Tô Uyển lập tức cứng đờ, mọi lời c/ầu x/in đều nghẹn ứ trong cổ họng, chỉ còn lại những giọt nước mắt c/âm lặng và sự im lặng đầy khó tin.
Cô ta nhìn người chồng dường như đã trở nên xa lạ vô cùng chỉ sau một đêm, cuối cùng, không dám nói thêm một lời nào nữa.
Thực tế, tôi đã muốn ném ngay đơn ly hôn vào mặt cô ta rồi.
Sô Uyển trong sách, vốn dĩ là một kẻ hồ đồ không phân biệt được phải trái.
Uông Tuyết Vi chỉ cần khóc một tiếng, cô ta liền lập tức mềm lòng, quay sang thực hiện b/ạo l/ực lạnh với đứa con gái ruột đã chịu đựng mười lăm năm đ/au khổ.
Cô ta chê bai Chỉ Nhu cử chỉ không đủ tao nhã, ám chỉ con bé không xứng đáng bước ra ngoài xã hội, thậm chí còn ngầm cho phép người hầu chèn ép Chỉ Nhu.
Loại phụ nữ này, căn bản không xứng làm một người mẹ.
Nhưng nếu ly hôn, Tô Uyển sẽ chia mất một nửa tài sản nhà họ Uông.
Tôi thì chẳng muốn chia dù chỉ một xu cho người đàn bà khắc nghiệt và lạnh lùng với chính con gái ruột của mình này.
Nhớ lại cuộc hôn nhân giữa nguyên chủ và Tô Uyển, đúng là phiên bản đời thực của Hoàng tử và Lọ Lem.
Năm đó, nguyên chủ Uông Thanh Phong là người thừa kế cao quý của nhà họ Uông, còn Tô Uyển chỉ là một cô gái thôn quê không có gì ngoài khuôn mặt xinh đẹp.
Sự quen biết của hai người giống như phim thần tượng:
Nguyên chủ lái xe vô tình đ/âm phải cô ta, đưa đến b/ệnh viện, qua lại vài lần, liền bị vẻ ngoài yếu đuối xinh đẹp của Tô Uyển mê hoặc, bất chấp sự phản đối của gia tộc để cưới cô ta về nhà, từng được ca tụng là một "giai thoại".
Nhưng sau hôn nhân cổ tích, sự thật lại là một bộ mặt khác.
Ngoài vẻ đẹp kinh ngạc và sự chiếm hữu cực đoan, Tô Uyển gần như vô dụng.
Cô ta hở chút là kiểm tra hành tung, lục lọi điện thoại, nghi thần nghi q/uỷ.
Chỉ cần thấy nguyên chủ có bất kỳ cuộc giao tiếp nào dù là vài câu chữ với phụ nữ, cô ta liền làm lo/ạn đến mức đi/ên cuồ/ng, khiến cả ngôi nhà u ám, ngột ngạt.
Tôi thật sự không thể hiểu nổi, rốt cuộc nguyên chủ đã chịu đựng loại phụ nữ này suốt bao nhiêu năm như thế nào.
Đối với tôi, người này chỉ có sự chán gh/ét.
9
Tôi chọn cho Uông Chỉ Nhu ngôi trường tư thục tốt nhất, còn mời gia sư dày dạn kinh nghiệm để bổ túc những kiến thức con bé bị hổng.
Đồng thời cho con bé tiếp xúc rộng rãi với nghệ thuật, hội họa, khiêu vũ, piano, violin...
Để con bé tự do lựa chọn lĩnh vực mình yêu thích để chuyên sâu phát triển.
Mỗi dịp cuối tuần, tôi đều đưa con bé đến công ty, để nó tiếp xúc với vận hành thương mại.
Tôi nói rõ với con bé: "Chỉ Nhu, bố hy vọng con sẽ kế thừa nhà họ Uông."
Nó ngạc nhiên hỏi: "Còn anh trai thì sao ạ?"
Tôi hừ lạnh một tiếng: "Đứa con trai lụy tình đó, đừng quan tâm đến nó."
Tô Uyển thấy tôi và Uông Chỉ Nhu hình bóng không rời, cộng thêm việc tôi đã sớm ngủ riêng phòng với cô ta.
Sự gh/en t/uông vặn vẹo trong lòng đã nuốt chửng lý trí của cô ta.
Tô Uyển nhân lúc tôi đi vắng, chặn đường Uông Chỉ Nhu.
"Con hồ ly tinh này!" Cô ta gương mặt dữ tợn, giơ tay định t/át vào mặt Uông Chỉ Nhu, "Ngày ngày chỉ biết bám lấy bố mày, để con cư/ớp đàn ông của tao à!"
Uông Chỉ Nhu giơ tay, nắm ch/ặt lấy tay Tô Uyển, ánh mắt lạnh lùng đầy giễu cợt.
"Tâm tư của bà bẩn thỉu đến mức khiến người ta buồn nôn, tôi là con gái ruột của bà đấy, bà vậy mà lại dùng những ý nghĩ dơ bẩn này để suy đoán tôi và bố sao?"
"Nói hay lắm!"
Tôi đứng ở cửa vỗ tay, từng bước tiến lại gần Uông Chỉ Nhu, ánh mắt đầy tán thưởng nhìn con bé.
"Xem ra cô không chỉ hồ đồ, mà còn đi/ên rồi." Tôi nhìn sang Tô Uyển đang tái mét mặt mày, giọng điệu bình thản, "Chúng ta ly hôn đi."
Tô Uyển nghe thấy hai chữ "ly hôn", hoàn toàn sụp đổ, chỉ tay vào tôi hét lớn: "Ly hôn?! Uông Thanh Phong! Ông là thích con bé đó rồi phải không?! Hai người là lo/ạn luân! Không biết x/ấu hổ! Nó chỉ là một con hồ ly tinh nhỏ! Chuyên đến để quyến rũ ông!"
"Chát!"
Tôi không chút do dự, vung tay t/át một cái thật mạnh khiến cô ta loạng choạng vài bước, đ/ập đầu vào tường.
"Tỉnh táo lại chưa?"
Sau đó tôi ném những bức ảnh thám tử gửi cho tôi vào người cô ta.
Đó là những bức ảnh Tô Uyển và tình đầu của cô ta nhiều lần ra vào khách sạn.
Trong ảnh, hai người cử chỉ thân mật, từ lâu đã vượt quá giới hạn.
Tô Uyển nhìn những bức ảnh rơi rải rác, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, ngã ngồi xuống đất.
Cô ta lao đến bên chân tôi, ôm lấy bắp chân tôi, nước mắt giàn giụa.
"Thanh Phong, em sai rồi! Là anh ta quyến rũ em trước, em chỉ nhất thời hồ đồ thôi. Anh tha thứ cho em lần này đi! Chỉ lần này thôi! Em không ly hôn đâu! Em ch*t cũng không ly hôn!"
Trong mắt tôi không chút lay động, lạnh lùng đ/á văng Tô Uyển ra, dắt Uông Chỉ Nhu bỏ đi.
Đến cửa, tôi dừng lại.
"Chờ chút, luật sư của tôi sẽ liên lạc với cô."
10
Uông Thư Dư và Uông Tuyết Vi chặn đường tôi ở cổng công ty.
Cả hai trông đều hốc hác đi không ít.
Hừ!
Tôi đã gọi điện dặn dò tất cả bạn bè của Uông Thư Dư không được cho nó v/ay tiền.
Nó v/ay của ai, tôi cũng sẽ không thừa nhận.
Uông Thư Dư lên tiếng trước, giọng đầy bất mãn.
"Bố, sao bố có thể ly hôn với mẹ? Mẹ đã biết sai rồi, mẹ chỉ nói vài câu về Uông Chỉ Nhu thôi mà, bố cần gì phải làm tuyệt tình đến thế?"
Uông Tuyết Vi mắt đỏ hoe phụ họa bên cạnh: "Bố, mẹ đã biết sai rồi, bố tha thứ cho mẹ đi!"
Xem ra, Tô Uyển vẫn chưa nói cho bọn chúng sự thật nhỉ.
Thấy tôi sắc mặt lạnh lùng, không chút lay động, Uông Thư Dư chuyển hướng, chĩa mũi nhọn vào Uông Chỉ Nhu: "Uông Chỉ Nhu, sao lòng dạ mày lại đ/ộc á/c thế! Mẹ chỉ nói vài câu về mày thôi mà? Mày có cần thiết phải làm lo/ạn đến mức khiến bố mẹ ly hôn không..."
"Đủ rồi!" Tôi quát lớn c/ắt ngang lời vu khống của nó, chẳng buồn nghe thêm một chữ nào nữa, trực tiếp ra lệnh cho bảo vệ "mời" bọn chúng ra ngoài.
Không lâu sau, các chủ đề như #Uông Thanh Phong trục xuất con ruột vì con gái ruột#, #Tổng tài Uông thị quyết đoán ly hôn# nhanh chóng leo lên hot search, gây ra làn sóng tranh cãi dữ dội.
Cư dân mạng không rõ sự thật bị dắt mũi, thi nhau chỉ trích tôi m/áu lạnh vô tình, thậm chí có kẻ còn bắt đầu truy lùng thông tin cá nhân, b/ạo l/ực mạng Uông Chỉ Nhu, đủ loại suy đoán và nguyền rủa đ/ộc địa đổ dồn lên đầu con bé.