Sau khi chồng đi công tác, cô bạn thân sợ tôi buồn chán nên đã dọn đến ở cùng. Trong lúc đang vuốt ve con mèo, tôi bất ngờ nghe thấy tiếng lòng của nó:

【Đàn bà ng/u ngốc này chắc chắn đến ch*t cũng không ngờ, mình chính là chồng cô ta!】

【Hì hì, tối nay cứ làm chuyện ấy với cô bạn thân ngay trước mặt cô ta xem sao...】

【Đợi qua thời gian chờ bảo hiểm, ông đây sẽ cào ch*t cô, như vậy di sản và tiền bồi thường đều là của mình hết.】

Tôi sững sờ một lúc.

Chồng biến thành mèo ư?

Sáng tạo thật đấy.

Vậy thì trước hết, đưa nó đi thiến thôi.

01

Tay tôi khựng lại, cúi đầu nhìn con mèo hoang mà tôi mới nhặt về ngày hôm qua.

Nó đang nheo mắt, cái đuôi đung đưa đầy khoái chí, trông vô cùng vô hại.

Tiếng nói vừa rồi là phát ra từ nó sao?

Nhưng làm sao mèo có thể nói tiếng người?

Đầu óc tôi rối bời, các ngón tay vô thức siết ch/ặt.

"Meo!"

Một tiếng kêu chói tai vang lên.

Con mèo đột ngột quay đầu, đôi mắt tròn xoe trợn ngược lên, nhìn tôi đầy hung dữ.

Lúc này tôi mới phát hiện, dưới nhãn cầu bên trái, gần sát mí mắt của nó có một nốt ruồi đen bằng hạt gạo.

Mà chồng tôi, Lý Gia Hào, người đang đi công tác nước ngoài một tháng, cũng có một nốt ruồi ở vị trí y hệt.

Tim tôi đ/ập hụt một nhịp, rồi ngay lập tức bình tĩnh lại.

Không phải ảo giác.

Tôi thực sự có thể nghe thấy tiếng lòng của nó.

Hơn nữa, có vẻ như nó vẫn chưa biết tôi có thể nghe thấy.

Thú vị thật.

"Cậu làm gì thế? Làm nó đ/au rồi kìa!"

Cô bạn thân Trần Tĩnh Di đột nhiên gi/ật lấy con mèo từ tay tôi.

Cô ta cau mày, nhìn tôi với vẻ mặt đầy gi/ận dữ, giọng điệu đầy trách móc.

"Nó mới bao lớn chứ, cậu không thể nhẹ tay hơn được à?"

Tôi thấy tay Trần Tĩnh Di vuốt từ sau gáy mèo xuống tận xươ/ng cùng, rồi thỉnh thoảng lại xoay xoay ở đó.

Cổ họng con mèo phát ra tiếng gừ gừ.

【Yêu tinh nhỏ, dám quyến rũ mình ngay trước mặt vợ mình, đúng là lẳng lơ thật!】

【Thật muốn xử lý cô ta ngay tại chỗ! Tiếc là người đàn bà ch*t ti/ệt kia vẫn còn ở đây.】

Ánh mắt tôi quét qua quét lại giữa Trần Tĩnh Di và con mèo.

Hiểu rồi.

Hai kẻ đê tiện này là một phe.

Tôi vô cảm đưa tay ra, gi/ật lại con mèo từ tay Trần Tĩnh Di.

Trần Tĩnh Di kinh ngạc nhìn tôi, đưa tay định ngăn cản.

Tôi mặc kệ cô ta, quay người bỏ nó vào lồng vận chuyển thú cưng, tiếng "cạch" vang lên khi tôi khóa cửa lồng lại.

Cái lồng này là thứ tôi đã chuẩn bị từ hôm qua khi mới nhặt được nó.

Vốn định vài ngày nữa sẽ đưa nó đi b/ệnh viện thú y kiểm tra tổng quát, tiêm phòng, tẩy giun, thiến luôn một thể.

Bây giờ vừa hay, dùng sớm một chút.

Trần Tĩnh Di sững sờ trước loạt hành động của tôi: "Vãn Tranh, cậu... cậu định làm gì thế?"

Tôi phủi lông mèo trên tay, thản nhiên lên tiếng:

"Con mèo này hình như đến kỳ động dục rồi, cứ bứt rứt không yên."

Tôi liếc nhìn con mèo đang đi/ên cuồ/ng cào vào thanh sắt trong lồng, khóe môi khẽ nhếch:

"Tôi đưa nó đi thiến trước đi, làm một lần cho xong chuyện."

Không khí như ngưng đọng trong giây lát.

Con mèo: ???

Trần Tĩnh Di: ???

Tôi mỉm cười xách lồng lên, dưới ánh mắt ngơ ngác của một người và một con mèo, quay người đi về phía cửa.

02

"Meo meo meo meo!"

Con mèo nhảy cẫng lên trong chiếc lồng hẹp, cơ thể va đ/ập vào lồng kêu ầm ĩ.

Tiếng lòng của nó trở nên đi/ên cuồ/ng:

【Người đàn bà đi/ên này bị làm sao vậy?! Sao tự nhiên lại đòi thiến mình?!】

【Chẳng lẽ cô ta phát hiện ra rồi? Không thể nào! Sao cô ta có thể phát hiện ra được?!】

【Lần hóa hình này của mình phải kéo dài một tháng, bây giờ mèo chính là bản thể của mình, thiến mèo chẳng khác nào thiến mình...】

【Ch*t ti/ệt! Ông đây tiêu đời rồi!!!】

【Trần Tĩnh Di! Cậu c/ứu tôi đi chứ! Cư/ớp đàn ông thì hăng hái lắm mà, sao cư/ớp con mèo lại không xong thế hả?!】

Mắt tôi sáng lên.

Bản thể ư?

Thế thì tốt quá.

Trần Tĩnh Di cuối cùng cũng hoàn h/ồn, mặt c/ắt không còn giọt m/áu, lao lên chặn trước mặt tôi.

"Không được! Tôi không cho phép!"

Tôi nhìn cô ta với vẻ khó hiểu: "Mèo của tôi, tại sao cô lại không cho phép?"

Cô ta ánh mắt né tránh, ấp úng.

"Thiến tà/n nh/ẫn lắm! Hơn nữa... hơn nữa thiến không tốt cho mèo, sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển, còn bị trầm cảm nữa..."

"Còn biến thành thái giám nữa chứ."

Tôi chu đáo bổ sung giúp cô ta.

Mặt cô ta cứng đờ.

Tôi không thèm nói nhảm với cô ta nữa, đi vòng qua người cô ta hướng về phía thang máy.

Trần Tĩnh Di sững lại hai giây, rồi đi đôi giày cao gót đuổi theo "cộp cộp cộp".

"Vãn Tranh, cậu nghe mình nói này! Con mèo này thực sự không được thiến! Cậu nhìn nó xem nó đang sợ hãi thế nào kìa! Mèo cũng có lòng tự trọng mà!"

Tôi không dừng bước: "Yên tâm, lòng tự trọng vẫn còn, chỉ là sau này sẽ có thêm chút nỗi buồn man mác thôi."

Thấy tôi sắp ra đến cửa khu chung cư.

Trần Tĩnh Di cũng chẳng quan tâm gì nữa, dùng sức túm lấy tay cầm của lồng: "Cậu đưa con mèo cho tôi!"

"Trần Tĩnh Di, cậu làm gì mà cứ đòi cư/ớp mèo của tôi thế?"

Tôi cũng không chịu nhượng bộ.

Tiếng giằng co thu hút sự chú ý của bảo vệ khu chung cư.

"Cô Khương, có chuyện gì vậy? Đã xảy ra chuyện gì thế?"

Tôi cau mày, chỉ vào Trần Tĩnh Di nói.

"Cô ta không phải cư dân ở đây, phiền chú giúp con mời cô ta ra ngoài, cô ta muốn cư/ớp mèo của con."

Trần Tĩnh Di hét lên.

"Vãn Tranh, cậu nói bậy bạ gì thế, mình là bạn thân của cậu mà, mình..."

Chú bảo vệ đã gỡ tay cô ta ra, giọng điệu nghiêm túc.

"Cô này, mời cô bình tĩnh. Nếu cô không phải là cư dân của khu chung cư này, xin hãy hợp tác rời đi, đừng làm phiền các cư dân khác."

Trần Tĩnh Di giậm chân sốt ruột, hốc mắt đỏ hoe.

"Meo meo meo meo meo!!!"

Con mèo trong lồng còn sốt ruột hơn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm