Anh ta lạnh mặt quay trở lại văn phòng.

Một lát sau, từ văn phòng tổng giám đốc truyền đến một tiếng gầm gi/ận dữ.

“Hạ Ninh, phê duyệt tài chính đều có quy trình chính quy, người khác đều có thể đợi quy trình, dựa vào cái gì mà cô lại không thể?”

Hạ Ninh tủi thân cắn môi:

“Là anh nói, em có thể trực tiếp tìm anh mà. Nghiên Tri, anh đang không vui sao? Sau khi tan làm em đi bơi cùng anh giải tỏa căng thẳng có được không?”

Thẩm Nghiên Tri giọng điệu càng thêm tệ hại:

“Giờ làm việc lại bàn chuyện riêng tư, cô làm việc như vậy sao?”

“Có thời gian đoán tâm trạng của tôi, sao không dùng tâm trí vào công việc?”

“Dự án châu Âu nói là giao cho cô, kh//âu nào mà không phải tôi làm thay cô?”

“Bây giờ, tôi mới rời đi một tháng, dự án đã đình trệ, cô còn rảnh rỗi ở đây quan tâm tâm trạng của tôi!”

Hạ Ninh không thể tin nổi nhìn anh ta, ném tập tài liệu trong tay vào mặt anh ta:

“Thẩm Nghiên Tri, sao anh có thể nói với em như vậy?”

“Trước đây anh đâu có như thế này!”

Nói xong, cô ta che mặt chạy ra khỏi văn phòng.

Đồng nghiệp lộ vẻ mặt đã hiểu rõ:

“Hai người họ cãi nhau rồi, bảo sao hôm nay sếp tâm trạng tệ thế, hôm nay chúng ta cứ tránh sếp xa một chút.”

Ai ngờ, Thẩm Nghiên Tri không biết đã đứng sau lưng tôi từ lúc nào.

“Tôi với Hạ Ninh không phải qu/an h/ệ yêu đương.”

Là giải thích.

“Chúng tôi chỉ đơn thuần là cấp trên cấp dưới.”

“Hơn nữa, tôi đã sớm kết hôn rồi.”

“Tôi rất yêu vợ và con gái mình.”

“Cho nên, mọi người sau này đừng tùy tiện đoán mò qu/an h/ệ giữa tôi và Hạ Ninh nữa.”

“Tôi không muốn vợ mình phải chịu tổn thương vô cớ.”

Nói xong, anh ta nhìn tôi thật sâu.

Tôi không muốn đối diện với anh ta.

Cúi đầu tiếp tục làm file PPT của mình.

15

Tôi đã chuyển đến nhà mới.

Vì vậy đi làm không cần phải chung đường với Thẩm Nghiên Tri nữa.

Nhưng anh ta vẫn tìm đến.

Mỗi tối, xe anh ta đều đỗ dưới lầu đến tận quá nửa đêm mới rời đi.

Sáng hôm sau, lại sớm sớm đỗ ở đó chờ tôi.

Anh ta ngày nào cũng mang bữa sáng cho tôi.

Cho dù tôi từ chối hết lần này đến lần khác.

Anh ta vẫn phong ba bão táp cũng đến.

Hạ Ninh ở công ty không còn được ưu ái nữa.

Trong kỳ đá/nh giá năng lực nhân viên, vì không có Thẩm Nghiên Tri tiết lộ đề trước.

Cô ta nhận điểm không đạt.

Lại vì dự án châu Âu xảy ra vấn đề nghiêm trọng, cô ta bị bãi miễn chức vụ quản lý.

Cho dù sắp rời khỏi công ty này, tôi vẫn nghiêm túc chuẩn bị cho kỳ thi.

Cộng thêm đá/nh giá công bằng lần này.

Nên tôi đã giành được hạng nhất của phòng ban.

Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy vô cùng tự hào về bản thân.

Tôi từng nói, Thẩm Nghiên Tri có thể coi thường tôi.

Nhưng tôi thì không thể.

Tôi đã làm được.

Thẩm Nghiên Tri gọi tôi vào văn phòng, trước mặt là bảng điểm đá/nh giá các năm trước cùng đề thi năng lực nghề nghiệp.

Tôi khó hiểu hỏi:

“Xin hỏi, có dị nghị gì về thành tích của tôi sao? Nếu là như vậy, tôi có thể thi lại một lần nữa để chứng minh bản thân.”

Ánh mắt Thẩm Nghiên Tri sâu thẳm, bên trong chứa đựng sự hối h/ận nặng nề:

“Duẫn Thư, anh đã tra lại tài liệu đá/nh giá các năm trước của em, lần nào cũng là hạng nhất của phòng, là Triệu Khải đã sửa điểm của em.”

“Xin lỗi, trước đây, là anh nghe người ta nói mà không tin em.”

“Em yên tâm, anh nhất định sẽ mở cuộc họp công ty để trả lại sự trong sạch cho em.”

Tôi cười:

“Không cần đâu, tôi đã không còn quan tâm nữa rồi.”

Hơn nữa, tôi cũng sắp nghỉ việc rồi.

Còn quan tâm đến chút danh tiếng này làm gì?

16

Tối, tôi vừa xuống xe.

Hạ Ninh đột nhiên lao đến trước mặt tôi.

So với vẻ thanh lịch tự tin trước đây.

Những ngày gần đây, cô ta bị đủ loại đả kích giày vò đến mức tiều tụy.

Da dẻ vàng vọt, trên váy còn dính vết dầu mỡ.

Cô ta cười gằn, giọng sắc lẹm:

“Thẩm Nghiên Tri hoàn toàn không giúp tôi nữa, tôi ở công ty bị cô lập, nhân sự muốn sa thải tôi, lần này cô vừa lòng rồi chứ?”

Tôi khó hiểu:

“Tôi từ đầu đến cuối chưa từng gây khó dễ cho cô, tôi có gì mà phải vừa lòng?”

“Trình Duẫn Thư! Tôi không biết cô đã dùng th/ủ đo/ạn hồ ly tinh gì, bây giờ Thẩm Nghiên Tri không chịu gặp tôi, trước đây văn phòng anh ấy tôi muốn vào là vào, nhưng bây giờ anh ấy bố trí bảo vệ riêng chặn tôi ngoài cửa, tôi đến cả mặt anh ấy cũng không gặp được!”

“Cuối cùng cô cũng kéo được Thẩm Nghiên Tri về mái ấm hạnh phúc ba người của cô rồi!”

“Nhưng Thẩm Nghiên Tri vốn dĩ là của tôi!”

“Nếu không phải lúc trước chúng ta hiểu lầm chia tay, sao anh ấy lại cưới cô!”

“Người Thẩm Nghiên Tri luôn yêu là tôi!”

“Tôi mới là mối tình đầu của anh ấy! Là người phụ nữ anh ấy yêu! Tôi mới có tư cách làm vợ anh ấy!”

“Trình Duẫn Thư, cô trả Thẩm Nghiên Tri lại cho tôi!”

Tôi hơi nhíu mày:

“Hạ Ninh, lúc cô mới xuất hiện trước mặt Thẩm Nghiên Tri, tôi đã biết cô rồi.”

“Nhưng tôi chưa bao giờ gây khó dễ cho cô.”

“Bởi vì, tuy biết cô đã làm chuyện sai trái, nhưng tôi biết, cô xuất thân không tốt, nên từ đáy lòng tôi đồng cảm với cô.”

“Chuyện giữa cô và Thẩm Nghiên Tri tôi chưa từng oán trách cô.”

“Nếu trong lòng Thẩm Nghiên Tri không có chút ý niệm đó, thì dù có mười "bạch nguyệt quang" xuất hiện thì đã sao?”

“Cho nên, cô không cần coi tôi là kẻ th/ù giả tưởng của mình.”

“Mâu thuẫn giữa cô và Thẩm Nghiên Tri, cô đi tìm anh ấy giải quyết, đừng thấy tôi dễ b/ắt n/ạt mà lấy tôi ra trút gi/ận.”

“Tôi không phải là một phần trong trò chơi của các người.”

Hạ Ninh khựng lại, trong mắt lại lóe lên tia sáng u ám:

“Trình Duẫn Thư, bớt tự bao bọc mình như kiểu thanh cao không tranh giành với đời đi!”

“Cô chẳng qua là dựa vào xuất thân tốt hơn tôi mà có thể ở đây tỏ vẻ bình thản.”

“Nhưng tôi đã nỗ lực bao nhiêu năm qua, lại hết lần này đến lần khác thất bại!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm