Ánh đèn ngoài cửa sổ xe lùi lại phía sau với tốc độ chóng mặt.

--

Khi về đến căn hộ, đèn ở lối vào tự động bật sáng, ánh sáng ấm áp chiếu rọi đôi dép nam đặt ở cửa khiến nó trở nên vô cùng nổi bật.

Đó là đôi dép của Tạ Trì.

Cậu ấy luôn thích đến đây chơi game và chực ăn chực uống, tôi đành phải chuẩn bị riêng cho cậu ấy một đôi dép.

Trong nhà vẫn còn vương lại nửa bao th/uốc lá cậu ấy chưa hút hết, cái bật lửa màu bạc, chiếc áo khoác bỏ quên...

Tạ Trì dường như luôn hậu đậu, để quên rất nhiều thứ ở chỗ tôi.

Tôi cúi người nhặt đôi dép lên, nhét vào ngăn trong cùng của tủ giày.

...

Tôi ngồi trên ghế sofa, ngẩn người một lúc.

Màn hình điện thoại tối rồi lại sáng.

Trần Dữ đăng một loạt ảnh của tối nay vào nhóm, tôi bấm vào xem thử, toàn là những bức ảnh chụp lén.

Bức cuối cùng là lúc Tạ Trì nghiêng mặt nói chuyện với Hứa Hạ Ninh, khóe miệng cậu ấy cong lên, đôi mắt cong cong.

Tôi nhìn hai giây rồi tắt màn hình.

Ngước mắt lên, vừa vặn nhìn thấy trên tủ trưng bày vẫn còn đặt một tấm ảnh chụp chung của tôi và Tạ Trì hồi ở Phần Lan.

Cực quang phủ kín cả bầu trời, tôi và Tạ Trì đứng giữa tuyết, cậu ấy quàng một nửa chiếc khăn lên cổ tôi, còn tôi thì đang ngốc nghếch giơ tay làm ký hiệu chữ V trước ống kính.

Lúc đó tôi cứ ngỡ cuộc đời còn rất dài, dài đến mức chúng tôi vẫn còn đủ thời gian.

...

Đêm đó, tôi mơ một giấc mơ.

Trong mơ, tôi và Tạ Trì năm mười tám tuổi đang chạy nhảy đùa nghịch giữa trời băng đất tuyết, cậu ấy bỗng dừng lại quay đầu nhìn tôi, đôi mắt sáng rực.

Đôi môi cậu ấy mấp máy, như muốn nói điều gì đó.

Tôi nín thở, nhưng cuối cùng cậu ấy chỉ cười lười biếng, đưa tay chỉnh lại chiếc mũ áo phao trên đầu tôi rồi nói:

"Đi thôi, anh đưa em đi ăn món ngon."

Tôi trong mơ gật đầu, đi theo cậu ấy quay về.

11

Hôm sau ngủ một mạch đến trưa, lúc tỉnh dậy đầu hơi đ/au.

Đến chiều, tôi thấy Hứa Hạ Ninh – người vừa kết bạn với tôi tối qua – đăng một bức ảnh lên trang cá nhân:

Hai bàn tay đan ch/ặt vào nhau, bối cảnh là một quán cà phê nào đó.

Bàn tay cô gái trắng trẻo thanh mảnh, bàn tay chàng trai thon dài, đ/ốt ngón tay rõ ràng.

Nốt ruồi nhỏ trên ngón áp út của chàng trai, tôi quen thuộc đến mức không thể quen hơn.

Dòng trạng thái đính kèm là một biểu tượng trái tim.

Hứa Hạ Ninh và Tạ Trì chính thức công khai rồi.

Tôi đặt điện thoại xuống, đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Người trong gương sắc mặt tái nhợt.

Tôi tự nhủ trong lòng:

Khương Kiều, cứ như vậy đi.

Trong nhóm chat n/ổ tung, Trần Dữ lại liên tiếp đăng mấy bức ảnh, là Hứa Hạ Ninh khoác tay Tạ Trì, hai người đứng dưới gốc cây bạch quả trước cổng trường.

Tôi nhìn chằm chằm bức ảnh đó rất lâu, lâu đến mức màn hình tự động tối đi.

Mọi người trong nhóm đều đang nhắn tin liên tục:

【Thiếu gia Tạ cuối cùng cũng thoát kiếp đ/ộc thân rồi, chúc mừng mọi người ơi!】

【Chúc mừng chúc mừng, nhiệt liệt chúc mừng!】

...

12

Sau ngày hôm đó, trong một thời gian rất dài, tôi bắt đầu cố ý né tránh Tạ Trì.

Tạ Trì chắc cũng đang bận rộn yêu đương nồng ch/áy với Hứa Hạ Ninh nên không còn tìm tôi nữa.

Thỉnh thoảng gặp nhau từ xa trong trường, ánh mắt Tạ Trì vừa dừng trên người tôi vài giây, tôi liền giả vờ như không thấy rồi nhanh chóng rời đi.

Khi bất đắc dĩ chạm mặt Tạ Trì và Hứa Hạ Ninh đi cùng nhau, Hứa Hạ Ninh cũng nhìn thấy tôi và chủ động chào hỏi.

Tôi đành lịch sự gật đầu với hai người họ, rồi lấy cớ có việc bận, bước chân không ngừng vội vã rời đi.

Ngày hôm nay, Tạ Trì đột nhiên nhắn tin cho tôi:

【Đang ở đâu đấy?】

【Sao thế, có chuyện gì à?】

【Không có gì, chỉ là cảm giác dạo này cậu cứ hay trốn tránh tớ?】

Tôi bình thản trả lời cậu ấy:

【Đâu có, dạo này nhiều bài tập, bận lắm.】

Tạ Trì không truy hỏi thêm nữa.

Cuộc trò chuyện kết thúc tại đó.

...

Khoảng thời gian sau đó, tôi tự nh/ốt mình trong thư viện, từ sáng đến tối.

Các buổi tiệc tùng trong giới tôi cũng tìm đủ mọi lý do để từ chối.

Tạ Trì nhắn tin hỏi sao lần này tôi lại không đi.

Tôi cũng chẳng buồn trả lời.

Tạ Trì hẹn tôi đi ăn, tôi cũng luôn nói là có việc bận.

Ban đầu Tạ Trì không hề nhận ra.

Th/ần ki/nh cậu ấy quá thô, hay nói đúng hơn là cậu ấy quá quen với việc tôi luôn ở đó.

...

Tạ Trì phát hiện có điều không ổn là nửa tháng sau.

Ngày hôm nay, cậu ấy theo thói quen lấy điện thoại ra, mở khung chat với Khương Kiều, tin nhắn cuối cùng vẫn là từ nửa tháng trước, cậu ấy hẹn cô đi ăn ở chỗ cũ, cô chỉ trả lời một câu "Không rảnh, bận."

Tạ Trì ngẩn người nhìn màn hình vài giây, gõ vài chữ rồi lại xóa đi, lặp đi lặp lại mấy lần, cuối cùng khóa màn hình.

Hình nền điện thoại của Tạ Trì vẫn luôn là tấm ảnh chụp cực quang ở Phần Lan.

13

Gần đây, Tịch Thanh Diễn bắt đầu xuất hiện thường xuyên trong cuộc sống của tôi.

Anh ấy đã tốt nghiệp rồi, nhưng vẫn có thể tự do ra vào trường.

Thư viện, nhà ăn, con đường trồng đầy cây bạch quả ở cổng trường, lúc nào cũng có thể tình cờ gặp anh.

Ban đầu tôi còn trốn, sau này dần dần cũng lười không muốn trốn nữa.

...

Thỉnh thoảng tôi lại thấy trạng thái gần đây của Tạ Trì trên trang cá nhân:

Đi đua xe với Trần Dữ và mấy người bạn, đi chơi golf, đi nhậu.

Trong ảnh, Tạ Trì vẫn cười đầy kiêu ngạo, được mọi người vây quanh như sao trên trời.

...

Đầu tháng mười hai, Hứa Hạ Ninh thường xuyên chia sẻ những khoảnh khắc đời thường với Tạ Trì lên trang cá nhân.

Hẹn hò đi ăn, dạo phố m/ua sắm, xem phim, check-in ở Disney...

Trong mỗi bức ảnh, gương mặt nghiêng của Tạ Trì đều rất đẹp.

--

Có một đêm, tôi bị mất ngủ.

Lướt điện thoại một cách vô định, tôi thấy Trần Dữ đăng một trạng thái mới.

Một nhóm người ngồi trong quán bar, Tạ Trì tựa vào sofa, tay cầm ly rư/ợu, nhưng đôi mắt lại thất thần nhìn về một hướng nào đó.

Trần Dữ viết kèm: 【Thiếu gia Tạ của chúng ta cũng có lúc u sầu sao?】

...

Ngày hôm sau, tôi vẫn như mọi khi, ngâm mình trong thư viện cả ngày.

Đến tối định về nhà thì điện thoại hiện lên mấy tin nhắn chưa đọc của Tạ Trì.

【Kiều Kiều, dạo này cậu vẫn ổn chứ?】

【Cậu không ở nhà à?】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
9 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm