Khác với những vị khách không mấy thiện chí, Cố Thời Yến với tư cách là người thừa kế lại tỏ ra vô cùng thân thiện.

Anh đích thân bưng một ly sâm panh đến trước mặt cha, chân thành nói:

“Thời Đình, chào mừng em về nhà!”

Cha cười lạnh, đẩy ly rư/ợu ra rồi ra hiệu cho lũ tay trong.

“Tôi không đồng ý Cố Thời Yến làm người thừa kế!”

“Tôi cũng không đồng ý!”

“+1”

Lũ tay trong lần lượt nhảy ra.

Cha đã âm thầm thu m/ua được 30% cổ phần của tập đoàn Cố thị, cộng thêm số cổ phần của những cổ đông này, thắng lợi đã nằm trong tầm tay!

Cha đắc ý nói:

“Cố Thời Yến, tôi nói cho anh biết...”

Cha chưa nói xong, tôi đã mếu máo:

“Cha ơi, con bị tuột một cái cúc áo rồi.”

Hàng cúc đôi vốn đang ngay ngắn bỗng chốc mất đi sự hài hòa.

Trên mặt cha hiện lên vẻ giằng x/é.

“Thời Đình, em...”

“Đừng nói nữa, tôi đang bận.”

Cha thuần thục lấy bộ kim chỉ từ trong túi ra, rồi càng thuần thục hơn mà kh//âu lại cho tôi.

Khó khăn lắm mới kh//âu xong, cha lại tự tin nói:

“Cố Thời Yến, tôi nói cho anh biết...”

“Cha ơi, bím tóc bên trái của con bị tuột rồi!”

“Cha ơi, trên giày da bên phải của cha có vết bẩn kìa!”

...

Cha bận rộn đối phó, chẳng còn thời gian mà nói chuyện với Cố Thời Yến.

Thấy thời cơ đã chín muồi, tôi nói với cha:

“Cha ơi, cha có nhớ lúc mình ra khỏi nhà hôm nay, cha đã khóa cửa chưa?”

Cha sững người, như một bức tượng đ/á.

Ngay sau đó, tôi thừa thắng xông lên:

“Cha ơi, con luôn có một thắc mắc, lúc đi bộ cha bước chân trái trước hay chân phải trước ạ?”

Trong mắt cha tràn đầy nghi hoặc:

“Chân trái, chân phải? Chân trái, chân phải!”

Cha bắt đầu đi lại tại chỗ, cuối cùng lại đi khập khiễng.

Đợi đến khi cha khó khăn lắm mới sắp xếp lại được suy nghĩ, Cố Thời Yến cũng đã xử lý xong lũ tay trong.

Anh nắm lấy bàn tay đang choáng váng của cha, rưng rưng nước mắt:

“Thời Đình, vất vả cho em khi phải tìm ra những kẻ phản bội này rồi. Khổ cho em quá, em đúng là công thần lớn nhất của nhà họ Cố chúng ta!”

“Những năm qua anh luôn rất áy náy, cảm thấy mình có lỗi với em. 30% cổ phần này em nhận lấy đi, coi như là lời tạ lỗi của nhà họ Cố dành cho em.”

Tuy không hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng cha biết đây là sự cúi đầu của nhà họ Cố.

Khóe miệng ông lộ ra một tia cười, lạnh lùng nói:

“Tôi không cần cổ phần của nhà họ Cố các người.”

Cố Thời Yến đảo mắt, nhìn chằm chằm vào tôi đang mải miết càn quét bánh ngọt.

“Vậy thì cho Hữu An đi, thế này thì em không có ý kiến gì nữa chứ?”

Cha lạnh lùng nói:

“Anh nghĩ chút cổ phần này có thể m/ua chuộc được Hữu An sao? Những gì anh có thể cho con bé, tôi cũng có thể cho!”

Thế là trong chớp mắt, trên đầu tôi có thêm 60% cổ phần.

Tôi bàng hoàng.

Dùng ngón trỏ chỉ vào chóp mũi mình, mặt đầy dấu hỏi chấm.

Tôi?

Cổ đông lớn nhất của Cố thị?

14

Sau bữa tiệc, tôi thực sự trở thành cổ đông lớn nhất của Cố thị.

Chấp niệm cả đời của cha đã được gỡ bỏ, mối qu/an h/ệ với Cố Thời Yến cũng dần tốt đẹp hơn, có chút dáng vẻ “anh nhường em kính”.

Một ngày nọ, Cố Thời Yến tìm gặp cha, dò xét hỏi:

“Hữu An cũng lớn rồi, cứ để con bé nay đây mai đó cũng không phải cách. Hay là về nhận tổ quy tông đi?”

Lời vừa dứt, sắc mặt cha thay đổi hoàn toàn.

Ông như thể cải thảo trong vườn sắp bị lão nông nhà bên tr/ộm mất, gi/ận dữ hét lên:

“Cố Thời Yến, anh chưa xong việc với tôi đúng không? Những thứ khác tôi có thể không tranh với anh, nhưng con gái thì không.”

Cha ném Cố Thời Yến cùng cái ghế ra ngoài.

Nhưng Cố Thời Yến không bỏ cuộc, cứ cách vài ba hôm lại đến xin xỏ, thái độ chân thành, tư thế khiêm nhường đến mức ngay cả một đại phản diện như cha cũng không nỡ buông lời á/c đ/ộc.

Cha bất lực, đành cõng tôi bỏ trốn trong đêm.

Tôi tựa vào lưng cha, tò mò hỏi:

“Cha ơi, bác cả lại đến rồi. Lần này chúng ta trốn đi đâu đây ạ?”

Cha dịu dàng nói:

“Cha đã m/ua một hòn đảo vô danh ở Thái Bình Dương, phong cảnh ở đó rất đẹp, khí hậu ấm áp. Cha đảm bảo con nhất định sẽ thích.”

“Tuyệt quá!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm