Anh ấy cùng tôi đi ngắm cảnh, tiếp xúc với động vật.

Anh ấy dốc hết tâm tư đưa tôi thoát khỏi nỗi đ/au mất người thân.

Còn tôi, ch/ôn giấu tâm sự thầm kín vào cuốn nhật ký.

"Tô Kh/inh Nguyệt thích Đường Thanh Hạo, Đường Thanh Hạo có thích Tô Kh/inh Nguyệt không?"

Năm cuối đại học, câu hỏi đã có đáp án.

Đường Thanh Hạo cầu hôn tôi.

Tôi ngạc nhiên vì anh ấy cũng thích mình.

Ngốc nghếch đi đăng ký kết hôn với anh, tốn mất 9 tệ.

Tôi không biết, cha Đường cho tôi 10% cổ phần làm của hồi môn nhưng lại bắt Đường Thanh Hạo phải bắt đầu từ con số không.

Người Đường Thanh Hạo cưới không phải là tôi, mà là cuộc sống tốt đẹp và tiền đồ.

Sau khi kết hôn, tôi đắm chìm trong giấc mộng tình yêu.

Vì Đường Thanh Hạo mà vào bếp nấu ăn, ủi quần áo, đi đón anh sau những bữa tiệc rư/ợu.

Nhưng trong thời gian tôi mang th/ai, anh ta lại ngoại tình với cô thực tập sinh hiểu chuyện.

Xà Điềm, người còn lớn hơn tôi nửa tuổi.

Anh ta nói Xà Điềm hiểu anh ta, cô ấy là tri kỷ, họ mới là tình yêu đích thực.

Anh ta nói, với tôi chỉ là tình thân.

Cha Đường tinh tường, nhìn thấu sự khôn lỏi và giả tạo của Xà Điềm.

Ông tuyên bố cả đời này không cho phép loại yêu tinh đó bước chân vào cửa.

Đường Thanh Hạo nghĩ ra một phương án trung hòa.

Anh ta không ly hôn, giữ tôi lại để xoa dịu cha mẹ.

Nhưng anh ta sẽ dành cho Xà Điềm mọi đãi ngộ của chính thất ngoại trừ việc đăng ký kết hôn.

Hôm đó, là ngày thứ mười sau khi tôi sinh Tô Hách Hy.

Người vốn luôn để Đường Thanh Hạo thao túng như tôi, đã gi/ật ống truyền dịch, cư/ớp con d/ao gọt trái cây, không chút do dự đ/âm vào bụng mình.

Kết hôn với Đường Thanh Hạo, là do tôi quá trẻ người non dạ, là do tôi lụy tình, là do tôi ng/u xuẩn tột cùng.

Anh ta ngoại tình, coi tôi như bảo mẫu, tất cả đều là tôi đáng đời.

Nhưng tôi ch*t cũng không thể để anh ta chà đạp con gái mình thêm nữa.

M/áu chảy đầy sàn.

Đường Thanh Hạo sững sờ.

Anh ta hoảng lo/ạn, kinh hãi, tội lỗi.

Anh ta ấn vào bụng tôi, đôi tay r/un r/ẩy không ngừng.

"Tô Kh/inh Nguyệt, em đừng ch*t."

3

Tôi bướng bỉnh.

Anh ta không đồng ý ly hôn, không giao quyền nuôi con cho tôi, tôi sẽ t/ự s*t.

Được c/ứu sống, tôi lại t/ự s*t, cho đến khi ch*t hẳn.

Tôi ch*t, cha Đường sẽ khiến Xà Điềm sống không bằng ch*t.

Để bảo vệ Xà Điềm, Đường Thanh Hạo ký đơn ly hôn.

Ngày tôi đi, anh ta dặn dò.

Chuyện ly hôn phải giấu, dịp lễ tết tôi phải đi cùng anh ta trước mặt cha mẹ để diễn cảnh ân ái.

Tôi nói được, tính phí theo lần, mỗi lần một vạn.

Đường Thanh Hạo, người đàn ông từng nói "ch*t cũng không cần" tôi, giờ lại phải bỏ tiền ra c/ầu x/in tôi.

Cuối cùng anh ta cũng không giữ được thể diện, nghiến răng nghiến lợi.

"Em không có lấy một chút tình cảm nào với anh sao? Em yêu tiền đến thế à? Anh cứ thử không cho em một xu xem, anh chờ xem em nghèo túng, khóc lóc đến c/ầu x/in anh."

Anh ta nói được làm được.

"Khoản bồi thường kinh tế" trong thỏa thuận ly hôn, thực sự không cho tôi một xu.

Tôi quả thực đã sống trong cảnh nghèo túng, nhưng tôi tự đứng dậy bằng chính đôi chân mình, chưa từng c/ầu x/in anh ta một lần nào.

Nhớ lại quá khứ, Đường Thanh Hạo day day ấn đường.

"Đó là lời nói lúc nóng gi/ận, hai mẹ con em, sao anh có thể thực sự không quan tâm."

"Nhưng lời nói lúc nóng gi/ận của anh, lại là bốn năm cuộc đời của tôi."

Đường Thanh Hạo bị tôi chặn họng.

Anh ta lại nhìn quanh căn phòng, đồ đạc trong nhà tuy không rẻ tiền nhưng cũng không thấy sự giàu sang.

Một đôi tất của Xà Điềm đã mấy nghìn tệ, còn quần áo trên người tôi đã mặc mấy năm nay rồi.

Đường Thanh Hạo giơ điện thoại lên, gọi cho thư ký Tần.

"Tổng giám đốc Đường... ông Đường, anh có việc gì không ạ?"

Đổi chủ mới, thư ký Tần vẫn chưa quen.

Đường Thanh Hạo vô thức trở nên uy nghiêm: "Bốn năm trước, căn nhà ở Cảnh Nhạc Hoa Thành mà tôi bảo cậu m/ua, cùng với 80 triệu phí an cư, cậu đã tận tay giao cho vợ cũ của tôi chưa?"

80 triệu? Đủ để tôi và Hy Hy sống cả đời không lo nghĩ.

Thư ký Tần ấp úng: "Việc này... e rằng anh phải đi hỏi cô Xà..."

Lại là cô ta.

Trong lòng tôi trào dâng nỗi h/ận th/ù to lớn.

Xà Điềm đã có được nhiều như vậy, nếu cô ta dám chiếm đoạt cả lợi ích của Tô Hách Hy, tôi sẽ khiến cô ta không yên ổn.

Bảy giờ tối, tôi bưng chiếc bánh kem cừu dongdong đặt lên bàn.

Hy Hy reo lên kinh ngạc.

"Oa, mẹ ơi mẹ giỏi quá! Con yêu mẹ nhiều lắm!"

Trong nhóm lớp đầy những lời khen ngợi.

"Mẹ cậu tự làm đấy à? Cái này còn giống hơn cả mình đặt ở tiệm nữa! Ngưỡng m/ộ cậu quá!"

"Mẹ của Hy Hy thực sự toàn năng quá. Biết vẽ trang điểm hồ ly, biết làm túi thủ công, biết tỉa hoa quả, đến bánh kem cũng làm đẹp thế này..."

Bốn năm nay, vì ki/ếm tiền tôi đã làm đủ mọi việc. Tự tôi luyện bản thân thành một chiến sĩ toàn năng.

Hy Hy tự tay chia bánh, miếng đầu tiên cho tôi, miếng thứ hai cho Đường Thanh Hạo.

"Ba ơi, đây là sinh nhật đầu tiên ba đón cùng con, con vui quá đi."

Đường Thanh Hạo đang ngẩn người nhìn điện thoại, lúc này mới hoàn h/ồn, đón lấy bánh một cách cường điệu.

Tôi biết anh ta đang mất tập trung vì chuyện gì.

Hôm nay cũng là sinh nhật của Xà Điềm.

Những năm trước, anh ta đều đón cùng Xà Điềm.

Kẻ th/ù và con gái cùng ngày sinh, không phải là ngẫu nhiên.

Khi tôi mang th/ai chín tháng, Xà Điềm không cam tâm, lại gửi tin nhắn hình ảnh để chọc tức tôi.

Hoặc là, gửi những món quà xa xỉ mà Đường Thanh Hạo m/ua cho cô ta để s/ỉ nh/ục tôi.

Cô ta chạy đến b/ệnh viện tận mặt khiêu khích.

Đó là sinh nhật cô ta, Đường Thanh Hạo tặng nhẫn cầu hôn, còn hứa hẹn với cô ta một đám cưới thế kỷ.

Cô ta đến mời tôi và con gái tôi đi tham dự.

Tôi tức đến mức sinh non.

Băng huyết, suýt chút nữa là một x/ác hai mạng.

Đường Thanh Hạo lần đầu tiên m/ắng Xà Điềm.

Xà Điềm rưng rưng nước mắt: "Em chỉ muốn quang minh chính đại ở bên anh..."

Đường Thanh Hạo đ/au lòng kéo cô ta vào lòng.

"Ngoan, anh giữ cô ta lại là để bảo vệ em đấy."

Cách một bức tường, tôi mất nửa cái mạng trong phòng sinh.

Trong lòng chỉ còn lại sự gh/ê t/ởm và tuyệt vọng.

4

Nỗi đ/au đó, thấu xươ/ng tủy.

Đến mức, Đường Thanh Hạo phá sản, tôi cũng chỉ cảm thấy anh ta đáng đời.

Ăn bánh xong, tôi đuổi anh ta đi.

Đường Thanh Hạo tội nghiệp: "Anh không có chỗ nào để đi cả."

Tôi dùng sức đẩy anh ta ra ngoài cửa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm