"Trong đầu anh chỉ toàn là tiếng em nói em đi rồi, em không cần anh nữa."

"Khoảnh khắc đó, nỗi đ/au như muốn nuốt chửng lấy anh."

Lục Tuy cúi đầu, nước mắt rơi xuống đất.

"Anh bò đi tìm em ở sân bay."

"Mẹ anh bảo anh không xứng, bảo anh đừng đến làm phiền em."

"Nhưng anh không nhịn được, anh gửi tin nhắn cho em, phát hiện không gửi được, gọi điện thoại toàn là tiếng tút bận."

"Anh chỉ có thể lật lại nhật ký trò chuyện hết lần này đến lần khác để x/ác nhận rằng chúng ta đã từng yêu nhau."

Tôi rũ mắt.

"Tình yêu thuần khiết và sự dũng cảm bất chấp tất cả, đều là những thứ không thể tái tạo."

"Rất nhiều thứ phải dùng sự biến mất để chứng minh sự quý giá của nó."

"Nhưng đã quá muộn rồi."

Tôi lên lầu, để lại bóng lưng cô đ/ộc của anh dưới màn đêm.

Tôi kéo rèm cửa, trả lời tin nhắn của Hoắc của Hoắc Tầm.

Anh ấy lại muốn gửi sách cho tôi xem, tôi đang vui vẻ thì điện thoại reo.

Là cha tôi.

"Đứa con nghịch tử! Mày có tư cách gì mà đòi chia tay với Lục Tuy?"

"Tao ra lệnh cho mày phải làm hòa ngay lập tức!"

Tâm trạng tốt lập tức bị phá hỏng.

Tôi lạnh giọng, "Ông Lâm, chi bằng ông hãy lo cho bản thân mình đi."

"Dù sao thì con cũng khắc cha mà."

Những năm qua, tôi vẫn luôn thu thập chứng cứ phạm pháp, kỷ luật của ông ta.

Thật ra trước đây rất khó.

Sau khi ở bên Lục Tuy, hai nhà có một số hợp tác, tôi nhân cơ hội lấy được tài liệu cần thiết.

Trước khi đi, tôi đã báo cáo ẩn danh.

Quả nhiên không lâu sau, Lâm Sinh Tường bị bắt đi.

Công ty phá sản, mẹ kế vì biển thủ công quỹ, cả hai cùng nhau đi "đạp máy kh//âu".

Để lại đứa con trai ng/u ngốc của ông ta cầu c/ứu tôi, "Chị ơi, chị c/ứu em với."

Tôi lịch sự trả lời.

"Xin lỗi, mẹ tôi chỉ sinh mình tôi thôi."

21

Nửa năm sau, kết thúc tu nghiệp, tôi về nước.

Người đến đón tôi là mẹ Lục.

"Chi Chi, có tiện đi ăn một bữa cơm không?"

Bà chọn một nơi yên tĩnh.

Tôi biết Lục Tuy đang ở không xa.

Mẹ Lục không khuyên tôi đón nhận hay tha thứ.

Bà chỉ kể về việc năm xưa bà đã gây dựng Lục thị như thế nào.

Đúng rồi.

Lục Tuy theo họ mẹ.

Vì quá cố gắng, bà đã làm tổn thương sức khỏe.

Nếu ngày đó không gặp tôi, cái mạng này đã mất rồi.

"Chi Chi, luận hành động không luận tâm, chuyện tình cảm, nóng lạnh tự mình biết. Con cứ đi theo suy nghĩ của mình là được."

"Mẹ đến tuổi này rồi, cái gì cũng nhìn thấu cả."

Thời gian tu nghiệp đó, tháng nào bà cũng liên lạc với tôi, vẫn không sửa được thói quen gọi tên tôi.

"Nếu đổi lại là mẹ, mẹ đã trả th/ù người đàn ông làm tổn thương mình thật tà/n nh/ẫn từ lâu rồi."

"Nhưng dù sao nó cũng là con trai mẹ, là đứa trẻ mẹ mang th/ai mười tháng, đầy mong đợi sinh ra."

Đôi mắt bà hơi ẩm ướt.

"Những năm đó, mẹ đang ở giai đoạn thăng tiến sự nghiệp, không có thời gian đồng hành cùng Lục Tuy."

"Đi làm từ thiện ở vùng núi, lần đầu tiên nhìn thấy Lục Tư Kỳ, mẹ đã mang nó về nhà."

Bà khựng lại một chút, rũ mắt xuống.

"Đứa trẻ Lục Tư Kỳ đó tâm thuật bất chính, sự tà/n nh/ẫn trong xươ/ng tủy là do gen di truyền. Mẹ không thể đồng ý. Nhưng lại kí/ch th/ích sự nổi lo/ạn của nó."

"Mẹ biết nó có lỗi với con."

"Với tư cách là một người mẹ, lẽ ra mẹ nên thay nó làm người thuyết khách, nhưng với tư cách là một người phụ nữ, mẹ biết con không hề làm sai."

Tôi đưa khăn giấy cho bà.

Bà lau nước mắt.

"Vì vậy, mẹ vẫn cảm ơn sự tử tế của con, đã đồng ý ăn cùng mẹ một bữa cơm."

Đúng như bà nói, luận hành động không luận tâm.

Những năm qua, tôi đã nhận được tiền, tài sản, trang sức v.v.

Huống hồ tôi đã đến độ tuổi có thể hiểu được cả hai phía.

"Dì ơi, sự tốt bụng của dì với con những năm qua, con đều ghi nhớ."

Ngay cả khi không có tương lai với Lục Tuy.

Bà khựng lại, vỗ vỗ tay tôi: "Chi Chi, nếu con không chê, mẹ muốn nhận con làm con gái nuôi."

Lời vừa dứt, cửa phòng bao được đẩy ra.

Lục Tuy nắm ch/ặt tay nắm cửa, các đ/ốt ngón tay trắng bệch: "Mẹ, sao có thể như vậy?"

Tôi hiểu, đây là mẹ Lục đang giúp anh c/ắt đ/ứt mọi khả năng với tôi.

Vì bà biết, tôi sẽ không quay đầu lại nữa.

"Dạ." Tôi nói.

Ra khỏi nhà hàng, Lục Tuy đuổi theo: "Để anh đưa em về."

Tôi lắc đầu, "Thôi ạ."

"Anh đi đưa mẹ Lục về đi."

"Lục Tuy, em muốn tự mình bước tiếp."

Đèn đường kéo dài bóng anh.

Khoảnh khắc đó, tôi nhớ đến một câu nói: Một cái cây trong khi đang rơi lệ, cũng đang tự tưới mát cho chính mình. Đợi khi nước mắt cạn khô, bạn cũng đã trưởng thành rồi.

Không có x/é lòng, không có gào thét.

Chỉ là vào một buổi chiều bình thường, nhẹ nhàng nói với một người một tiếng "thôi ạ", rồi không ngoảnh đầu lại bước vào đám đông.

22

Giỗ mẹ năm thứ hai, tôi đến thăm mẹ.

Trong cơn mưa phùn lất phất, Lục Tuy cầm ô đen đứng trước bia m/ộ.

Trong tay ôm bó hoa tươi.

Lặng lẽ cúi đầu, như đang nói điều gì đó với mẹ tôi.

Nghe thấy tiếng bước chân, anh liếc mắt nhìn sang, hốc mắt hơi đỏ.

"Lần này, anh không thất hứa nữa."

Tôi đặt những bông hoa cúc nhỏ mẹ thích xuống.

"Đã không còn quan trọng nữa rồi."

Anh rũ mắt xuống, giọng hơi khàn.

"Anh biết bù đắp không có ý nghĩa gì, nhưng anh vẫn muốn đến. Muốn nói với bà rằng, con gái bà rất tốt, sau này cũng sẽ luôn tốt đẹp."

Ngày xưa, tôi không quan tâm thế giới dành cho tôi bao nhiêu sự ưu ái, chỉ quan tâm người tôi nhìn về, trong mắt có tôi hay không.

Sau này, tôi hiểu ra, làm mặt trăng của chính mình, không cần ai phải ngước nhìn mới tỏa sáng.

Không lâu sau đó.

Lục Tư Kỳ phát đi/ên lái xe lao về phía Lục Tuy, đ/âm nát chân anh.

Sau này phải sống dựa vào xe lăn.

Mảnh kính vỡ c/ắt vào tay anh.

Nghe nói nếu đưa đến b/ệnh viện muộn một bước nữa, bàn tay cũng không giữ được.

Lục Tư Kỳ bị khởi tố vì tội cố ý gây thương tích, tương lai sẽ phải trải qua những năm tháng đẹp nhất trong tù.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm