

“Tống Hòa, chúng ta quen nhau từ hồi đại học, đúng không?”

Tôi gật đầu.

Anh không biết tôi, nhưng tôi biết anh.

“Cô vì tôi mà mới đến tập đoàn Phó thị.” Giọng anh bình thản, dường như đã biết rõ việc tôi thầm mến anh từ lâu, nắm rõ mọi chuyện trong lòng bàn tay.

Chỉ thiếu điều hỏi thẳng xem chuyện đêm đó có phải là do tôi lên kế hoạch hay không.

Giọng Phó Thời Vực vẫn trầm thấp, câu nói này khiến tôi cảm thấy trở tay không kịp.

“Vậy chắc cô cũng biết rất rõ là tôi có bạn gái cũ.”

“Tôi và cô ấy bên nhau rất lâu, tôi rất yêu cô ấy.”

“Theo kế hoạch cuộc đời của tôi, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, tôi và cô ấy sẽ kết hôn.”

“Nhưng giờ tôi và cô ấy đã chia tay rồi.”

“Đứa trẻ cô có thể sinh ra, tôi sẽ chịu trách nhiệm.”

“Tuy nhiên, tôi sẽ không cưới cô.”

Phó Thời Vực cụp mắt nhìn tôi, ánh mắt bình thản không gợn sóng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm