Tôi đưa mẹ và các con đi Trương Gia Giới chơi một tuần rồi trở về. Khi nhìn thấy Trần Đào lần nữa, tôi có chút sững sờ. Anh ta râu ria xồm xoàm, mắt đỏ ngầu, người g/ầy đi mấy cân.

Thấy tôi về, Trần Đào thở phào nhẹ nhõm: "Vợ à, mẹ bị chẩn đoán u/ng t/hư vú, vừa phẫu thuật c/ắt bỏ xong. Mấy ngày nay anh luôn ở b/ệnh viện trông nom, thật sự không chịu nổi nữa rồi, em có thể đến trông thay anh một chút không?"

"Trần Đào, anh quên lời anh nói với em là 'ai làm con thì người đó hiếu thảo' rồi sao?"

Sao thế, lời mình nói ra cũng giống như phân trong nhà vệ sinh, chỉ cần nhấn nút là trôi sạch rồi ư?

Trần Đào nhớ lại câu nói này, mặt bỗng chốc tái mét. Tự làm tự chịu, không thể trách ai.

Ngay tối hôm đó, bố chồng tôi bắt đầu làm lo/ạn trong nhóm chat gia đình.

"Nhà họ Trần chúng ta đúng là tạo nghiệp mà, cưới phải đứa con dâu kiểu gì không biết, mẹ chồng u/ng t/hư nằm viện mà không đến trông nom, lại còn dắt mẹ đẻ đi du lịch."

Các cô dì chú bác lần lượt lên tiếng, bắt đầu công cuộc "thảo ph/ạt" tôi.

Cô cả của Trần Đào: "Hoan Hoan, đây là cháu không đúng rồi, trăm việc hiếu đứng đầu, mẹ chồng ốm thì cháu phải chăm sóc tận tình chứ, sao lại bất hiếu thế?"

Chú hai của Trần Đào: "Đúng đấy, người già rồi đúng là bị ghẻ lạnh, haizz, sau này chúng ta phải làm sao đây? Liệu còn trông cậy được vào đám con cháu không?"

Cô út của Trần Đào: "Lần Trung thu trước, mẹ chồng cháu làm cả bàn đầy món cháu thích chờ cháu về mà cháu cũng không về, làm bà ấy đ/au lòng biết bao..."

Trần Đào im như thóc, không nói một lời, mặc kệ đám họ hàng chỉ trích tôi là đứa con dâu đ/ộc á/c.

Ngược lại, mẹ chồng tôi lại nhảy vào: "Mọi người đừng nói Hoan Hoan nữa, mẹ biết nó có hiểu lầm về mẹ, đều tại mẹ không ra gì nên mới mắc b/ệnh này."

Cả nhóm lại xúm vào an ủi bà ta.

Tôi lạnh lùng nhìn: "Nói xong chưa? Nói xong thì đến lượt tôi rồi đấy."

Tôi gửi giấy chứng tử của bố tôi và ảnh chụp màn hình trang cá nhân của mẹ chồng đi du lịch vào nhóm.

"Những ngày bố tôi cấp c/ứu ở b/ệnh viện, vì bố mẹ chồng muốn đi du lịch nên không đón cháu, bỏ mặc con bé ở trường một mình, nó khóc nức nở gọi điện cho tôi khi tôi đang ở cách xa nghìn dặm."

"Sau khi bố tôi mất, họ không hề gọi lấy một cuộc điện thoại an ủi."

"Còn chồng tôi, Trần Đào, với tư cách là con rể, sau khi bố vợ mất thậm chí còn không xuất hiện lấy một lần."

Tôi tiếp tục gửi đoạn ghi âm lời thề của Trần Đào về việc "ai chịu trách nhiệm cho bố mẹ người đó" vào nhóm.

Nhóm chat lập tức im bặt.

Một lát sau, cô út của Trần Đào lên tiếng: "Dù người già có sai, nhưng phận con cháu cũng không thể thờ ơ khi người ta ốm đ/au, không đến chăm sóc được."

Tôi đáp: "Cháu biết ngay là cô út giàu tình cảm nhất mà, hay là cô đến trông bà đi? Trước đây mẹ chồng cháu hay chê cô ngày nào cũng mang con về nhà ngoại ăn chực, tay thì keo kiệt không mang theo món gì, như q/uỷ đói. Giờ xem ra mẹ chồng cháu nhìn nhầm rồi, hóa ra người giàu tình cảm nhất lại chính là người bà thường xuyên chê bai?"

"Hay cho cái con Lý Thúy Chi này, mày dám nói tao như thế hả?" Cô út Trần Đào tức gi/ận.

Chú hai Trần Đào: "Con nhãi ranh này gh/ê g/ớm thật, còn biết chia rẽ nội bộ, cô út đừng mắc mưu nó."

"Chú hai thông minh thật, vừa mở miệng đã chụp cho cháu cái mũ to tướng rồi. Chả trách mẹ chồng cháu hay m/ắng chú nhiều tâm kế, chiếm đoạt nhà của bà nội, lại còn bất hiếu, chỉ giỏi nói mồm... giờ xem ra lời bà nói đúng thật đấy!"

Chú hai Trần Đào tức đến mức gào lên: "Hay lắm chị dâu, lúc trước vàng bạc của mẹ đều lén đưa cho chị tôi không so đo, giờ chị lại quay sang cắn tôi một miếng? Chả trách con dâu không thèm quản chị, chị đúng là đồ thất đức, giờ mắc u/ng t/hư đúng là quả báo!"

Cô út Trần Đào đã rời khỏi nhóm.

Chú hai Trần Đào đã rời khỏi nhóm.

Em họ bên nhà chú hai Trần Đào đã rời khỏi nhóm.

... Một loạt thông báo rời nhóm hiện lên.

Gia tộc vốn đang giả tạo hòa thuận nay tan đàn x/ẻ nghé.

Tôi cười lạnh nhìn cảnh này, gậy không đá/nh vào lưng mình thì không biết đ/au, chỉ khi đá/nh vào chính mình mới biết thế nào là đ/au đớn.

12

Phía Trần Đào thấy tôi không nhượng bộ, anh ta chỉ còn cách cắn răng chịu đựng, mỗi ngày tan làm đều đến b/ệnh viện trông nom.

Bố chồng thương con trai nên hai người thay phiên nhau chăm sóc, người này một ngày, người kia một ngày.

Kết quả, không ai ngờ tới là vì quá lao lực, bố chồng tôi bị nhồi m/áu n/ão...

Sau khi được c/ứu sống, một nửa cơ thể ông bị liệt, không thể xuống giường.

Trần Đào vừa chăm bố, vừa chăm mẹ.

Người anh ta nhanh chóng g/ầy rộc đi.

Cuối cùng anh ta cũng thấu hiểu nỗi lòng và sự vất vả của tôi khi chăm bố mình ở b/ệnh viện ngày trước.

"Vợ à, anh xin lỗi, anh thực sự sai rồi, nhưng anh không chịu nổi nữa rồi. Vì gia đình chúng ta, vì hai đứa nhỏ, em giúp anh được không?"

"Trần Đào, anh quên rồi sao? Quên thì không sao, em bật lại cho anh nghe một lần nữa." Tôi mở đoạn ghi âm, phát lại lời anh ta từng nói về việc ai chịu trách nhiệm cho bố mẹ người đó.

Tôi sẽ không bao giờ mềm lòng.

Trần Đào cúi đầu che mặt, hối h/ận bật khóc.

13

Tôi tưởng Trần Đào đã từ bỏ và ngoan ngoãn rồi.

Nhưng không ngờ rằng, bất ngờ lớn hơn vẫn đang chờ đợi tôi ở phía sau.

Cuối tuần, tôi đưa con về nhà mẹ đẻ và ở đó cả ngày.

Đến chiều tối khi đưa bọn trẻ về nhà, tôi bàng hoàng phát hiện Trần Đào đã "tiền trảm hậu tấu", tự ý đón bố mẹ anh ta đến.

Hai người vốn dĩ khỏe mạnh, giờ một người vừa phẫu thuật u/ng t/hư vú xong, ngựk còn quấn băng cố định. Người kia thì bị nhồi m/áu n/ão một bên, đi đứng nói năng đều khó khăn.

Thấy tôi về, cả ba người nhìn tôi đầy khẩn khoản. Trần Đào bước tới: "Vợ à, bố mẹ thực sự không còn nơi nào để đi nữa rồi, cho họ ở tạm nhà mình vài ngày thôi, chỉ vài ngày thôi mà."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi và em gái bị kẹt trên chuyến tàu đêm trong đường hầm

Chương 12
Điều tra viên an toàn đường sắt Giang Dĩ Đường cùng Lâm Dư Ninh, người em gái đã nhiều năm không liên lạc và tự nhận là em ruột của cô, bước lên chuyến tàu đêm cuối cùng để mang hành lý niêm phong mà người cha để lại về quê nhà. Chuyến tàu bị mắc kẹt trong đường hầm do sạt lở núi, nhưng danh sách hành khách bằng giấy lại không tìm thấy tên Dư Ninh; kỳ lạ hơn, tấm vé giấy của cô lại sử dụng loại lỗ đục bổ sung sự cố vốn đã ngừng sử dụng từ lâu. Dĩ Đường lần theo sơ đồ chỗ ngồi, vé tàu cũ, hồ sơ giám sát phân đoạn, niêm phong của cha và dữ liệu sắp xếp sau tai nạn, phát hiện ra Dư Ninh quả thực là con gái trong cuộc hôn nhân đầu tiên của cha. Hóa ra hai mươi bốn năm trước, cha và chú đã lợi dụng sự hỗn loạn về danh tính sau tai nạn để mặc cô biến mất khỏi hồ sơ pháp lý và câu chuyện gia đình nhà họ Giang. Khi công tác cứu hộ đến gần, người chú vẫn cố gắng lấy đi những tài liệu có thể lật lại vụ án; Dĩ Đường buộc phải bảo vệ bằng chứng trong toa tàu bị phong tỏa, đồng thời đưa ra quyết định liệu cô có muốn thừa nhận mối quan hệ huyết thống này hay không. Sau khi rời khỏi đường hầm, cô không sắp xếp một sự hòa giải cho cả gia đình, mà cùng Dư Ninh bắt đầu quá trình đính chính danh tính, để những hậu quả do mẹ, chú và cha để lại đều quay về đúng người phải gánh chịu.
0