Tôi đọc xong.
Lâu lắm rồi mới tắt trang.
Cuối cùng chỉ đáp lại ba chữ.
【Đã biết rồi.】
31
Dự án một năm kết thúc.
Tôi về nước.
Không báo cho quá nhiều người.
Nhưng mẹ tôi vẫn lỡ lời.
Ngày thứ hai sau khi về nhà.
Chuông cửa vang lên.
Tôi tưởng là chuyển phát nhanh.
Mở cửa ra.
Thấy Chu Tự.
Một năm không gặp.
Anh ta dường như không thay đổi gì cả.
Chỉ là g/ầy đi đôi chút.
Trong tay cầm một chiếc hộp giấy rất cũ.
Tôi nhận ra.
Đó là cái hộp từ ngày hôn lễ.
"Sao những thứ này vẫn còn ở chỗ anh?"
"Anh không vứt."
Anh mở hộp ra.
Bên trong chỉ còn lại hai tấm thẻ thề nguyện.
Của tôi.
Của anh.
Chu Tự lấy tấm của mình ra.
Phía sau viết thêm rất nhiều chữ.
Tôi không nhận lấy.
Anh tự mở nó ra.
"Đây là bản anh viết lại sau này."
Tôi im lặng.
Anh nói nhỏ:
"Anh biết không còn hôn lễ nào nữa."
"Cũng biết không nhất định em muốn nghe."
"Nên anh không bắt em phải hứa hẹn điều gì."
"Anh chỉ là..."
Anh nói đến đây.
Lần đầu tiên có chút không nói tiếp được.
Một lúc lâu sau.
"Muốn nói nốt những lời trước đây chưa kịp nói."
Tôi không ngăn cản.
32
Chu Tự đứng trước cửa nhà tôi.
Đọc rất chậm.
Không có những lời hoa mỹ.
Chỉ kể lại.
Lần đầu tiên gặp tôi.
Tôi uống nhầm nước của anh trong buổi tụ tập bạn bè.
Sau khi phát hiện ra.
Tôi căng thẳng đến mức nói xin lỗi ba lần liên tiếp.
Anh nói lúc đó anh nghĩ.
Cô gái này sao mà dễ ngại ngùng thế không biết.
Sau đó.
Tôi theo đuổi anh.
Không phải anh không biết.
Chỉ là cảm thấy một người đàn ông từng có hôn nhân.
Lại còn có con.
Không nên dễ dàng bắt đầu lại.
Rồi sau đó nữa.
Là anh dần quen với việc đợi tin nhắn của tôi mỗi ngày.
Quen với việc tan làm có người chờ.
Quen với việc trong nhà có thêm một đôi dép.
Cũng chính anh là người đầu tiên nảy ra ý định kết hôn.
Đọc đến đây.
Giọng anh bắt đầu hơi khàn.
"Nhưng anh chưa bao giờ nói với em."
"Vì anh cứ nghĩ."
"Em biết."
Tôi cụp mắt.
Anh tiếp tục.
"Sau này mới nhận ra."
"Anh luôn cho rằng em cái gì cũng biết."
"Biết anh thích em."
"Biết anh không cố ý lạnh nhạt với em."
"Biết Lệnh Gia quan trọng."
"Biết anh có nỗi khó xử."
"Biết anh sau này sẽ bù đắp."
"Nhưng anh chưa bao giờ nghiêm túc hỏi."
"Rốt cuộc em có biết hay không."
"Và dựa vào đâu mà em phải biết."
Đoạn cuối cùng.
Chỉ có một câu.
"Hứa Chi."
"Anh không phải vì em phù hợp làm mẹ của Lệnh Gia, nên mới muốn cưới em."
Giọng anh trầm hẳn xuống.
"Anh là vì yêu em."
"Nên mới muốn em trở thành vợ của anh."
Muộn hơn một năm.
Cuối cùng tôi cũng đã nghe thấy.
Những lời từng khao khát được nghe nhất.
33
Tôi im lặng một lúc.
Hỏi:
"Nói xong chưa?"
Sự mong đợi mong manh trong đáy mắt Chu Tự khựng lại.
"Ừ."
"Vậy tôi nhận được rồi."
Giống như lần ở sân bay.
Tay anh cầm tấm thẻ thề nguyện cứng đờ rất lâu.
"Chỉ có vậy thôi sao?"
Tôi nhìn anh.
Đột nhiên nhớ lại rất nhiều năm trước.
Tôi nằm sấp bên cửa sổ xe.
Bắt anh nói một câu "nếu không phải là em thì không cưới".
Anh chê tôi trẻ con.
Lúc đó nếu nghe được những lời này.
Có lẽ tôi sẽ khóc.
Sẽ lao đến ôm chầm lấy anh.
Sẽ cảm thấy tất cả những ấm ức trước kia đều xứng đáng.
Nhưng bây giờ.
Tôi chỉ cảm thấy tiếc nuối.
"Chu Tự."
"Anh có biết năm nay tôi hối h/ận điều gì nhất không?"
Anh không nói gì.
"Không phải là ở bên anh."
"Cũng không phải vì anh mà chịu những ấm ức đó."
"Mà là vì trước đây tôi luôn cảm thấy."
"Chỉ cần cuối cùng có thể kết hôn với anh."
"Những chuyện không vui trước đó đều không quan trọng."
Tôi mỉm cười.
"Sau này tôi mới biết."
"Con người không sống bằng kết quả cuối cùng."
"Những bộ phim bị bỏ lỡ."
"Những đêm dài chờ đợi một mình."
"Những lời nói ra đến miệng lại nuốt vào."
"Đều là cuộc đời của tôi."
Viền mắt anh đỏ ửng.
"Anh biết."
"Giờ anh biết rồi."
Tôi khẽ nói.
"Nhưng tôi đã trải qua hết rồi."
34
Chu Tự cúi đầu.
Lâu không cử động.
Đèn cảm ứng ngoài hành lang tắt ngấm.
Rồi lại sáng lên vì hàng xóm mở cửa.
Anh đột nhiên hỏi:
"Thật sự không còn chút cơ hội nào sao?"
Đây là lần đầu tiên tôi nghe Chu Tự nói bằng giọng điệu này trong suốt những năm quen biết.
Không còn vẻ quả quyết như trước.
Không còn bình thản như khi bàn về hôn lễ.
Càng không giống như lúc nói "sau này bù".
Như thể tương lai mãi mãi nằm trong lòng bàn tay.
Anh thực sự sợ hãi rồi.
Tôi không lừa anh.
"Không còn."
Hai chữ.
Thứ cuối cùng trong đáy mắt Chu Tự.
Như thể đang vỡ vụn dần.
Anh nhếch môi.
Nhưng không cười nổi.
"Được."
Lại một lúc sau.
Anh gấp tấm thẻ thề nguyện viết lại kia.
Đặt về hộp.
"Vậy sau này anh không đến làm phiền em nữa."
Tôi gật đầu.
"Cảm ơn."
Anh quay người.
Đi được vài bước.
Lại dừng lại.
Không quay đầu.
"Hứa Chi."
"Ngày hôn lễ đó."
"Em hỏi anh có phải cảm thấy nhẹ nhõm không."
Tay tôi vẫn đặt trên nắm cửa.
Giọng Chu Tự rất thấp.
"Không phải."
"Sau này anh đã nghĩ rất lâu."
"Ngày hôm đó điều thực sự khiến anh nhẹ nhõm."
"Không phải là hôn lễ không thành."
"Mà là lúc anh quay về."
"Em vẫn còn ở đó."