【Thực ra em vẫn luôn ở bên cạnh một con q/uỷ.】
【Anh ta vốn dĩ không còn là người sống nữa rồi.】
【Anh ta hút cạn vận may của tôi rồi hại ch*t tôi, không ngờ trước khi ch*t tôi lại kéo anh ta làm đệm lưng.】
【Anh ta không cam tâm, oán khí không tan, thành q/uỷ rồi muốn tìm kẻ thế thân cho mình.】
【Thế nên anh ta giở lại chiêu cũ, muốn giống như cách đã lấy mất vận may của tôi, cư/ớp đi dương thọ của em để kéo dài mạng sống cho chính mình!】
【Đúng rồi, em không tò mò chiếc nhẫn anh ta tặng em rốt cuộc là cái gì sao?】
【Em lấy con d/ao rạ/ch nó ra xem thử đi.】
10.
Tôi lôi ba chiếc nhẫn Lâm Hoài Diệc tặng ra.
Xuống bếp chọn một con d/ao phay, đ/âm mạnh một nhát vào vật thể hình cầu giống như nhựa resin trên chiếc nhẫn.
Quả cầu đó nhanh chóng bị tôi đ/âm thủng.
Và thứ bên trong khiến tôi kinh hãi tột độ.
Trong mỗi chiếc nhẫn đều nằm một con côn trùng kỳ dị.
Con côn trùng đã ch*t, mùi hôi thối của x/ác ch*t phân hủy xộc ra.
【Giờ em thấy rồi chứ?】Tin nhắn của Trình Thời truyền đến đúng lúc.
【Đó là cổ trùng bên trong.】
【Ba chiếc nhẫn anh ta từng tặng em đều chứa cổ trùng, số lượng tăng dần từ một đến ba con.】
【Đó là thứ dùng để hấp thụ dương khí và cư/ớp đoạt mệnh số của em.】
【Cứ đến nửa đêm, những con cổ trùng này sẽ bò ra từ chiếc nhẫn, chui vào thất khiếu của em.】
【Đợi đến ban ngày mới rời đi.】
【Tổng cộng ba chiếc nhẫn, sáu con cổ trùng, cộng thêm con trong vòng chân của em bây giờ, tổng cộng là bảy con.】
【Sáu con phía trước đã lần lượt chui vào mắt, tai, mũi của em, hấp thụ phần lớn dương khí, hoàn thành việc bố trí trận pháp đoạt mệnh.】
【Con cổ trùng giấu trong vòng chân tối nay chính là bước cuối cùng của trận pháp.】
【Nó sẽ bò ra vào lúc đúng nửa đêm, chui vào khiếu cuối cùng, đó chính là miệng của em.】
【Tâm khai khiếu ở lưỡi.】
【Bước cuối cùng này chính là công tâm.】
【Vì vậy em bắt buộc phải phá trận trước nửa đêm.】
【Nếu không em sẽ bị anh ta cư/ớp sạch dương thọ và ch*t ngay trong hôm nay.】
Đọc xong tin nhắn của Trình Thời, mặt tôi c/ắt không còn giọt m/áu:
【Ch*t ti/ệt! Vậy hay là bây giờ tôi phá hủy cái vòng chân, bắt lấy con trùng đó gi*t quách đi cho xong!】
【Chứ không thì tôi biết phá trận thế nào, tôi có hiểu mấy cái này đâu.】
Trình Thời:
【Giờ không được phá!】
【Phá vòng chân rồi thì dương thọ đã bị lấy mất của em sẽ không lấy lại được nữa đâu.】
【Hơn nữa em cũng sẽ không thấy được tin nhắn chúng tôi gửi cho em nữa.】
Tôi khóc không ra nước mắt:
【Vậy tôi phải làm sao đây?】
Chú mèo đen hoạt hình gửi cho tôi một địa chỉ:
【Đến đây, tìm bà ngoại tôi.】
【Tôi không phải nói mình học dân tộc học sao? Thực ra người khai sáng cho tôi chính là bà ngoại.】
【Bà biết xem bói, có thể giúp em.】
11.
Tôi vội vàng cầm lấy chìa khóa xe định ra ngoài.
Nhưng tay tôi vừa chạm vào tay nắm cửa, điện thoại của Lâm Hoài Diệc đã gọi đến.
Tôi không thèm nghĩ ngợi, cúp máy luôn.
Nhưng anh ta kiên trì không bỏ cuộc, gọi liên tiếp mấy cuộc cho tôi.
Gửi vô số tin nhắn:
【Nguyên Nguyên, nghe máy đi!】
【Đã xảy ra chuyện gì vậy?】
【Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?】
Tôi thấy phiền phức không chịu nổi, đang định chặn anh ta thì đột nhiên thấy tin nhắn mới nhất anh ta gửi đến:
【Có phải Trình Thời đã liên lạc với em không?】
【Cô ta có nói với em là anh ch*t rồi không?】
【Anh thừa nhận, những gì cô ta nói là thật.】
【Nhưng anh là bị cô ta hại ch*t! Là cô ta đang tìm kẻ thế mạng!】
Nhìn thấy tin nhắn, tôi khựng lại một lát.
Tôi đã từng nghĩ Lâm Hoài Diệc sẽ cứng miệng không thừa nhận cái ch*t của mình, nhưng không ngờ anh ta lại thẳng thắn nói cho tôi biết.
【Cô ta có nói với em về chuyện trong nhẫn có trùng không?】
Anh ta vẫn không ngừng gửi tin nhắn mới:
【Những con trùng đó không phải để hại em, mà là để bảo vệ em!】
Tôi nhìn tin nhắn, im lặng một lúc rồi bắt máy cuộc gọi của anh ta.
Không phải vì tôi tin anh ta đến mức đó, chỉ là anh ta nói chi tiết quá, ít nhiều cũng khiến tôi nảy sinh nghi ngờ đối với Trình Thời.
"Sao anh biết Trình Thời liên lạc với em?" Tôi đi thẳng vào vấn đề.
Lâm Hoài Diệc thấy tôi bắt máy, giọng điệu vui mừng:
"Nguyên Nguyên, là cổ trùng trong vòng chân cho anh cảm nhận được."
"Anh biết bây giờ em không tin anh, anh sẽ kể hết đầu đuôi sự việc cho em nghe."
Anh ta nói ngắn gọn trong điện thoại.
Theo lời anh ta kể, ba tháng trước, cái ch*t của anh ta và Trình Thời thực ra không phải t/ai n/ạn.
Anh ta nói trước khi xảy ra chuyện, Trình Thời bắt đầu nhìn thấy những bài đăng và tin nhắn trả lời của m/a q/uỷ.
Vì lo lắng cho cô ấy, Lâm Hoài Diệc đã đi tìm đạo sĩ trừ tà.
Nhưng bị đám m/a q/uỷ đó phát hiện ra, chúng tìm đủ mọi cách khiến Trình Thời nghi ngờ anh ta ngoại tình, khiến cô ấy mất lòng tin vào anh ta.
Không lâu sau, Trình Thời trở nên nghi thần nghi q/uỷ, cả người thất thần.
Anh ta thực sự hết cách, quyết định trừ tà cho cô ấy.
Nhưng không ngờ, đám m/a q/uỷ đó ngay từ đầu đã không chỉ nhắm vào một mình Trình Thời.
Cuối cùng, cả anh ta và Trình Thời đều bị hại ch*t, trở thành kẻ thế mạng cho đám m/a q/uỷ đó.
"Anh biết âm dương cách biệt, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy em trong cửa hàng sau khi ch*t, anh vẫn thích em." Anh ta xin lỗi tôi:
"Cũng chính vì lý do đó, em mới bị Trình Thời nhắm tới."
"Cô ta gh/en tị vì anh yêu em, nên mới muốn em trở thành kẻ thế mạng cho cô ta."
Lâm Hoài Diệc bảo tôi, những chiếc nhẫn đó là sau khi anh ta biết được á/c ý của Trình Thời, anh ta cố tình dùng để bảo vệ tôi.
"Cổ trùng không phải để hấp thụ dương khí của em, mà là để chặn thất khiếu của em lại, không cho dương khí bị Trình Thời lấy đi."
Giọng anh ta nghiêm túc: