Năm em họ tốt nghiệp đại học, tôi đã phải dùng đến ba ân tình mới nhét được nó vào Cục Th/uốc lá thành phố.

Nó thậm chí chưa từng mời tôi lấy một bữa cơm.

Lễ tết, trên Facebook của nó toàn là ảnh trà chiều và những chuyến du lịch teambuilding của cơ quan.

Mẹ tôi bảo, con bé giờ khá giả rồi, gặp mặt còn chẳng buồn chào hỏi.

Ba tháng thử việc vừa hết, phía phòng nhân sự gọi điện đến.

"đá/nh giá tổng hợp của cô không đạt, không được ký hợp đồng chính thức."

Đêm đó, lúc 11 giờ, màn hình điện thoại của tôi cứ sáng rồi lại tắt, tắt rồi lại sáng.

99 cuộc gọi nhỡ, toàn bộ đều là của nó.

Khi tôi bắt máy cuộc thứ 100, đầu dây bên kia khóc không ra hơi.

"Anh, anh c/ứu em với, họ bảo em bị loại rồi, em c/ầu x/in anh giúp em thêm lần nữa."

Tôi nhìn màn hình điện thoại, bất giác bật cười.

Sau ba tháng, đây là lần đầu tiên nó gọi tôi là anh.

01

Khi tôi nhận được điện thoại của mợ, tôi vừa giao xong hợp đồng dưới chân tòa nhà khách hàng.

Bà khóc trong điện thoại, nói rằng Đình Đình tốt nghiệp đã gần hai tháng, gửi hồ sơ đi mà như đ/á ném xuống biển.

"Trần Nghiên, cháu quen biết rộng trong thành phố, giúp con bé hỏi han xem sao."

Tôi đỗ xe bên lề đường, nhìn những vệt nắng loang lổ trên kính chắn gió, hồi lâu không nói nên lời.

Hà Đình Đình là em họ tôi, kém tôi sáu tuổi.

Hồi nhỏ nó từng ở nhà tôi hai năm, cứ lẽo đẽo theo sau gọi anh, đến cả ăn kẹo cũng phải nhờ tôi bóc vỏ.

Sau này nó đỗ đại học, cả nhà ai cũng bảo nó có chí.

Năm tốt nghiệp, nó một lòng muốn vào biên chế, đặc biệt nhắm vào Cục Th/uốc lá thành phố.

"Ổn định, vẻ vang, phúc lợi tốt."

Mợ nói câu này với giọng rất thấp, như thể mấy chữ đó tự thân nó đã tỏa ra ánh hào quang.

Tôi nói: "Bây giờ các đơn vị tuyển người đều có quy trình, cháu không dám hứa trước."

Mợ lập tức tiếp lời: "Không làm khó cháu, chỉ cần giúp nó bắc một nhịp cầu, dù chỉ là để người ta liếc qua hồ sơ cũng được."

Tôi cúp máy, ngồi trong xe hút hết nửa điếu th/uốc.

Lật danh bạ đến tận cùng, tôi mới bấm số đầu tiên.

Lão Hoàng trước đây từng cùng tôi chạy dự án, sau đó chuyển sang làm nhân sự đối ngoại cho một doanh nghiệp nhà nước.

Nghe xong, lão cười một tiếng.

"Cậu thực sự mở lời đấy à? Người như cậu bình thường mời đi ăn còn chẳng muốn n/ợ ân tình cơ mà."

"Con nhà dì, không còn cách nào khác."

Lão Hoàng im lặng vài giây: "Gửi hồ sơ qua đi, tôi chỉ có thể hỏi xem có vị trí thực tập hỗ trợ không, sau này có ở lại được hay không là tùy vào nó."

"Được."

Cuộc gọi thứ hai tôi dành cho chú Phùng.

Chú quen biết bố tôi từ sớm, thường xuyên giao thiệp với nhiều đơn vị trong thành phố.

Chú Phùng nghe xong, không từ chối cũng chẳng đồng ý.

"Cháu nó học chuyên ngành gì?"

"Quản trị hành chính, thành tích cũng khá."

"Tính cách thế nào?"

Tôi ngẫm nghĩ một chút.

"Dẻo miệng, nhanh nhẹn, chỉ có điều hơi được nhà chiều chuộng."

Chú Phùng cười: "Dẻo miệng ở cơ quan không phải là bản lĩnh, biết ngậm miệng mới là bản lĩnh."

Tôi ghi nhớ câu này, trong lòng có chút bất an.

Người thứ ba là bạn đại học Cao Khải Minh.

Cậu ấy hiện làm đào tạo, thường xuyên hướng dẫn thi viết và phỏng vấn cho một số đơn vị.

Tôi nhờ cậu ấy sắp xếp cho Đình Đình hai buổi phỏng vấn thử.

Cao Khải Minh nói thẳng: "Nể mặt cậu nên tôi mới nhận, nhưng nói trước, nếu nó thực sự vào được, đừng tưởng chỉ cần một câu nói của cậu là xong. Bây giờ nơi nào cũng lưu lại dấu vết, thời gian thử việc đá/nh giá rất kỹ."

"Tôi biết."

"Cậu biết thì không có ích gì, nó phải biết mới được."

Tối đó, tôi gọi Hà Đình Đình đến quán trà dưới lầu.

Nó mặc chiếc áo khoác ngắn màu trắng, tay xách chiếc túi mới m/ua, vừa ngồi xuống đã chụp ảnh cốc nước, đăng Facebook.

Tôi nhìn nó chỉnh ảnh, không lên tiếng.

Nó đăng xong mới ngẩng đầu: "Anh, mẹ em bảo anh giúp được em?"

"Anh đã hỏi giúp em ở ba nơi, có thể sẽ có một cơ hội."

Mắt nó sáng lên.

"Cục Th/uốc lá ạ?"

"Là vị trí thực tập hỗ trợ, thử việc ba tháng, có ở lại được không thì xem đá/nh giá tổng hợp."

Nó bĩu môi.

"Chỉ cần vào được là được, vào rồi thì chẳng phải đều như nhau sao?"

Tôi đặt chén trà xuống.

"Khác nhau nhiều lắm. Em phải đi làm đúng giờ, ít nói, làm nhiều, việc lãnh đạo giao phải nhớ kỹ, không hiểu thì hỏi."

Nó cười gật đầu.

"Biết rồi, sao anh lải nhải y hệt bố em thế."

Tôi nhìn chằm chằm vào nó.

"Đình Đình, đây không phải trò đùa. Cơ hội này không phải từ trên trời rơi xuống."

Nó kéo quai túi kêu loảng xoảng.

"Anh, anh yên tâm, em nhất định không làm anh mất mặt đâu."

Trước khi rời đi tối đó, tôi gửi cho nó thông tin liên lạc của Cao Khải Minh.

Nó nhận lấy, chỉ nói một câu "Cảm ơn nhé".

Tôi đứng trước cửa quán trà, nhìn nó bắt taxi đi xa, nỗi bất an trong lòng bỗng chốc nặng nề hơn.

Trưa hôm sau, lão Hoàng gửi tin nhắn.

"Thứ Hai tuần sau mang hồ sơ đến báo danh, đừng đến muộn."

Tôi chuyển ảnh chụp màn hình cho nó.

Hà Đình Đình gửi lại một icon nhảy cẫng lên.

Ngay sau đó, nó gửi thêm một câu.

"Anh, em biết ngay anh có cách mà."

Tôi nhìn mấy chữ đó, ngón tay dừng lại trên màn hình.

Tôi muốn nhắc nhở nó rằng, đây không phải là "có cách", mà là có người đã đem thể diện của mình ra để Iót đường.

Nhưng cuối cùng tôi chỉ trả lời hai chữ.

"Làm việc cho tốt."

Ít phút sau, Facebook của nó cập nhật.

Ảnh chụp tấm biển đ/á trước cổng tòa nhà Cục Th/uốc lá.

Caption chỉ vỏn vẹn một câu.

"Khởi đầu mới của cuộc đời."

02

Ngày đầu tiên Hà Đình Đình đi làm, tôi cố tình dậy sớm để gọi điện cho nó.

Chuông đổ rất lâu mới có người bắt máy.

Đầu dây bên kia vô cùng hỗn lo/ạn, như thể đang lục tung tủ đồ.

"Anh, sao thế ạ?"

"Hôm nay báo danh, đừng mặc đồ tùy tiện quá, hồ sơ mang đầy đủ chưa?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm