“Thưa thầy, thứ Sáu tuần sau em sẽ có mặt đúng giờ.”
Người bên kia trả lời ngay lập tức.
“Được, chỗ ở thầy đã sắp xếp xong cho em rồi.”
Tôi khóa màn hình.
Ngoài cửa, giọng của Chu Mục lại vang lên.
“Đi thôi, anh đưa em đi ăn món Nhật em thích nhất, coi như là đền tội.”
“Thế còn chị Nam Nam thì sao?”
“Cô ấy đói thì tự gọi đồ ăn ngoài thôi.”
Cửa chống tr/ộm “cạch” một tiếng đóng lại.
Trong nhà hoàn toàn tĩnh lặng.
Tôi đi đến bàn trà, cầm chiếc cốc sứ xươ/ng màu trắng ngọc lên.
Ném thẳng vào thùng rác.
Sau đó lấy điện thoại ra, mở khung chat với môi giới nhà đất.
“Giúp tôi đăng tin cho thuê ngắn hạn căn hộ này, tôi sắp chuyển đi rồi.”
Người môi giới trả lời rất nhanh.
“Cô Khương, không phải cô đang chuẩn bị kết hôn sao?”
Tôi gõ phím trả lời.
“Không cưới nữa.”
Sáng hôm sau, tôi bị đá/nh thức bởi tiếng lục lọi đồ đạc.
Chu Mục mặc đồ mặc nhà, đang đứng trong phòng thay đồ lục lọi mấy thùng chứa đồ của tôi.
“Khương Nam, chìa khóa dự phòng của em đâu?”
Thấy tôi tỉnh dậy, anh ta hỏi mà không thèm quay đầu lại.
“Anh làm gì đấy?”
Tôi ngồi dậy, nhìn đồng hồ, tám giờ sáng.
“Tối qua Vãn Vãn làm mất chìa khóa nhà nó rồi, nó sẽ ở lại chỗ chúng ta vài ngày.”
“Anh dọn phòng làm việc ra cho nó ở, chìa khóa dự phòng của anh tìm không thấy, lấy tạm của em cho nó dùng trước.”
Anh ta nói nhẹ tênh.
Cứ như thể để một người bạn khác giới dọn vào phòng tân hôn là một chuyện bình thường nhất trên đời.
Tôi hất chăn xuống giường.
“Tôi không đồng ý.”
Động tác lục lọi của Chu Mục khựng lại.
Anh ta quay người, lông mày nhíu ch/ặt thành hình chữ “xuyên”.
“Em lại bị sao nữa đấy?”
“Đó là nhà của tôi, tôi không đồng ý cho người khác dọn vào.”
“Khương Nam, mọi người đều là bạn bè, em có thể đừng ích kỷ như thế được không?”
Trong giọng nói của anh ta mang theo vài phần cáu kỉnh.
“Vãn Vãn ở ngoài thuê nhà một mình không an toàn, đến nhà chúng ta ở nhờ vài ngày thì làm sao?”
“Lại có phải ngủ chung phòng với em đâu.”
Tôi nhìn vẻ mặt lý lẽ của anh ta.
“Cô ấy có thể đi ở khách sạn, tiền tôi trả.”
“Ở khách sạn làm sao thoải mái bằng ở nhà?”
Chu Mục mất kiên nhẫn ngắt lời tôi.
“Hơn nữa, Vãn Vãn bị lạ giường, ngủ ở ngoài không ngon giấc.”
Lạ giường.
Anh ta nhớ kỹ từng chi tiết như Tống Vãn lạ giường.
Nhưng lại quên mất tôi bị dị ứng hải sản.
Tháng trước, chúng tôi đi dự đám cưới bạn anh ta.
Tống Vãn ngồi cạnh anh ta, gọi một đĩa lớn cua xào cay.
Chu Mục đích thân bóc chân cua cho cô ta.
Tôi chỉ ăn một miếng rau cải dính gạch cua, khắp người đã nổi đầy mẩn đỏ.
Tôi bảo anh ta tôi bị dị ứng, cần đến b/ệnh viện.
Anh ta chỉ liếc nhìn tôi một cái nhạt nhẽo.
“Làm màu cái gì, Vãn Vãn ăn nhiều thế còn không sao.”
“Em tự đi m/ua th/uốc mà uống, đừng làm mất hứng của mọi người.”
Ngày hôm đó, tôi một mình nằm viện truyền nước ba tiếng đồng hồ.
Anh ta thậm chí còn không gọi một cuộc điện thoại nào.
“Tôi không đưa.”
Tôi đi đến bàn trang điểm, cầm lược lên chải tóc.
“Tiền đặt cọc căn hộ này là tôi trả, trên giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà có tên tôi.”
“Tôi có quyền quyết định ai được phép vào ở.”
Chu Mục rõ ràng không ngờ tôi lại lôi giấy tờ nhà đất ra để nói chuyện.
Sắc mặt anh ta lập tức trầm xuống.
“Khương Nam, em nhất định phải nói những lời khó nghe đến thế sao?”
“Tính toán rạ/ch ròi như vậy, cuộc sống này còn sống tiếp được không?”
“Là anh ép tôi phải tính toán rạ/ch ròi.”
Tôi đặt lược xuống, quay đầu nhìn anh ta.
“Chìa khóa tôi sẽ không đưa, nếu cô ta dám dọn vào, tôi sẽ báo cảnh sát.”
Chu Mục nhìn chằm chằm tôi, lồng ngựk phập phồng dữ dội.
“Được.”
Anh ta nghiến răng gật đầu.
“Khương Nam, cô giỏi lắm.”
Anh ta quay người đ/ập cửa bỏ đi.
Vài phút sau, cửa lớn bị đóng sầm lại.
Trong phòng lại trở về vẻ tĩnh mịch ch*t chóc.
Tôi đi vào phòng thay đồ, nhìn đống thùng đồ bị anh ta lục lọi tung tóe.
Trong thùng có một đôi giày cao gót chưa bóc tem.
Đó là đôi tôi định bụng sẽ mang vào ngày cưới.
Bên cạnh là mấy chiếc hộp giấy lớn nhỏ khác nhau, đó là những đồ dùng cá nhân tôi đã dọn dẹp từ tối qua.
Thực ra, đồ đạc của tôi trong căn nhà này không nhiều.
Hai chiếc vali là có thể chứa hết.
Điện thoại rung lên một cái.
Là tin nhắn WeChat của Chu Mục gửi đến.
“Vì em không dung nạp được người khác, hai ngày này anh sang chỗ Vãn Vãn ở cùng nó.”
“Em tự ở nhà mà bình tĩnh lại đi.”
Tôi nhìn tin nhắn này, không trả lời.
Ngón tay lướt lên trên, xem lại lịch sử trò chuyện của chúng tôi mấy tháng nay.
80% đều là tôi gửi cho anh ta.
“Hôm nay trời mưa, nhớ mang ô.”
“Tối nay muốn ăn gì?”
“Anh bị đ/au dạ dày, em có nấu cháo để trong bình giữ nhiệt rồi.”
Phản hồi của anh ta luôn là vài chữ ngắn ngủn.
“Biết rồi.”
“Tùy.”
“Đang bận.”
Còn bây giờ, vì Tống Vãn, anh ta liên tiếp gửi cho tôi hai câu dài.
Tôi trực tiếp thoát khỏi giao diện trò chuyện, nhìn quanh căn nhà mà tôi đã mất nửa năm để chăm chút.
Ga trải sofa là tôi đo kích thước rồi đặt làm riêng.
Màu rèm cửa là tôi so sánh hơn chục loại vải mẫu mới chọn ra.
Ngay cả mấy chậu sen đ/á ngoài ban công, cũng là tôi tự tay trồng từng chậu một.
Nhưng bây giờ, những thứ đó đều không quan trọng nữa.
Tôi lấy một chiếc túi rác màu đen.
Đổ sạch đống sen đ/á ngoài ban công cùng đất vào trong.
Sau đó là cặp gối ôm đôi trên sofa.
Bàn chải điện đôi trong phòng tắm.
Từng món từng món, vứt sạch.
Đang làm dở, khóa cửa đột nhiên vang lên.
Chu Mục đẩy cửa bước vào, tay còn xách một túi m/ua sắm khổng lồ.