Đáng tiếc là khi tôi học cấp ba, bố mẹ lần lượt qu/a đ/ời, miếng ngọc đó để lại cho tôi.
Sau này khi tôi kết hôn với Quý Yến Lễ, có lần anh ta đi công tác gặp một vụ va chạm nhỏ.
Tôi liền đưa miếng ngọc đó cho anh ta.
Khi gả cho anh, tôi là một cô gái mồ côi, chẳng thể cho anh thứ gì.
Nhưng anh đã cho tôi một mái nhà.
Tôi hy vọng anh được bình an.
Thế mà giờ đây, miếng ngọc này lại xuất hiện trên người một người phụ nữ khác.
Lồng ngựk tôi chua xót, ánh mắt lạnh lẽo.
Đúng lúc này, tiếng bước chân vội vã vang lên từ xa đến gần.
"Chuyện này là thế nào!"
6
Tôi ngoảnh lại.
Quý Yến Lễ bước vào văn phòng, lông mày nhíu ch/ặt, nhìn Khương Nghiên rồi lại nhìn tôi đầy bất mãn.
Khương Nghiên lập tức trở nên yếu đuối, khác hẳn với dáng vẻ như người đi/ên lúc nãy.
"Yến Lễ..." Khương Nghiên nức nở.
"Yến Lễ... cô ta nói cô ta là vợ anh... vừa đến đã đá/nh em... còn bảo em là tiểu tam...
"Yến Lễ... anh nói em không phải tiểu tam mà...
"Em đ/au quá, anh mau bảo cô ta buông em ra!"
Sắc mặt Quý Yến Lễ trầm xuống.
"Thẩm Niệm Chi, cô buông cô ấy ra!
"Không phân biệt phải trái đúng sai đã đá/nh người, cô nhìn lại mình bây giờ xem giống cái dạng gì!"
Tôi trừng mắt nhìn anh: "Tôi giống cái dạng gì? Tất nhiên là giống một người vợ hợp pháp đang đá/nh tiểu tam rồi."
Quý Yến Lễ nghẹn lời, giọng điệu dịu xuống: "Em đừng hiểu lầm, cô ấy chỉ là trợ lý của anh thôi."
Tôi giơ miếng ngọc lên: "Ồ, nói vậy là cô Khương đây là kẻ tr/ộm sao? Làm sếp mà chắc không thể nào lấy đồ của vợ mình tặng cho trợ lý chứ nhỉ?"
Quý Yến Lễ nhìn thấy miếng ngọc thì gi/ật mình, có chút chột dạ cúi mắt xuống.
Khương Nghiên đ/au khổ nhìn Quý Yến Lễ, ánh mắt long lanh khiến người ta thương xót.
"Yến Lễ... anh nói với cô ta đi, đó là anh tặng cho em mà... anh nói miếng ngọc này được đeo nhiều năm nên có linh khí, có thể bảo vệ bình an...
"Anh nói vợ anh sẽ không gi/ận đâu, cô ta là trẻ mồ côi, không dám ly hôn đâu..."
"Cô c/âm miệng!"
Quý Yến Lễ quát lớn Khương Nghiên.
Anh ta sắc mặt khó coi bước đến bên cạnh tôi, đưa tay nắm lấy tôi.
"Em buông tay trước đi, đừng làm ầm ĩ cho thiên hạ xem thường." Anh ta thì thầm: "Anh về sẽ giải thích rõ cho em."
Tôi lạnh lùng nhìn anh: "Bỏ tay anh ra!"
Anh ta khựng lại, gằn giọng: "Thẩm Niệm Chi! Đừng có được đằng chân lân đằng đầu!"
Tôi trừng mắt nhìn anh: "Anh thử xem, xem đứa trẻ mồ côi này có nể mặt anh không."
Quý Yến Lễ nắm tay tôi dùng lực, tôi không hề yếu thế mà nhìn thẳng vào anh.
Sau vài giây, anh ta chậm rãi buông tay.
Ha, đồ hèn nhát.
Tôi biết ngay mà, chưa lấy được tiền thì anh ta không dám trở mặt với tôi đâu.
Khương Nghiên lại bắt đầu nức nở.
Gương mặt đó vẫn xinh đẹp như xưa.
Thế nhưng đằng sau lớp vỏ bọc giả tạo ấy lại là sự ích kỷ, tham lam và đ/ộc á/c.
Tôi mỉa mai:
"Nữ thần Khương ngày đó gả vào hào môn chắc hẳn đi đâu cũng có người hầu kẻ hạ, nay lại phải chui rúc trong văn phòng của một ông chủ nhỏ để sơn móng tay.
"Sự đời đúng là khó lường."
Sắc mặt Quý Yến Lễ thay đổi liên tục, môi mấp máy.
"Nhưng mà Khương Nghiên này, đi một vòng hào môn rồi mà gu thẩm mỹ vẫn tệ như vậy."
Tôi cầm lấy lọ sơn móng tay của Khương Nghiên, chậm rãi đổ lên tóc cô ta.
"Móng tay của cô, thực sự rất khó coi."
7
Quý Yến Lễ mặt mày tái mét kéo tôi lên xe.
Sau đó lái xe đến siêu thị.
Tôi có chút ngạc nhiên, rồi chợt nhớ ra anh ta từng nói tối nay về nhà nấu cơm.
Đẩy xe m/ua sắm chọn nguyên liệu, tâm trạng anh ta hình như đã bình ổn lại.
Tôi lười biếng đi theo sau không nói một lời.
Khi về đến nhà, anh ta dường như đã hoàn toàn hồi phục, lại trở về dáng vẻ nho nhã ôn hòa.
Đúng là kẻ biết co biết duỗi.
Tôi ngồi xuống. Các món ăn trên bàn rất phong phú: gà xào cay, rau diếp xào, canh mướp nấm bạch ngọc, và cả món sườn xào chua ngọt anh học từ mẹ tôi.
Quý Yến Lễ ngồi đối diện, ánh mắt dịu dàng, gương mặt mờ nhạt.
Không nhớ nổi lần cuối anh ta nấu cơm là khi nào nữa.
Chúng tôi quen nhau từ nhỏ. Bố anh làm việc bận rộn, mẹ anh thích chơi mạt chược, hồi nhỏ anh không ít lần đến nhà tôi chực cơm.
Sườn xào chua ngọt mẹ tôi làm nổi tiếng là ngon, lũ trẻ cả khu đều từng đến ăn chực.
Sau này tôi lên lớp 12, bố đổ b/ệnh rồi qu/a đ/ời.
Mẹ đ/au lòng khôn xiết.
Chẳng bao lâu sau bà cũng đi theo bố.
Tôi ôm bức ảnh gia đình ngồi bệt dưới sàn nhà, ngồi lì cho đến tận sáng.
Tôi không còn nhà nữa. Không còn ai nấu cơm cho tôi nữa.
Ngày hôm sau, Quý Yến Lễ gõ cửa nhà tôi.
Năm 18 tuổi, anh mặc đồng phục, bưng một đĩa sườn xào chua ngọt bước vào nhà tôi.
"Niệm Niệm, đây là sườn xào chua ngọt anh làm.
"Mấy hôm trước em không có nhà, anh nhờ dì dạy anh làm.
"Các bước dì nói anh đều ghi vào sổ, từng bước một làm theo.
"Em đừng sợ, sau này có anh nấu cơm cho em, sẽ không để em bị đói đâu.
"Ăn đi, ăn xong rồi theo anh về nhà."
Đĩa sườn xào chua ngọt đó đắng ngắt, đường ch/áy hết cả rồi.
Nhưng tôi vừa khóc vừa ăn sạch cả đĩa sườn.
Khi đó, tôi thực sự tin rằng anh sẽ là mái nhà của mình.
Còn bây giờ...
Tôi nhìn về phía đối diện.
Quý Yến Lễ 18 tuổi đã biến mất.
Quý Yến Lễ 28 tuổi, chỉ còn lại một bộ mặt đáng gh/ét.
8
"Niệm Niệm, sao không ăn?" Quý Yến Lễ giọng rất dịu dàng, gắp một miếng sườn bỏ vào bát tôi.
Tôi cúi đầu không nói gì, tay để dưới bàn không cử động.
Anh ta thở dài, đặt đũa xuống: "Vẫn còn gi/ận sao?"
Anh ta lên tiếng giải thích: "Xin lỗi Niệm Niệm, Khương Nghiên... anh từng có một đoạn tình cảm với cô ấy.
"Em biết đấy, hồi cấp ba anh từng thầm thương cô ấy.
"Khi đó cô ấy không coi trọng anh.
"Thật ra anh không hề vương vấn gì cô ấy cả, đã bao nhiêu năm rồi... chỉ là năm đó trong lòng vẫn còn một chút ấm ức."