Tình cảm của tôi, cũng đâu dễ bị lừa gạt đến thế.
Để tôi nghĩ xem, nên giấu tờ vé số ở đâu đây…
Một tiếng sau, tôi đến công ty của Quý Yến Lễ.
Lễ tân báo rằng Tổng giám đốc Quý đang họp, rồi dẫn tôi vào văn phòng của anh ta chờ.
Đẩy cửa ra, một người phụ nữ đang ngồi trước bàn làm việc sơn móng tay, cô ta ngẩng đầu nhìn tôi.
Gương mặt này…
Tôi nhớ ra rồi.
Khương Nghiên, hoa khôi trường, bạch nguyệt quang thời trung học của tôi và Quý Yến Lễ.
Gương mặt xinh đẹp, vóc dáng thanh mảnh.
Trong buổi lễ khai giảng, tiếng đàn violin của cô ta đã làm chấn động cả hội trường, dư âm vương vấn mãi không dứt.
Khiến biết bao nam sinh trung học phải nghiêng mình.
Quý Yến Lễ đương nhiên cũng là một trong số đó.
Đáng tiếc, Khương Nghiên trông thì thanh cao nhưng thực chất lại là kẻ hám lợi, chẳng hề coi đám con trai nghèo kiết x/ác này ra gì.
Cô ta chỉ dùng những lời ngọt ngào, nửa đùa nửa thật, đầy vẻ đưa tình để giữ chân bọn họ làm những kẻ lụy tình.
Tốt nghiệp trung học, cô ta nhanh chóng bắt cặp với một nam sinh thuộc gia đình hào môn rồi sang nước ngoài du học.
Nghe nói vừa đủ tuổi là đã kết hôn, trở thành phu nhân nhà giàu.
Giờ đây sao lại về nước, còn đang ở trong văn phòng của Quý Yến Lễ…
Cô nhân viên lễ tân có chút ngượng ngùng: "Trợ lý Khương, chị vẫn ở đây à…"
Đôi lông mày lá liễu thanh tú của Khương Nghiên nhíu lại: "Đây là văn phòng của Tổng giám đốc Quý, ai cho phép cô đưa loại người không liên quan vào đây?"
Cô lễ tân bị m/ắng đến đỏ cả mặt: "Đây là phu nhân của Tổng giám đốc Quý ạ."
Ngay khi Khương Nghiên lên tiếng, bên tai tôi bỗng vang lên một tiếng n/ổ lớn.
…
【Xong chưa hả chồng yêu~
【Anh nhìn cô ta xem, dù có tiêu hết tiền cũng không chữa khỏi được đâu.
【Chúng ta tay chân lành lặn, đi đâu cũng cần tiền, việc gì phải tiêu tiền vào một kẻ tàn phế?】
…
Tôi nhếch môi.
Thì ra là cô.
Kẻ tiểu tam vừa tr/ộm người vừa tr/ộm tiền.
4
Khương Nghiên thong thả tựa người ra sau: "Ồ, phu nhân của Quý tổng? Xin lỗi nhé, Quý tổng chưa bao giờ nhắc đến cô cả.
"Tôi ở đây cùng Quý tổng mỗi ngày, cũng chẳng thấy trong văn phòng bày biện tấm ảnh nào của cô.
"Không nhận ra cô, thật là ngại quá đi mất.
"Nhưng hôm nay gặp phu nhân, tôi lại có phần hiểu được Quý tổng rồi."
Cô ta che miệng cười đầy vẻ giả tạo: "Thật sự là phu nhân hơi thiếu chỉn chu, Quý tổng không có mặt mũi để khoe ảnh đâu."
Ha, đúng vậy, Quý Yến Lễ chưa bao giờ đặt ảnh tôi ở công ty.
Ngoài ảnh cưới ra, ảnh chụp chung của tôi và Quý Yến Lễ đếm trên đầu ngón tay.
Nhưng tôi từng nhìn thấy ảnh của Khương Nghiên.
Một tấm ảnh thẻ cũ kỹ thời học sinh, được kẹp trong ngăn ví của Quý Yến Lễ.
Có lần anh ta say khướt, nằm vật bên cạnh ghế sofa, cầm tấm ảnh đó ngắm nhìn rất lâu.
Thật là si tình quá đi.
Tôi cười lạnh trong lòng.
Thấy tôi không nói gì, Khương Nghiên tiếp tục: "Nhưng phu nhân vẫn nên biết điều một chút, đây là công ty.
"Mèo hoang chó dại thì cứ ngoan ngoãn ở nhà chờ chủ nhân ban ơn là được rồi, chạy ra ngoài quậy phá là phải bị đá/nh đấy."
Tôi đưa tay ra sau lưng, vặn khớp tay rồi mỉm cười đi tới trước bàn làm việc.
"Nói đúng lắm, mèo hoang chó dại chạy ra ngoài quậy phá, đúng là phải bị đá/nh!"
"Chát" một tiếng, tôi vung tay t/át mạnh vào mặt trái của cô ta, thừa lúc cô ta còn đang ngỡ ngàng, tôi bồi thêm một cái t/át nữa vào mặt phải.
"Á-- con khốn này, mày--"
Cô ta thét lên định đứng dậy, tôi nhanh tay lẹ mắt túm lấy tóc cô ta, ấn ch/ặt đầu cô ta xuống bàn.
Đồ khốn, dám tr/ộm tiền của bà đây này!
5
Cô lễ tân há hốc mồm thành hình chữ "O": "Quý… phu nhân…"
Động tĩnh trong văn phòng đã thu hút người bên ngoài vây xem.
"Vãi thật, ai đây, bá đạo quá vậy!"
"Bảo là vợ của Quý tổng á? Đây là vở kịch gì thế này?"
"Chẳng phải rõ quá rồi sao? Chính thất đến tận nơi đá/nh tiểu tam!"
"Trời ơi, trợ lý Khương thảm thật!"
"Cô ta thảm mà tôi lại thích xem! Ha ha! Nhìn cái vẻ giả tạo thường ngày của cô ta ngứa mắt lắm rồi! Đúng là trà xanh chính hiệu!"
"Tuy là vậy, nhưng bà vợ này cũng quá hung dữ, nói đá/nh là đá/nh luôn. Bảo sao Quý tổng lại ngoại tình, trợ lý Khương dịu dàng thế cơ mà!"
"Phi! Đồ đàn ông cặn bã! Có giỏi thì lên tiếng đi, đá/nh cả mày luôn bây giờ!"
Những lời xì xào của đồng nghiệp khiến da mặt Khương Nghiên như muốn n/ổ tung.
Cô ta thét lên, vẻ thanh cao thường ngày hoàn toàn tan biến: "Buông ra! Yến Lễ sẽ không tha cho cô đâu!"
Tôi tăng thêm lực tay: "Suỵt, ồn ào quá, tôi nhớ hồi trung học cô đâu có thế này, nữ thần Khương."
Lực giãy giụa của cô ta khựng lại.
Tôi nhếch môi cười: "Thứ nhất, tôi không chỉ là vợ của sếp cô, tôi còn nắm giữ cổ phần trong công ty này. Nói đúng ra, tôi cũng là sếp của cô.
"Thứ hai, cô là trợ lý, giờ làm việc không lo làm việc mà trốn trong văn phòng sơn móng tay, vi phạm nghiêm trọng 'Quy tắc nhân viên'.
"Thứ ba."
Tôi túm lấy tóc cô ta bắt cô ta ngẩng mặt lên, cô ta phát ra một tiếng kêu đ/au đớn.
"Làm tiểu tam thì phải có giác ngộ bị đá/nh, không ai dạy cô à?"
Khương Nghiên nức nở, khóc òa lên: "Là chồng cô không cần cô! Cô không quản nổi chồng mình thì trách gì tôi!
"Tôi không phải tiểu tam! Yến Lễ yêu tôi chứ không yêu cô! Là cô mặt dày chiếm lấy vị trí vợ của anh ấy!
"Yến Lễ! Yến Lễ c/ứu em!"
Tôi lạnh lùng nhìn cô ta.
Thời buổi này, biết là tiểu tam mà vẫn làm một cách đầy tự tin, đúng là đạo đức suy đồi.
Nhưng nhìn cái dáng vẻ gấp gáp muốn được lên ngôi này của cô ta, chắc là không phải người trọng sinh trở về đâu.
Nếu không, thế nào cũng phải đợi đến khi cầm được 5 triệu trong tay mới chịu đuổi tôi đi chứ.
Khương Nghiên giãy giụa dữ dội, một sợi dây đỏ treo mặt ngọc từ trong cổ áo rơi ra.
Tôi nghẹt thở, gi/ật phắt chiếc ngọc bội xuống.
Thân ngọc đen tuyền, bóng loáng và đầy vẻ thâm trầm.
Trên ngọc khắc một con mãnh hổ uy phong lẫm liệt, một con cừu nhỏ mềm mại đáng yêu, và một con rắn thanh tao huyền bí.
Đó là chiếc ngọc bội cha để lại cho tôi.
Đó là lần gia đình chúng tôi đi lễ chùa khi tôi còn nhỏ, cha nhìn thấy nó ở trong chùa.
Miếng ngọc đó khắc đúng con giáp của gia đình chúng tôi.
Cha thấy miếng ngọc này có duyên với gia đình, nên đã thỉnh về và luôn đeo bên mình để cầu bình an cho cả nhà.