Dưới gốc cây long n/ão, trước cửa hàng cung tiêu, trước chiếc máy kh//âu.
Cuộn phim anh đổi bằng nửa tháng lương đã ghi lại bảy năm thanh xuân của Mạnh Diên.
Còn tôi, chỉ xứng đáng có một chiếc tạp dề chống nước.
Ăn cơm xong, Mạnh Diên đòi về.
Trần Tích Sơn cầm chìa khóa xe: "Ngoài trời mưa rồi, để anh lái xe đưa em về."
Anh quay đầu nhìn tôi: "Tri Thu, em rửa bát đi, lát nữa anh về ngay."
Tôi gật đầu, bắt đầu dọn dẹp bàn ăn.
Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, tôi nghe thấy Mạnh Diên nũng nịu ở ngoài hành lang.
"Anh Tích Sơn, khóa kéo chiếc váy này hơi bị kẹt, lát nữa anh xem giúp em nhé."
"Được."
Tôi đổ cơm thừa vào thùng rác, cùng với cả hai gói lạp xưởng chưa ăn hết.
2
Trần Tích Sơn mãi đến mười giờ đêm mới về.
Lúc anh vào nhà, trên người mang theo mùi kem bôi da thoang thoảng.
Đó là nhãn hiệu mà Mạnh Diên hay dùng.
"Sao vẫn chưa ngủ?" Anh cởi chiếc áo khoác da, tiện tay ném lên ghế sofa.
"Đang tính sổ sách." Tôi gấp cuốn sổ ghi chép trên bàn lại.
Anh đi tới, nhìn thoáng qua bàn tính trên bàn.
"Tiền trong nhà không đủ tiêu à?" Anh hơi nhíu mày.
"Lần này anh chạy hàng ki/ếm được không ít, ngày mai đưa cho em hai trăm."
Anh luôn như vậy, dùng thái độ bố thí để duy trì thể diện cho cuộc hôn nhân này.
"Không cần đâu." Tôi khóa cuốn sổ vào ngăn kéo.
"Ngày mai em phải đến văn phòng ủy ban phố một chuyến."
Động tác rót nước của Trần Tích Sơn khựng lại.
"Đến ủy ban phố làm gì?"
"Hỏi xem giấy giới thiệu đi làm ở phương Nam phải mở thế nào." Tôi nhìn anh, giọng điệu không chút d/ao động.
Chiếc cốc nước va mạnh xuống bàn, nước b/ắn tung tóe ra ngoài.
"Em đi/ên rồi à?" Anh quay người lại, sắc mặt trầm xuống.
"Cuộc sống đang yên ổn không muốn, đi phương Nam làm gì? Một người phụ nữ như em ra ngoài thì làm được gì?"
"Bây giờ hiệu quả kinh tế trong xưởng không tốt, em muốn ra ngoài tìm đường sống."
"Anh không nuôi nổi em sao?" Anh đi tới, nhìn tôi từ trên cao xuống.
"Thẩm Tri Thu, có phải em lại đang giở tính khí không? Vì chiếc váy ban ngày à?"
Anh tự cho là thông minh đã tìm ra lý do.
"Anh đã nói rồi, Diên Diên không dễ dàng gì, nó còn chẳng có lấy một công việc tử tế."
"Anh m/ua cho nó cái áo thì đã sao? Em cần gì phải lấy chuyện đi làm phương Nam ra để đe dọa anh?"
Tôi nhìn khuôn mặt đường hoàng của anh, đột nhiên cảm thấy thật nực cười.
Anh mãi mãi cho rằng tôi đang vô lý gây sự.
"Em không đe dọa anh." Tôi đứng dậy, đẩy ghế vào dưới bàn.
"Em thực sự muốn đi."
Trần Tích Sơn cười lạnh một tiếng, hoàn toàn không tin.
"Được, em cứ đi hỏi đi. Anh xem không có chữ ký của anh, ai dám cấp giấy tờ cho em."
Anh đinh ninh rằng tôi không thể rời xa anh.
Đinh ninh rằng tôi chỉ đang dùng cách này để thu hút sự chú ý của anh.
Sáng hôm sau, Mạnh Diên lại đến.
Lần này cô ta đến để mượn đồ.
"Tri Thu, chiếc máy kh//âu hiệu Thượng Hải mới m/ua của chị, cho em mượn dùng mấy ngày được không?"
Cô ta đứng ở cửa, nhìn tôi đầy mong đợi.
Chiếc máy kh//âu đó, là tôi dành dụm suốt nửa năm trời mới m/ua được.
Tôi muốn nhận thêm việc gia công bên ngoài của xưởng may, để dành chút vốn liếng cho bản thân.
"Em nhận được một lô hàng gia công của xưởng, đang gấp rút giao hàng, chiếc cũ của em bị hỏng rồi."
Mạnh Diên kéo tay áo tôi lắc lắc.
Trần Tích Sơn đang ngồi trên ghế sofa đọc báo, đầu cũng không ngẩng lên.
"Em cứ đẩy qua đó đi." Anh tùy tiện quyết định thay tôi.
"Dù sao bình thường Tri Thu cũng chỉ vá víu linh tinh, không dùng đến máy tốt thế này đâu."
Tôi nhìn Trần Tích Sơn.
Anh thậm chí còn chẳng hỏi tôi lấy một câu, đã mang món đồ quý giá nhất của tôi đi tặng người khác.
"Anh Tích Sơn, Tri Thu có không vui không ạ?" Mạnh Diên rụt rè hỏi.
Trần Tích Sơn cuối cùng cũng đặt tờ báo xuống.
Anh đi tới, ôm lấy vai tôi.
"Nó có gì mà không vui chứ? Mọi người đều là người nhà cả mà."
Anh cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt mang theo sự cảnh cáo.
"Phải không, Tri Thu?"
Tôi nhìn bàn tay anh đặt trên vai mình, rồi lại nhìn chiếc máy kh//âu mới tinh kia.
"Đẩy đi đi." Tôi bình thản nói.
Mạnh Diên hớn hở gọi một chiếc xe ba bánh, chở chiếc máy kh//âu đi mất.
Trần Tích Sơn dường như rất hài lòng với sự "biết đại cục" của tôi.
Anh móc trong túi ra năm mươi tệ, nhét vào tay tôi.
"Thế mới đúng chứ. Lát nữa anh chạy xe nhận thêm một đơn, m/ua cho em cái hàng nhập khẩu."
Tôi nhìn năm mươi tệ trong tay, không từ chối, trực tiếp bỏ vào túi.
"Chiều nay đưa em đi b/ệnh viện nhé." Tôi nói.
"Dạo này dạ dày em đ/au quá."
Trần Tích Sơn sững người một chút, rồi gật đầu.
"Được, chiều anh lái xe đưa em đi."
Hai giờ chiều, chúng tôi vừa đi đến cổng khu tập thể, máy nhắn tin (BP) trên thắt lưng Trần Tích Sơn kêu lên.
Anh nhìn thoáng qua màn hình, sắc mặt thay đổi.
"Sao thế?" Tôi hỏi.
"Diên Diên bảo bình ga nhà nó bị rò rỉ, nó sợ lắm."
Trần Tích Sơn vội vàng đi dắt xe đạp.
"Tri Thu, em tự đi b/ệnh viện đi, anh phải qua xem sao, kẻo xảy ra chuyện mạng người."
Bên ngoài đang mưa thu, âm u lạnh lẽo.
Tôi không mang theo ô.
"Dạ dày em đ/au lắm." Tôi nhìn anh, trình bày một sự thật.
"B/ệnh viện ngay hai con phố phía trước thôi, em đi nhanh chút là tới."
Anh nhảy lên xe đạp, không ngoảnh đầu lại lao vào màn mưa.
Tôi đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng anh biến mất nơi đầu ngõ.
Nước mưa tạt vào mặt tôi, chảy dọc theo cổ vào trong áo.
Rất lạnh.
Nhưng tôi không đến b/ệnh viện.
Tôi quay người đi về phía văn phòng ủy ban phố.
3
Tôi đi trong mưa trở về nhà.