Cô ấy giúp tôi mang đồ đến chỗ thuê trọ của anh trai.

Cửa mở ra, anh tôi nhìn thấy cô ấy thì sững sờ một chút.

Thảo Thảo tự ti cúi đầu.

Anh tôi cười nói: "Em là bạn của Tảo Tảo phải không, ngoài trời nóng lắm, vào đây ăn chút dưa hấu đi."

Kể từ đó, tôi và Thảo Thảo trở thành đôi bạn thân thiết, không có gì là không nói với nhau.

Cô ấy kể mình đang thầm thương tr/ộm nhớ một nam sinh.

"Thật tốt quá, anh ấy ở trường mình à?"

Thảo Thảo: "Ừm, là tiền bối hơn mình một khóa, chơi bóng rổ cực kỳ giỏi."

12

"Thật tốt, mình còn chẳng có ai để thích."

Thảo Thảo: "Sao có thể chứ, cậu đáng yêu thế này, chắc chắn có rất nhiều nam sinh theo đuổi."

Thảo Thảo: "Nếu mình xinh đẹp được như cậu thì tốt biết mấy, mình đã có thể dũng cảm tỏ tình với anh ấy rồi."

Thảo Thảo: "Nhưng mà, mình cứ không kiểm soát nổi cái miệng này."

"Thật ra thích ăn uống cũng không có vấn đề gì, quan trọng nhất là sức khỏe, hay là chúng ta cùng tập thể dục đi?"

Thảo Thảo: "Được thôi."

Thời gian gần đây, cứ hễ rảnh là tôi lại rủ Thảo Thảo đi tập thể dục, đọc sách, dạo phố.

Đến mức dạo này tôi chẳng buồn nhắn tin cho Giang Phóng nữa.

Đằng nào thì cậu ta cũng chẳng kiên nhẫn gì với cái người yêu qua mạng là tôi.

Cậu ta còn mong tôi đừng làm phiền cậu ta thì có.

Buổi tối hôm nay, sau khi tụ tập với Thảo Thảo xong, chúng tôi mỗi người về ký túc xá của mình.

Tôi vừa đến dưới chân tòa nhà ký túc xá thì thấy Giang Phóng đang đứng dưới cột đèn đường.

Thân hình cao ráo của cậu ta dựa vào cửa cầu thang, hơi cúi đầu, không biết đang suy nghĩ gì.

Nghe thấy tiếng bước chân, cậu ta từ từ ngẩng đầu lên.

Thấy tôi, trong mắt cậu ta thoáng hiện lên tia ngạc nhiên, sau đó bước nhanh về phía tôi.

"Dạo này sao em không thèm trả lời anh?"

Tôi nhìn vào mắt cậu ta.

Trong mắt cậu ta đầy vẻ bất an và chút bực bội khó nhận ra.

Cậu ta nói, muốn hạ gục tôi trong ba ngày.

Nhưng giờ đã qua một tuần rồi.

Thế mà ngoài lần đi ăn đó ra, chúng tôi chưa từng ở riêng với nhau lần nào nữa.

Cậu ta nhìn vào cái cổ trống trơn của tôi, ánh mắt hơi nheo lại: "Sợi dây chuyền anh m/ua sao em không đeo, nó rất hợp với em mà."

Tôi nhún vai: "Em không thích."

"Không thích..." Cậu ta cười khẽ một tiếng, sau đó ngẩng đầu, đáy mắt mang theo vài phần tự giễu: "Là không thích món quà anh tặng, hay là không thích anh?"

13

Cơn gió đêm mang theo chút se lạnh.

Mang theo mùi cỏ xanh đặc trưng của ban đêm.

Tôi không nói gì.

Nhưng cậu ta không chịu buông tha cho tôi.

"Trì Tảo Tảo, anh thích em, ở bên anh đi, anh sẽ bảo vệ em thật tốt."

Tôi chớp chớp mắt, vẻ mặt ngây thơ: "Nhưng em nghe anh trai em nói, anh có một cô bạn gái yêu qua mạng mà."

Tôi nghiêm mặt: "Em không thích con trai bắt cá hai tay, đứng núi này trông núi nọ."

Cậu ta chớp chớp mắt, dường như đã hiểu ra điều gì đó.

"Vậy ra, anh vẫn còn cơ hội đúng không?"

Tôi hiểu rồi.

Nói xong, cậu ta quay người rời đi.

Tôi đầy vẻ khó hiểu.

Cậu ta hiểu cái gì chứ?

Vừa về đến ký túc xá, tôi đã nhận được tin nhắn của Giang Phóng.

"Anh nói thật với em nhé, người đi gặp mặt hẹn hò với em không phải là anh, mình chia tay đi."

Tôi giả vờ kinh ngạc: "Sao anh lại lừa em?"

Giang Phóng: "Ai lừa ai còn chưa biết được đâu, em nhìn lại mình xem, anh còn chịu khó chat chít với em là tốt lắm rồi, biết điều đi. Hơn nữa anh đã có người mình thích rồi, cô ấy không thích anh bắt cá hai tay, nên xóa kết bạn đi."

"Khoan đã, anh n/ợ em một lời giải thích, chúng ta gặp nhau một lần, chỉ một lần thôi, em sẽ không làm phiền anh nữa."

"Em đã tha thứ cho việc anh tìm người khác đi gặp mặt thay rồi, nên anh n/ợ em một lần gặp mặt."

"Nếu anh từ chối, em sẽ bám lấy anh không buông, chắc anh cũng không muốn người mình thích nhìn thấy đâu nhỉ."

Quả nhiên, bị tôi đe dọa, cậu ta sợ rồi.

"Gặp thì gặp." Cậu ta gửi một biểu tượng cảm xúc cười lạnh, "Cùng lắm thì hôm đó anh nhịn ăn."

"Ý gì?"

"Anh sợ nôn."

Ngày hôm sau, chúng tôi hẹn thời gian và địa điểm gặp mặt.

Anh trai đi cùng tôi.

Vở kịch này hai anh em tôi diễn đã đủ lâu rồi, cũng chẳng còn tâm trạng nào để chơi đùa với Giang Phóng nữa.

Đến đây là đủ rồi.

Gặp cậu ta, chỉ là muốn nói cho cậu ta biết:

Làm người đừng nên có mắt không tròng, coi thường người khác.

Nhưng tôi và anh trai còn chưa đến nơi thì đã nghe thấy giọng nói quen thuộc, cùng tiếng nức nở nhỏ nhẹ.

Chúng tôi lại gần, thấy Giang Phóng đang đen mặt quát tháo một cô gái.

Bóng lưng cô gái kia...

Giống như Thảo Thảo.

Anh tôi nhận ra trước: "Đó chẳng phải là Thảo Thảo sao?"

Tôi định lao ra ngoài, anh tôi vội kéo lại: "Quan sát đã."

Giang Phóng đầy vẻ gh/ê t/ởm m/ắng: "Giờ thấy rồi đấy, hài lòng chưa? Loại sinh vật sống chỉ tốn không khí, ngoại hình có lỗi với xã hội như mày mà cũng dám thích tao à."

Thảo Thảo sợ đến ngây người: "Tôi, tôi thích anh thì có gì sai chứ?"

Giang Phóng đầy vẻ chán gh/ét: "Mày bị đi/ên à? Mày thích tao thì tao phải chấp nhận mày chắc? Thế con lợn thích tao, tao cũng phải ở bên nó à?"

Thảo Thảo sững sờ: "Anh, anh nói chuyện sao mà khó nghe thế."

"Những lời khó nghe hơn tao còn từng nói đấy, thằng bạn tao chắc không nỡ nói cho mày biết đâu nhỉ, nó ngày nào cũng phải cố nhịn buồn nôn để đi hẹn hò với mày đấy, tao còn thấy thương cho nó."

Cậu ta lôi đoạn chat ra.

Thảo Thảo vừa xem vừa run.

Sau đó, cô ấy đột nhiên gi/ật lấy điện thoại trong tay Giang Phóng, đ/ập mạnh xuống đất: "Đồ đàn ông tồi, sao mình có thể thích loại người như anh chứ."

Giang Phóng bị cảnh tượng này làm cho kinh ngạc.

Khi định thần lại, cậu ta giơ cao tay, định t/át Thảo Thảo.

14

Tôi chặn đứng cánh tay đang giơ cao của cậu ta lại.

Ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cậu ta.

Giang Phóng rất ngạc nhiên: "Tảo Tảo, sao em lại ở đây?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm