【Cô ấy luôn uống melatonin, hầu như không bao giờ nằm mơ.】
【Tôi không tài nào tìm được cơ hội để liên lạc với con bé.】
Nhìn thấy những dòng tin nhắn này, tôi hơi ngạc nhiên.
Tôi cứ tưởng cô ấy sẽ đưa ra những yêu cầu quái dị, không ngờ lại thực tế đến vậy.
Cô ấy tiếp tục nói:
【Đây chính là chấp niệm của tôi.】
【Chỉ cần cô giúp tôi liên lạc được với em gái, tôi có thể tan biến, sẽ không bao giờ làm phiền cô nữa.】
Tôi suy nghĩ một chút, lại gọi cho cô bạn thân thêm một lần nữa.
Cô ấy bắt máy, giọng điệu dồn dập:
"Tớ sắp đến nơi rồi, cậu vẫn an toàn chứ?"
Tôi đáp:
"An toàn."
"Khương Khương, cậu giúp tớ một việc này trước đã."
13.
Khương Khương là phóng viên, cô ấy nhanh chóng tìm thấy tin tức về vụ t/ai n/ạn mà nữ thần tượng nhắc đến.
Con q/uỷ này vậy mà nói thật.
Khương Khương liên lạc được với em gái của nữ thần tượng và đưa số điện thoại cho tôi.
Cô em gái nhận điện thoại, ban đầu có chút ngơ ngác.
Tôi nói ra những chi tiết để x/ác nhận danh tính mà nữ thần tượng đã dặn:
"Chị gái cậu thích ăn hạt dẻ rang đường, nhưng lần nào m/ua về cũng chỉ ăn miếng đầu tiên rồi chán, chỗ còn lại đều nhường hết cho cậu."
"Hồi nhỏ chị cậu yêu sớm, lần đầu tiên yêu đương còn bắt cậu giữ bí mật."
"Kết quả cậu lỡ miệng nói ra, khiến chị ấy bị giáo huấn suốt một tuần."
"Chị cậu còn thích hát, hồi hai chị em ngủ chung giường, chị ấy toàn lén hát cho cậu nghe trong chăn."
...
Theo từng lời tôi đọc ra từ những dòng tin nhắn của nữ thần tượng, cô em gái ở đầu dây bên kia bật khóc nức nở:
"Cô là ai? Tại sao lại biết nhiều chuyện như vậy?"
Tôi bảo cô ấy:
"Chị cậu muốn tôi nói với cậu rằng, chị ấy nhớ cậu, nhưng chị ấy muốn cậu sống thật tốt hơn."
"Cậu đi ngủ đi, nhắm mắt lại, đừng dùng melatonin nữa."
"Chị cậu có chuyện muốn nói với cậu."
Cô em gái khóc không ra hơi, cuối cùng cũng nghe lời khuyên của tôi.
Cô ấy cúp máy, chưa đầy nửa tiếng sau, ảnh đại diện của nữ thần tượng trong phần bình luận mờ dần:
【Cảm ơn cô!!】
【Tôi gặp được con bé rồi!!!】
【Cuối cùng tôi cũng có thể yên tâm ra đi.】
Mỗi lần cô ấy trả lời, ảnh đại diện lại càng nhạt đi, đến cuối cùng gần như không nhìn thấy gì nữa.
【Cô nhất định phải sống thật tốt, hãy tin vào những chị em trong phần bình luận này.】
Để lại dòng này, ảnh đại diện biến mất hoàn toàn.
Bên dưới là hàng loạt bình luận trả lời cô ấy:
【Chúc mừng chúc mừng! Nhất định phải đầu th/ai vào nơi tốt đẹp nhé.】
【Gh/en tị quá, tôi cũng muốn rời đi rồi.】
【Chủ thớt ơi, có thể giúp tôi không?】
...
Tôi ch*t lặng, sự việc xảy ra khiến tôi không thể tin nổi.
Một lát sau, cô em gái cũng gọi lại cho tôi:
"...Tôi thực sự đã mơ thấy chị ấy."
"Cảm ơn cô."
"Cô rốt cuộc là ai? Tại sao lại biết những chuyện này?"
Tôi không biết phải trả lời thế nào, vội vàng cúp máy.
Trình Thời nhắn:
【Bây giờ tin chúng tôi chưa?】
Tôi vừa định trả lời, bỗng nhiên, ánh mắt tôi liếc thấy một bóng người.
Trong chiếc xe chỉ có mình tôi, không biết từ lúc nào trên ghế phụ đã ngồi sẵn một người!
Trong nháy mắt, toàn bộ lông tơ trên người tôi dựng đứng.
Lâm Hoài Diệc lơ lửng trên ghế phụ, sắc mặt tái xanh, nhe răng cười với tôi:
"Bé cưng, em ra ngoài mà không nói với anh một tiếng sao?"
"Làm anh tìm mãi."
Anh ta không còn là hình tượng bạn trai hoàn hảo trong ký ức của tôi nữa, nhãn cầu lồi ra, khóe miệng rỉ m/áu.
Trên mặt tỏa ra thứ khí q/uỷ lạnh lẽo.
Anh ta nhìn xuống cổ chân tôi:
"Vòng chân vẫn còn đeo, Nguyên Nguyên, em ngoan lắm."
Nói rồi, anh ta giơ tay về phía tôi:
"Bây giờ, đưa mạng sống của em cho anh đi!"
Anh ta muốn bóp ch*t tôi.
Tôi hét lên một tiếng, vớ lấy cái túi ném về phía anh ta, rồi nhảy xuống xe chạy thục mạng.
Nhưng chân người làm sao chạy lại chân q/uỷ.
Rõ ràng là đường lộ, nhưng xe cộ trên đường như biến mất sạch sẽ.
Con đường thẳng tắp, không một bóng người.
Trời tối đ/áng s/ợ, chỉ có hai luồng đèn pha xe của tôi là sáng.
Tôi không dám ngoảnh đầu, cố hết sức chạy về phía trước.
Nhưng chưa chạy được bao xa, Lâm Hoài Diệc vừa nãy còn ngồi ghế phụ đã xuất hiện ngay trước mặt tôi.
Anh ta cầm cái túi tôi vừa ném, trừng đôi mắt trắng dã nhìn tôi:
"Nguyên Nguyên, em muốn chạy đi đâu?"
Tôi quay đầu chạy ngược lại.
Nhưng vừa quay người, anh ta lại xuất hiện ngay trước mắt tôi.
Anh ta giơ đồng hồ lên, ra hiệu cho tôi nhìn giờ:
"Nguyên Nguyên, đừng chạy nữa."
"Còn hai tiếng nữa, mạng của em sẽ là của anh."
"Em yên tâm, anh yêu em như vậy, nhất định sẽ thay em sống thật tốt."
Tôi lại quay người muốn trốn.
Nhưng con đường này cứ như bị q/uỷ che mắt, dù tôi chạy theo hướng nào, anh ta cũng đều xuất hiện ở phía trước.
Anh ta giống như con mèo đang đùa giỡn với con chuột bị dồn vào đường cùng, từng chút một siết ch/ặt vòng vây gi*t chóc.
Tôi gần như tuyệt vọng.
Đột nhiên, hai luồng đèn xe vàng óng rọi tới.
Một tiếng còi xe chói tai phá vỡ thế bế tắc.
Khương Khương lái xe lao tới như từ trên trời rơi xuống, thân xe cô ấy xuyên qua Lâm Hoài Diệc, lao về phía tôi.
Xe phanh kít lại, Khương Khương hạ cửa kính, vẻ mặt khó hiểu nhìn tôi:
"Cậu đứng bên đường làm gì thế?"
Tôi nhìn Lâm Hoài Diệc vừa bị xe cô ấy xuyên qua, rồi lại nhìn con đường phút chốc trở nên đông đúc xe cộ.
Tôi ngẩn người.
Chuyện này là sao? Cô ấy còn có pháp lực mạnh đến vậy sao?!
Cho đến khi ánh mắt tôi dời sang lá bùa hộ mệnh treo trên gương chiếu hậu của Khương Khương, tôi bỗng chốc vỡ lẽ.
Lá bùa này là sau khi cô ấy m/ua xe mới, hai đứa tôi cùng đi cầu ở chùa cách đây không lâu.
Xem ra là vô tình, lá bùa này đã c/ứu tôi ở đây.
Tôi vội vàng leo lên ghế phụ của cô ấy, ra hiệu cho cô ấy:"