Rời bỏ quá khứ, rời bỏ anh

Chương 6

24/08/2026 22:04

"Anh muốn bù đắp, muốn dành những gì tốt đẹp nhất cho em của những năm tháng ấy..."

Thật hoang đường.

Thật nực cười.

Tôi nhắm mắt lại: "Thỏa thuận ly hôn tôi sẽ gửi cho anh, tự mình liệu mà làm đi."

12

Đội ngũ luật sư của sư huynh Ôn Trạch Ngôn nhanh chóng làm rõ tài sản chung trong hôn nhân giữa tôi và Phó Viễn Chu, đồng thời phân chia theo yêu cầu của tôi.

Thỏa thuận ly hôn với tỷ lệ chia hai tám được gửi đến Phó Viễn Chu,

nhưng mãi không nhận được phản hồi.

Ngay khi tôi chuẩn bị khởi kiện,

Giang Vi Vi đến công ty tôi gây rối.

Người phụ nữ trông như kẻ đi/ên ở cổng lớn kia,

khác xa hoàn toàn với nữ sinh viên đại học kiêu ngạo, tự phụ mà tôi từng chặn ở trường.

"Tô Tĩnh Tuyết, đồ đàn bà đê tiện."

"Cô dựa vào cái gì mà giở trò sau lưng, có giỏi thì đường đường chính chính cạnh tranh với tôi đi."

Dù chẳng muốn bận tâm đến cô ta, nhưng tôi vẫn bị những lời cô ta nói làm cho tức đến bật cười.

Giang Vi Vi làm sao có thể thốt ra những lời trơ trẽn đến mức này chứ?

Tôi bước đến trước mặt cô ta, thưởng thức vẻ mặt tức tối của cô ta.

Phải nói là, rất hả dạ.

Tôi không phải thánh nhân, không có lòng bao dung để tha thứ cho những kẻ cặn bã và những chuyện bẩn thỉu.

"Giang Vi Vi, có phải chơi quá tay nên giờ mới bắt đầu sợ rồi không?"

Chuyện của Giang Vi Vi và Phó Viễn Chu,

nhanh chóng trở thành tâm điểm bàn tán trên các trang tin đồn trong thành phố.

Giang Chiếu chuyển lại cho tôi 1,2 triệu tệ mà Phó Viễn Chu đã tiêu lên người Giang Vi Vi.

Anh ấy còn nói với tôi rằng đã làm thủ tục bảo lưu kết quả học tập cho em gái mình.

Giải quyết xong công việc trên tay, anh ấy sẽ đưa cô ta về quê.

Giang Vi Vi giờ đây danh tiếng ở trường đã thối nát, Phó Viễn Chu cũng trốn tránh không gặp cô ta.

Cô ta cuống lên rồi.

Sau khi bình tĩnh lại, không khó để nhận ra,

Giang Vi Vi sớm đã biết tôi là vợ của Phó Viễn Chu.

Cô ta cố tình chặn tôi ở trường, cố tình để tôi nhìn thấy mối qu/an h/ệ bất chính của cô ta và Phó Viễn Chu.

Đáng tiếc là mọi chuyện không đi theo hướng cô ta muốn, rằng tôi sẽ đ/au khổ ly hôn rồi tự li/ếm láp vết thương lòng.

Tôi đã hiểu rõ tham vọng muốn "đổi đời" của Giang Vi Vi.

Nữ sinh viên đại học xinh đẹp rất thu hút, cô ta cho rằng mình có vốn liếng tuổi trẻ, có vốn liếng nhan sắc.

Cô ta tận hưởng sự săn đón của những người đàn ông thành đạt và sự ngưỡng m/ộ của bạn bè, vọng tưởng muốn đạt được nhiều hơn để một bước lên mây.

Nếu là người khác thì tôi không biết,

Nhưng tám năm đồng hành cùng Phó Viễn Chu, những sóng gió mà chúng tôi cùng trải qua nếu dễ dàng bị lay chuyển đến thế,

Thì Tô Tĩnh Tuyết tôi coi như sống uổng phí ba mươi năm cuộc đời rồi.

Hơn nữa,

Để có được Phó Viễn Chu của ngày hôm nay, ít nhất một nửa công lao là của tôi.

Các mối qu/an h/ệ, nguồn lực và những đối nhân xử thế mà tôi đã g/ầy dựng.

Giang Vi Vi bị tức đến đỏ mặt: "Cô có cái gì mà gh/ê g/ớm, chẳng phải chỉ là một bà già không biết lãng mạn thôi sao?"

"Anh Viễn Chu sớm đã chán ngấy cô rồi, nên mới thích tôi. Trông cô có vẻ không quan tâm thế thôi, chứ trong lòng chắc đang gh/en tị đến phát đi/ên rồi chứ gì."

"Mẹ kiếp, c/âm mồm cho tao."

Một tiếng gầm gi/ận dữ c/ắt ngang những lời đi/ên rồ của Giang Vi Vi.

"Giang Vi Vi, với cô tôi chỉ là chơi đùa thôi, cũng chưa từng thích cô, trước kia không có, sau này cũng sẽ không có, tránh xa vợ tôi ra."

"Cút."

Phó Viễn Chu trút hết cơn gi/ận lên người Giang Vi Vi.

Giang Vi Vi trợn trừng mắt, vẻ mặt như bị đả kích dữ dội.

"Phó Viễn Chu, anh nói lại lần nữa xem?"

"Nếu anh không thích em, tại sao lại m/ua xe cho em?"

"Nếu anh không thích em, tại sao lại để em ở trong căn nhà mới của các người?"

"Nếu anh không thích em, tại sao lại ngủ với em?"

Câu cuối cùng, Giang Vi Vi hét lên.

Gương mặt đang đỏ bừng vì tức gi/ận của Phó Viễn Chu bỗng chốc tái mét.

"Ha ha."

Anh ta cười khổ: "Tại sao ư?"

"Đúng vậy, tại sao mình lại khốn nạn đến thế chứ?"

"Chuyện đã đến nước này, tôi cũng chẳng sợ nói cho cô biết, vì tham của lạ, vì tìm cảm giác kí/ch th/ích. Hiểu chưa?"

"Bản thân tôi là luật sư, đã xử bao nhiêu vụ ly hôn, nhìn thấy bao nhiêu bi kịch, đáng lẽ phải luôn tự nhắc nhở bản thân không được làm sai, vậy mà ai ngờ vẫn phạm phải sai lầm."

Phó Viễn Chu nhìn tôi với đôi mắt đỏ ngầu: "Vợ ơi, anh thật sự biết sai rồi."

Đối diện với đôi mắt đầy hối h/ận đó, tôi rất bình thản.

"Phó Viễn Chu, hợp tan là lẽ thường, chúng ta chia tay trong êm đẹp đi."

13

Những ngày này,

Phó Viễn Chu không dứt khoát đặt bút ký đơn ly hôn.

Ngày nào cũng ở cửa công ty tôi, một ngày dài đằng đẵng.

Tôi biết, nhưng lại làm như không thấy.

Anh ta là người hiểu tôi nhất.

Một khi đã quyết định điều gì, sẽ không dễ dàng thay đổi.

Hôm nay Giang Vi Vi đến gây rối như vậy, Phó Viễn Chu cuối cùng cũng thấy rõ bản thân đã làm những gì.

Anh ta đồng ý ly hôn.

Trong quán cà phê quen thuộc, bàn tay cầm bút của Phó Viễn Chu run lên không ngừng.

Suốt không thể đặt bút xuống.

"Tổng giám đốc Thương, Tổng giám đốc Lý và Tổng giám đốc Lưu, tất cả đều là do em đứng sau bắc cầu nối nhịp cho anh, tại sao không nói cho anh biết?"

Giọng Phó Viễn Chu khàn đặc như tiếng ống bễ bị rá/ch.

Tôi nâng ly cà phê lên nhấp một ngụm, khẽ nói: "Tiền công trình của cậu tôi, tiền chú bị lừa, và cả những vụ kiện lớn nhỏ của người thân mà anh phải giải quyết, chẳng phải anh cũng đâu có nói với em."

Ngày trước, chúng ta đều nỗ lực vì đối phương.

Khởi nghiệp vốn dĩ khó khăn, những ngày làm từ sáng sớm đến tối mịt, về nhà là lăn ra ngủ, đều là âm thầm xót xa cho đối phương.

Những chuyện nhỏ nhặt, hà cớ gì phải nói ra chứ.

Phó Viễn Chu không kìm được nữa, che mặt khóc nức nở.

Tôi giơ tay lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt, ánh mắt hướng về phía cửa sổ.

Những hình ảnh yêu nhau ngày trước cứ không ngừng hiện lên trong đầu.

Mỗi một khung hình đều đẹp đến khó tin.

Tại sao, lại đi đến bước đường này chứ?

Tôi và Phó Viễn Chu cứ như vậy, ngồi từ trưa đến chiều tà.

Bóng đêm bao trùm trước mắt, đường phố khoác lên mình ánh đèn neon.

Phó Viễn Chu cuối cùng cũng đặt bút ký vào thỏa thuận.

Bước ra khỏi quán cà phê,

Phó Viễn Chu cố gượng cười, giọng khàn khàn: "Vợ ơi, anh có thể ôm em một cái nữa không?"

Bước chân định rời đi của tôi dừng lại.

Hít sâu một hơi, nén nước mắt trở lại.

Tôi bước đến trước mặt Phó Viễn Chu, ôm lấy anh ta như ngày xưa,

vùi đầu vào lồng ngựk từng che mưa chắn gió, từng mang lại cho tôi cảm giác an toàn ấy.

Phó Viễn Chu cũng ôm ch/ặt lấy tôi như ngày xưa, ch/ặt đến mức như muốn khảm tôi vào cơ thể anh ta vậy.

Tôi thậm chí có thể cảm nhận được sự luyến tiếc mãnh liệt đó.

Một lúc lâu sau,

Tôi dùng sức vùng khỏi vòng tay biệt ly này, đôi mắt đỏ hoe mỉm cười nói với anh ta: "Thế thôi nhé."

Quay người bước những bước dài về phía trước, chính thức từ biệt mối tình tám năm này.

Con đường tương lai, một mình cũng có thể bước đi thật rực rỡ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm