Đúng ngày Thất Tịch, tôi đăng bài khoe chiếc vòng chân do bạn trai tự tay thiết kế cho mình.

Nhưng bài viết vừa đăng lên, ngay lập tức tràn ngập hàng loạt bình luận kỳ quái:

【Chất liệu vòng chân của bạn không đúng rồi nhỉ?】

【Không phải vàng cũng chẳng phải bạc, lại cứ là gỗ cây hòe!】

【Gỗ hòe thuộc âm, bạn không biết là nó chiêu q/uỷ sao?】

【Huống hồ bạn còn đeo ở chân trái, chân trái vốn dĩ đã gần với âm khí, đeo nó chẳng khác nào chủ động mời q/uỷ nhập thân!】

【Anh ta căn bản không yêu bạn, mà là muốn mượn vận may của bạn để vượng cho chính mình!】

Hàng chục bình luận từ các tài khoản khác nhau, tất cả đều đưa ra những cách giải thích huyền học từ nhiều góc độ khác nhau.

Tôi đọc mà lạnh cả sống lưng, bất giác tháo chiếc vòng chân ra, định bụng sẽ hỏi cho ra lẽ.

Nhưng không ngờ, chiếc vòng vừa được tháo ra,

phần bình luận lập tức thay đổi.

Những bình luận nói về việc chiêu q/uỷ lúc nãy biến mất sạch sành sanh, những bình luận được nhiều lượt thích nhất giờ lại chuyển sang chê bai bạn trai tôi nghèo hèn:

【Vụ này lạ thật, đúng là thời buổi kinh tế khó khăn, thứ này mà cũng dám đem ra khoe ân ái ư?】

【Không tặng vàng không tặng bạc, chẳng phải là không muốn tốn tiền sao.】

【Ưu tiên hàng đầu của hai người bây giờ là thoát nghèo đi!】

Tôi ngẩn người, lại đeo chiếc vòng chân vào.

Ngay giây tiếp theo, những bình luận huyền học về việc chiêu q/uỷ kia lại xuất hiện!

Còn những bình luận chê bai bạn trai nghèo hèn lại không thấy đâu nữa.

Tôi hoàn toàn ngớ người.

Sau khi thử đi thử lại vài lần, tôi chợt nhận ra,

tháo vòng chân ra thì nhìn thấy nội dung bình thường,

mà sau khi đeo vòng chân vào... mình đây là đang lạc vào sách q/uỷ sao?!

1.

Đúng ngày Thất Tịch, vừa hay trùng với ngày kỷ niệm tình yêu của tôi và bạn trai.

Lâm Hoài Diệc lãng mạn đeo lên cổ chân trái của tôi một chiếc vòng chân bằng gỗ.

Chiếc vòng là do anh tự tay thiết kế, được kết từ những mảnh gỗ nhỏ được mài giũa rất đẹp mắt.

Trên mặt gỗ khắc những họa tiết tinh xảo cùng chữ viết tắt tên tôi.

Anh cẩn thận quỳ xuống đeo cho tôi, sau đó dặn đi dặn lại là tuyệt đối không được tháo ra:

"Bé cưng, chân trái chủ về sự gắn kết."

"Đeo vòng ở chân trái nghĩa là chúng ta thuộc về nhau, sẽ bên nhau trọn đời không bao giờ rời xa."

"Thế nên em nhất định không được tháo ra đâu nhé."

"Nếu tháo ra là mất linh đấy!"

Tôi cảm động đến rơi nước mắt, chìm đắm trong men say tình yêu.

Về đến nhà, tôi không nhịn được mà đăng bài lên mạng xã hội để ghi lại:

【Yêu người như chăm hoa, món quà bạn trai tặng thật bất ngờ~】

Kèm theo đó là hình ảnh chiếc vòng chân được chụp từ nhiều góc độ.

Để bài viết được nhiều người nhìn thấy hơn, tôi còn tinh ý gắn thêm vài hashtag liên quan đến tình yêu.

Thế nhưng tôi nằm mơ cũng không ngờ tới,

phong cách của phần bình luận lại hoàn toàn nằm ngoài dự tính của tôi.

Chỉ trong chớp mắt, thông báo tin nhắn đã lên tới 99+.

Bấm vào xem, hàng chục bình luận khác nhau trong khu vực bình luận đều đang cảnh báo tôi:

【Thời cổ đại, người ta đồn rằng sau khi ch*t, linh h/ồn sẽ thoát ra từ lòng bàn chân trái, nên buộc dây vào chân trái là để linh h/ồn không thể siêu thoát.】

【Bạn trai bạn đâu phải đang tặng quà, mà là đang trấn h/ồn đấy!】

【Đúng vậy, hơn nữa 'trái vào phải ra', đeo chân trái vốn dĩ đã là mang lại vận xui rồi.】

【Bình luận được nhiều like nói đúng đấy, huống hồ bạn còn đeo ở chân trái, chân trái vốn dĩ đã gần với âm khí, đeo nó chẳng khác nào chủ động mời q/uỷ nhập thân!】

……

Cái quái gì thế này, vừa là trấn h/ồn, vừa là chiêu âm.

Tôi đâu có gắn hashtag tâm linh nào, chuyện này là sao vậy?!

Tôi đứng hình, mắt chữ A mồm chữ O.

Ban đầu tôi có chút tức gi/ận, nhưng phần bình luận cứ từng câu từng câu giải thích từ mọi góc độ rằng có điều bất ổn.

Một người nói thì không sao, tôi có thể không để tâm, nhưng đằng này cả khu bình luận đều nói như vậy.

Mồ hôi lạnh toát ra trên trán.

Thậm chí còn có người nhìn ra chất liệu:

【Người bình thường tặng vòng chân cho bạn gái, không phải vàng thì cũng là bạc chứ nhỉ? Ít nhất cũng phải là thứ m/ua được trong trung tâm thương mại chứ.】

【Chiếc vòng này của bạn, lại cứ là gỗ, mà còn là gỗ cây hòe!】

【Gỗ hòe không cần tôi nói thì chắc bạn cũng nghe qua rồi, là loại cực âm!】

【Phụ nữ cũng thuộc âm, bạn đeo nó vào chẳng khác nào âm chồng thêm âm! Chuyên để khắc bạn đấy!】

Chuyện này đã có vấn đề ở mọi khía cạnh rồi.

Cho dù tôi có mê bạn trai đến mấy, đến mức này cũng phải cảm thấy sợ hãi.

Tôi hơi hoảng, vội vàng trả lời trong phần bình luận:

【Trời ơi, mọi người nói là thật hay đùa vậy?】

【Tôi là dân ngoại đạo, lần đầu nhận món quà thế này, hoàn toàn không biết gì cả.】

【Mọi người có thể nói thêm cho tôi biết không, để tôi suy nghĩ kỹ lại.】

Có lẽ thấy tôi không bài xích, các bình luận tiếp tục ùa đến:

【Không lừa bạn đâu, cũng không đùa đâu, là thật đấy.】

【Mà bạn trai bạn chắc không chỉ tặng mỗi chiếc vòng này đâu nhỉ?】

【Gần đây anh ta có tặng bạn dây chuyền, nhẫn hay gì đó không?】

【Chắc không chỉ có một món đâu, hơn nữa còn không cho phép bạn tháo ra.】

Nhìn thấy bình luận, mặt tôi tái mét.

Ch*t ti/ệt...

Sao họ lại biết được cơ chứ?!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm