Sau khi dặn dò bố mẹ xong, chúng tôi quay lại thì Trần Thần đã được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, chuyển vào ICU để theo dõi tình hình.

Lúc này, bố Trần Thần thấy gia đình tôi liền vội vã tiến lại, không chút khách khí cầm lấy chiếc túi đen trong tay tôi. Khi sờ thấy bên trong trống rỗng, mặt ông ta tối sầm lại.

Nhưng có lẽ vì vẫn còn cần đến tôi, ông ta nhẫn nhịn, nặn ra một nụ cười lấy lòng:

"Đan Đan, Trần Thần đã được c/ứu sống rồi. Chuyện của mẹ nó đúng là làm không đúng, nhưng bà ấy không có á/c ý gì đâu. Con xem có thể nói giúp với cảnh sát để thả bà ấy ra được không?"

Thả? Tất nhiên là phải thả rồi!

Loại người như bà ta dù có vào tù cũng chẳng bị phán bao lâu. Hơn nữa, Trần Thần chưa chắc đã muốn truy c/ứu trách nhiệm của bà ta, bà ta tất nhiên phải ra ngoài để đón nhận cái kết cục mà tôi đã định sẵn cho rồi!

11

Tôi đạt được thỏa thuận miệng với bố Trần Thần: ông ta đồng ý sẽ chịu trách nhiệm toàn bộ chi phí y tế để chữa trị cho Trần Thần, còn tôi đồng ý để mẹ Trần Thần được thả ra.

Tôi không yên tâm để bố mẹ về nhà một mình, sau khi đưa hai người về xong, tôi mới đi đón mẹ Trần Thần.

Gặp lại tôi, ánh mắt bà ta né tránh, không còn vẻ đanh đ/á như trước nữa.

Gia đình ba người hội ngộ trước phòng b/ệnh, ôm nhau khóc lóc rồi lại định dắt díu nhau quay lưng bỏ đi, hoàn toàn không có ý định ngó ngàng gì đến Trần Thần.

Tôi không ngăn cản. Đợi đến khi Trần Thần thoát khỏi nguy hiểm, chuyển sang phòng b/ệnh thường và tỉnh lại, thứ đ/ập vào mắt anh ta khi toàn thân quấn đầy băng gạc trắng là phòng b/ệnh chỉ có mình tôi.

Thấy ánh mắt anh ta đảo liên hồi, tôi biết anh ta muốn gì, liền ân cần bảo: "Hai ngày nay Đông Đông cũng bị bỏng, bố mẹ lo cho nó quá nên có lẽ không chăm sóc anh được, anh đừng suy nghĩ nhiều."

Nghe vậy, thấy ánh mắt anh ta tối sầm lại, tôi cười lạnh trong lòng. Thế này đã thấy đ/au lòng rồi sao?

Kiếp trước, khi tôi đang nằm trên giường b/ệnh, họ xông thẳng vào bảo rằng bố mẹ tôi vì tôi mà ch*t trong t/ai n/ạn xe hơi, nói không có tiền chữa trị cho tôi rồi lôi tôi ra khỏi b/ệnh viện.

Nhưng tôi là người tốt, biết hôm nay Đông Đông sẽ đến b/ệnh viện thay băng, tôi liền mai phục sẵn ở đó. Thấy gia đình ba người này, tôi lười nói nhảm, xách cổ Đông Đông chạy thẳng về phòng b/ệnh.

Đôi vợ chồng kia đâu thể yên tâm, theo bản năng liền đuổi theo tôi.

Vào đến trong phòng, hai người họ bắt đầu m/ắng nhiếc tôi bằng những lời lẽ tục tĩu, chẳng sợ ảnh hưởng đến Trần Thần, cũng chẳng nhận ra anh ta đã tỉnh.

Thằng bé hư Đông Đông có bố mẹ chống lưng, giơ tay định đá/nh tôi, tôi né được, nó vồ hụt rồi ngã nhào xuống đất.

Đôi vợ chồng kia vội vã lao vào đỡ. Nhân lúc họ im miệng, tôi yếu đuối lên tiếng:

"Bố mẹ, trước đây bố mẹ hứa với con là dù có khuynh gia bại sản cũng phải chữa khỏi cho Trần Thần. Giờ tình hình anh ấy đã ổn hơn nhiều rồi, bố mẹ xem chúng ta có nên chuyển anh ấy lên b/ệnh viện tuyến tỉnh không, trình độ y tế ở đó tốt hơn bên mình."

Bố Trần Thần nghe xong liền phản bác ngay: "Tôi đã hỏi bác sĩ rồi, bỏng diện rộng thế này dù có khỏi thì tiền cấy ghép da cũng không phải là con số nhỏ, hơn nữa còn để lại di chứng, sau này làm việc cũng không nổi, dưỡng già còn chẳng trông cậy được vào nó, chữa làm gì nữa?!"

Mẹ Trần Thần cũng hùa theo: "Đúng đấy, tiền trong nhà sau này đều là của Đông Đông, sao có thể ném vào cái đứa vô dụng này được!"

Cả gia đình trơ trẽn, vô liêm sỉ đến mức người ngoài nhìn vào còn thấy lạnh lòng, huống chi là Trần Thần đang nằm trên giường b/ệnh với tâm h/ồn yếu đuối.

Lúc này, tôi đóng vai một kẻ lụy tình chính hiệu, lập tức phát ra tuyên ngôn tình yêu:

"Các người không lo cho anh ấy thì để con lo! Con sẽ livestream ki/ếm tiền mỗi ngày, nhất định sẽ chữa khỏi cho anh ấy!"

Nghe thấy thế, mắt mẹ Trần Thần đảo một vòng, lập tức huých tay bố Trần Thần đang định lên tiếng, đột nhiên đổi giọng:

"Trần Thần là con trai chúng tôi, việc chữa trị tất nhiên phải do tôi và bố nó phụ trách, đến lúc đó livestream cứ để chúng tôi làm!"

Ha ha, tôi biết ngay cái nhà này không thể cưỡng lại sự cám dỗ trần trụi của đồng tiền.

12

"Các bác ơi, con trai tôi bị bỏng diện tích hơi lớn, hiện tại cần cấy ghép da, mọi người tặng quà ủng hộ nhé, tôi sẽ quay cho mọi người xem b/ệnh nhân bỏng đi vệ sinh thế nào."

"Người nhà ơi, chàng trai trẻ bị bỏng đúng ngày cưới, động phòng còn chưa được, chỗ đó còn dùng được không? Cái này lát nữa sẽ giải đáp cho mọi người nhé, mọi người tặng quà đi nào!"

Bố mẹ Trần Thần cầm điện thoại, chẳng hề quan tâm đến lòng tự trọng của Trần Thần, ngày nào cũng chĩa ống kính vào những chỗ bị bỏng của anh ta.

Trong phòng livestream có những kẻ khẩu vị nặng đưa ra yêu cầu quái đản, họ vì tiền cũng đáp ứng từng cái một.

Có lúc họ chĩa máy vào tôi, tôi cũng không phản kháng, suốt ngày diễn vai người vợ hiền thục mong chờ chồng mau khỏe lại.

Hoàn toàn không màng đến lòng tự trọng và cảm xúc của b/ệnh nhân.

Vì vậy, sau khi Trần Thần hồi phục chút ít để cử động được, anh ta chỉ tay ra ngoài phòng b/ệnh bảo hai người họ rời đi, nhưng cặp đôi đã nếm được vị ngọt của livestream này sao mà nghe.

Đến cả Đông Đông thấy vậy cũng bắt chước theo, cầm điện thoại chĩa vào Trần Thần mỗi ngày: "Anh tôi bị bỏng trông như con sâu róm ấy, đen thui à, mọi người mau tặng quà đi, lát nữa tôi livestream cảnh tháo băng cho xem."

Nhưng giờ tôi đang đóng vai người vợ si tình, đúng lúc hai người họ đang livestream hăng say nhất, tôi quỳ xuống gào khóc:

"Bố mẹ! Bố mẹ livestream cũng ki/ếm được tiền rồi, c/ầu x/in bố mẹ hãy cấy ghép da cho Trần Thần đi!"

Cả hai dựa vào việc b/án thảm và b/án những thứ quái đản để ki/ếm tiền, bị tôi chơi một vố như vậy, sợ quá vội vàng tắt livestream.

Mẹ Trần Thần liếc nhìn Trần Thần trên giường b/ệnh đầy chán gh/ét: "Nó bị bỏng đến thế này rồi, cấy ghép da thì có ích gì, dù sao cũng x/ấu xí thế kia rồi!"

Bỏng cấy ghép da không chỉ vì thẩm mỹ, mà nếu không cấy ghép kịp thời có thể dẫn đến trì hoãn lành vết thương, nhiễm trùng, nhiễm khuẩn huyết và suy đa tạng cùng nhiều hậu quả nghiêm trọng khác.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm