Cố Diễn không quản, tôi một mình trông con, trông suốt tám năm, đến bây giờ con thấy tôi quá dữ dằn, chê tôi không dịu dàng.

Đêm đó, Cố Diễn hơn chín giờ mới về. Tôi ngồi trong phòng khách đợi anh, đèn không bật.

Lúc anh đổi giày thì gi/ật mình: "Sao em không bật đèn?"

"Hôm nay anh bận lắm sao?"

Động tác của anh khựng lại, rồi thản nhiên nói: "Cũng thường thôi."

Tôi bật đèn lên.

Ánh sáng làm anh nheo mắt, tôi nhìn anh, từng chữ từng chữ một nói: "Cố Diễn, chiều nay anh vốn dĩ không hề ở công ty."

Biểu cảm của anh thay đổi.

"Anh đến trường tiểu học Thực Nghiệm, lớp 2-3, họp phụ huynh cho Lưu Tiểu Phàm."

Không gian im lặng vài giây, sắc mặt Cố Diễn từ kinh ngạc chuyển sang cáu kỉnh: "Cô điều tra tôi?"

"Tôi cần phải điều tra sao?"

Tôi đứng dậy, mở điện thoại đưa một tấm ảnh ra trước mặt anh.

"Con gái của bạn thân tôi, Lâm Uyển, học lớp bên cạnh Lưu Tiểu Phàm, hôm nay nó thấy anh ở buổi họp phụ huynh nên chụp ảnh gửi cho tôi.

Cố Diễn, anh ngồi vào chỗ của Lưu Tiểu Phàm, lúc giáo viên gọi anh là 'bố Lưu Tiểu Phàm', anh đáp lại tự nhiên lắm nhỉ."

Anh há miệng, như muốn giải thích điều gì đó, cuối cùng chỉ thốt ra được một câu: "Em nghe anh nói đã--"

"Tôi nghe anh nói cái gì?" Tôi c/ắt ngang lời anh.

"Nói anh bác ái? Nói anh nhân hậu? Nói anh chăm sóc mẹ góa con côi, rồi chăm đến mức đi họp phụ huynh thay cho con người ta?

Cố Diễn, con trai của chính anh từ mẫu giáo đến giờ, anh đã đi họp phụ huynh được một lần nào chưa? Anh có biết lớp của Tinh Thần ở tầng mấy không? Anh có biết giáo viên chủ nhiệm của nó họ gì không?"

Sắc mặt anh càng lúc càng khó coi, cuối cùng biến thành thẹn quá hóa gi/ận: "Trần Phỉ, cô đừng có vô lý như vậy!"

"Tôi vô lý?" Tôi bật cười.

"Anh đi họp phụ huynh cho con của người đàn bà khác, tôi đến hỏi một câu cũng không được sao?"

"Chồng của Kỷ Mỹ Na mất vì c/ứu người, cô ấy một mình nuôi con không dễ dàng gì! Tôi là cấp trên của cô ấy, chăm sóc một chút thì có sao?" Anh nói đầy vẻ lý lẽ.

"Chồng cô ta mất vì c/ứu người, người cần chăm sóc cô ta là đơn vị của chồng cô ta, là xã hội, là quỹ khuyến khích hành động nghĩa hiệp!

Đến lượt anh, một cấp trên đã có gia đình vợ con, phải đi làm ông bố hờ cho người ta sao?"

Giọng tôi cao lên, "Hôm nay anh đi họp phụ huynh cho con cô ta, ngày mai có phải anh còn định m/ua nhà, cưới vợ cho con cô ta luôn không?"

"Cô--" Cố Diễn chỉ tay vào tôi, ngón tay r/un r/ẩy, "Cô thật sự là không thể lý giải nổi!"

Đêm đó chúng tôi chia tay trong không vui.

Anh đ/ập cửa bỏ vào phòng sách, tôi ngồi trên giường trong phòng ngủ, nhìn tấm ảnh chụp chung cả nhà ba người trên tủ đầu giường, bỗng nhiên cảm thấy vô cùng xa lạ.

Lúc tôi quen Cố Diễn, anh vừa tốt nghiệp thạc sĩ, vào làm quản trị tập sự ở một công ty lớn.

Tôi là hoa khôi của trường đại học 211, người theo đuổi tôi xếp hàng dài từ ký túc xá đến cổng trường, nhưng tôi đã chọn anh.

Tôi nhìn trúng anh là cổ phiếu tiềm năng, thấy anh vững vàng, cầu tiến, có tương lai.

Sự thật chứng minh tôi không nhìn lầm người. Anh quả thực có năng lực, chưa đầy ba mươi tuổi đã trở thành quản lý dự án, thu nhập hàng năm cả triệu.

Khi chúng tôi kết hôn, sự nghiệp của anh chưa khởi sắc, sau khi cưới tôi cùng anh chịu khổ, lúc sinh con bị băng huyết suýt ch*t trên bàn đẻ, bố mẹ chồng đến b/ệnh viện nhìn một cái, bảo đứa trẻ tốt lắm, rồi đi luôn.

Họ là kiểu người theo phong cách mới ở thành phố lớn, nói cái gì mà "con cái là do các con muốn sinh, chúng ta già rồi, phải tận hưởng cuộc sống", nhất quyết không chịu giúp trông cháu.

Cố Diễn lúc đó vừa thăng chức, bận đến mức không chạm đất, tôi một mình nuôi con đến ba tuổi, chưa từng được ngủ một giấc trọn vẹn.

Tôi vốn dĩ cũng có công việc.

Sau khi tốt nghiệp đi làm hai năm, nhưng sếp muốn quy tắc ngầm với tôi, tôi nhịn vài lần, lần cuối cùng ông ta động tay động chân, tôi hất ly cà phê vào mặt ông ta rồi nghỉ việc.

Đúng lúc đó Cố Diễn cầu hôn, tôi đang ở giai đoạn thấp điểm của cuộc đời nên đã gả cho anh.

Có bầu ngay sau tuần trăng mật, từ đó về sau, tôi không bao giờ đi làm nữa.

Cả thế giới của tôi, chỉ xoay quanh Cố Diễn, Cố Tinh Thần và cái nhà này.

Bây giờ Cố Diễn nói với tôi, anh đối với người đàn bà khác chỉ là "chăm sóc".

Tôi tin anh mới là lạ.

Những ngày tiếp theo, tôi như biến thành một người khác.

Ngày nào tôi cũng ăn mặc tinh tế, sang trọng, mang theo canh hầm hoặc điểm tâm đến công ty Cố Diễn "thăm ban".

Hôm nay mang canh, ngày mai mang trà chiều, gặp ai cũng cười, nhiệt tình hào phóng.

"Tiểu Vương, nếm thử món điểm tâm tôi làm đi."

"Tiểu Trương, thời gian này vất vả rồi nhỉ? Cố Diễn tính khí không tốt, các cậu chịu khó một chút."

...

Tôi muốn để cả công ty biết, tôi mới là bà Cố.

Kiểu phụ nữ hiền thục như Kỷ Mỹ Na, trước mặt tôi căn bản không đủ trình.

Nhưng thực tế, tôi đã tính sai.

Thái độ của Cố Diễn đối với tôi ngày càng lạnh nhạt.

Canh tôi mang đến anh uống ngay trước mặt tôi, nhưng không nói thêm nửa lời.

Tôi cười nói chuyện với cấp dưới của anh, anh thì ngồi bên cạnh nhíu mày nhìn điện thoại, đến một cái liếc mắt cũng không cho tôi.

Có một lần tôi gặp Kỷ Mỹ Na ở cửa thang máy.

Cô ta mặc bộ vest công sở màu xám nhạt, tóc buộc đuôi ngựa thấp, để mặt mộc, quả thực là dáng vẻ hiền thục.

Thấy tôi, cô ta hơi cúi đầu, gọi một tiếng "Bà Cố", giọng mềm như nước.

Tôi nhìn cô ta từ trên xuống dưới, mỉm cười: "Trợ lý Kỷ phải không? Nghe nói năng lực cô rất tốt, Cố Diễn hiếm khi khen người khác lắm."

"Là Giám đốc Cố ưu ái ạ." Cô ta cúi đầu, "Tôi vẫn còn nhiều chỗ cần học hỏi."

"Đâu có~" Tôi nói, giọng không cao không thấp, "Cố Diễn nói cô cũng không dễ dàng gì, một mình nuôi con. Tôi đặc biệt thấu hiểu, tôi cũng là người làm mẹ mà.

Nhưng cô yên tâm, có khó khăn gì cứ nói với Cố Diễn, Cố Diễn nhà tôi là người tốt bụng, thích chăm sóc người khác lắm."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm