Anh ta mặc bộ vest màu xám đậm, vóc dáng cao ráo, khí chất quý phái, những người đi ngang qua đều chào hỏi anh: "Luật sư Trần."
Anh khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua tôi, dừng lại một thoáng.
Tôi nhận ra anh, chính là người đàn ông tôi va phải ở quán bar đêm đó.
Anh cũng nhận ra tôi. Nhưng giây tiếp theo, anh thản nhiên dời ánh mắt, đi lướt qua tôi, ngay cả một ánh nhìn cũng không bố thí thêm.
Chúng tôi như hai người xa lạ, cứ như thể đêm đó chưa từng xảy ra chuyện gì.
Tôi giả vờ hỏi thăm thì biết người đó tên là Trần Mặc, luật sư hợp danh của văn phòng.
Anh chuyên về các vụ án kinh tế xuyên quốc gia, từng xử lý rất nhiều vụ việc hóc búa, là tinh anh được giới trong nghề công nhận.
"Luật sư Trần bình thường không hay ở văn phòng, hôm nay cô gặp được cũng là trùng hợp đấy." Luật sư cười nói.
Tôi "ừ" một tiếng, không đáp lời.
Con trai của Kỷ Mỹ Na là Lưu Tiểu Phàm tổ chức sinh nhật, Cố Diễn với tư cách là "bố" đã tổ chức cho nó một bữa tiệc linh đình.
Tin tức này do Lâm Uyển báo cho tôi.
Con gái nó là Lily có vài người bạn thân trong lớp Lưu Tiểu Phàm, thiệp mời tiệc sinh nhật được gửi vào nhóm phụ huynh, phía dưới ghi "Phụ huynh Lưu Tiểu Phàm".
"Ảnh là ảnh chụp chung 'cả nhà ba người'." Lâm Uyển đưa điện thoại cho tôi xem, "Cậu nhìn anh ta cười hạnh phúc chưa kìa."
Trong ảnh, Cố Diễn đứng sau lưng Lưu Tiểu Phàm, tay đặt lên vai đứa trẻ, cười đầy ôn nhu.
Kỷ Mỹ Na đứng bên cạnh, hơi nghiêng đầu, dịu dàng nhìn hai người họ.
Trông giống hệt một gia đình ba người.
Tôi trả điện thoại cho Lâm Uyển, mỉm cười: "Tốt lắm. Đỡ cho tôi phải tốn công tìm cơ hội."
Ngày tiệc sinh nhật, tôi xuất hiện đúng giờ tại sảnh tiệc của khách sạn.
Tôi mặc một chiếc váy dài màu đỏ rư/ợu, trang điểm tinh xảo.
Khi đẩy cửa bước vào, bên trong đang rất náo nhiệt, một đám trẻ con vây quanh Lưu Tiểu Phàm hát bài chúc mừng sinh nhật, Cố Diễn đứng cạnh chiếc bánh kem, tay cầm d/ao c/ắt bánh.
Tôi bước trên đôi giày cao gót đi vào, gót giày gõ xuống sàn đ/á cẩm thạch kêu lạch cạch.
Cố Diễn là người đầu tiên nhìn thấy tôi, sắc mặt lập tức thay đổi.
"Trần Phỉ?"
"Sao nào, không chào đón tôi à?"
Tôi mỉm cười bước tới, "Tôi nghe nói anh tổ chức tiệc sinh nhật cho con trai trợ lý, nên đặc biệt đến tặng quà. Dù sao cũng là cấp dưới của anh mà, tôi đây với tư cách là vợ, luôn phải có chút bày tỏ."
Kỷ Mỹ Na trắng bệch như tờ giấy, đôi môi r/un r/ẩy, giọng lí nhí: "Bà Cố, chị hiểu lầm rồi..."
"Hiểu lầm cái gì?" Tôi quay đầu nhìn cô ta, nụ cười trên mặt thu lại từng chút một, "Hiểu lầm cô hôn chồng tôi à?"
Sảnh tiệc im bặt trong chốc lát. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về đây, có người đang xì xào bàn tán.
Cố Diễn sải bước tới, muốn kéo tôi đi: "Có chuyện gì về nhà nói, đừng làm lo/ạn ở đây."
"Làm lo/ạn?"
Tôi hất tay anh ra, "Lúc anh lấy tư cách phụ huynh của Lưu Tiểu Phàm để tổ chức sinh nhật cho nó, sao không nghĩ đến sẽ có ngày hôm nay?"
Lâm Uyển dẫn theo vài người chặn đứng Cố Diễn và đám đồng nghiệp của anh, tôi đã chuẩn bị từ trước, sẽ không để anh dễ dàng kéo tôi đi.
Khung cảnh lúc đó vô cùng khó coi.
Lũ trẻ sợ hãi không dám lên tiếng, người lớn nhìn nhau, có người lén lút lấy điện thoại ra chụp ảnh.
Sắc mặt Cố Diễn tím tái, hạ thấp giọng nói: "Rốt cuộc cô muốn thế nào?"
"Tôi muốn thế nào ư?"
Tôi lấy chiếc phong bì giấy da bò từ trong túi ra, ném những tấm ảnh lên bàn, "Cố Diễn, anh tự hỏi lòng mình xem, sự xót xa anh dành cho cô ta có phải là bình thường không?"
Những bức ảnh văng ra, cảnh Kỷ Mỹ Na hôn Cố Diễn hiện rõ mồn một. Người bên cạnh có người hít hà một hơi lạnh.
"Hóa ra là tiểu tam..."
"Chuyện gì thế này..."
"Mất mặt thật!"
Những lời suy đoán của các phụ huynh khiến mẹ con Kỷ Mỹ Na không còn chỗ dung thân.
Cố Diễn cúi đầu nhìn những bức ảnh đó, biểu cảm trên mặt từ phẫn nộ chuyển sang kinh ngạc, rồi từ kinh ngạc biến thành một sự phức tạp mà tôi không thể đọc thấu.
"Hôm nay cô rốt cuộc muốn làm gì!" Cố Diễn nghiến răng hỏi.
Tôi lạnh lùng nói: "Muốn không khó coi, thì bây giờ ký vào đơn ly hôn đi."
Tôi phát hiện bố mẹ chồng lúc này đã đến, họ đứng ngoài đám đông, sắc mặt ai cũng khó coi.
Để có màn kịch hay ngày hôm nay, tôi đã đặc biệt gọi hai ông bà đến, nói là có chuyện quan trọng muốn tuyên bố, cũng may họ còn nể mặt.
Mẹ chồng bước tới trước, giọng sắc lạnh: "Trần Phỉ, con làm lo/ạn đủ chưa? Ở đây mất mặt x/ấu hổ, con muốn làm lớn chuyện đến mức nào nữa?"
"Người mất mặt không phải là con." Tôi nhìn bà, "Là con trai bà."
Bố chồng ho một tiếng, nghiêm mặt nói: "Trần Phỉ à, vợ chồng có chuyện gì mà không thể đóng cửa bảo nhau? Con làm lo/ạn thế này, chẳng phải là đẩy chồng con về phía người khác sao?"
"Anh ta vốn dĩ đã không còn ở phía con nữa rồi."
Cố Diễn day day khóe mắt, vẻ như đã mệt mỏi cùng cực.
Anh im lặng rất lâu mới lên tiếng: "Tôi không có gì với cô ấy cả. Chỉ là đứa trẻ không có bố nên rất đáng thương..."
"Vậy anh hãy tự hỏi chính mình đi," tôi nhìn thẳng vào mắt anh, "những sự chăm sóc, quan tâm, dịu dàng đó anh dành cho họ, có phải là thứ một người đàn ông đã có vợ nên cho không?"
Anh há miệng, cuối cùng không nói được lời nào.
Tôi quay sang Cố Tinh Thần.
Cậu bé tám tuổi co rúm trong chiếc ghế ở góc phòng, đôi mắt to ngập đầy nước mắt, đôi môi mím ch/ặt, cố không để mình bật khóc.
"Tinh Thần..." Tôi ngồi xổm xuống, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể, "Con chọn đi theo ai?"
Bố chồng và mẹ chồng lập tức chắn trước mặt Cố Tinh Thần.
Mẹ chồng rít lên: "Thằng bé mang họ Cố, là cháu nội nhà họ Cố chúng tôi! Không được theo con đi, để mai này gọi người khác là bố à!"
Tôi không thèm để ý đến họ, chỉ nhìn Cố Tinh Thần: "Tinh Thần, con nói đi."