"Hai người, một kẻ n/ợ nần, một kẻ làm thuê, đấu lại được tôi sao? Tôi muốn xem xem, hai người có thuê nổi luật sư không? Có trụ nổi với tôi không?"
7
Da mặt của Xà Điềm là thứ dày nhất mà tôi từng thấy trong đời.
Nếu không có Xà Điềm, con gái tôi đáng lẽ đã được sống trong nhung lụa, lớn lên như một nàng công chúa.
Xà Điềm vẫn còn đang gào thét: "Tô Kh/inh Nguyệt, bây giờ cô quỳ xuống dập đầu cho tôi một trăm cái, tôi sẽ tha cho cô và con gái cô."
"Bộp, bộp" hai tiếng, cha mẹ Xà Điềm nước mắt ngắn dài, quỳ xuống dập đầu với tôi.
"Nghiệt chướng mà, cô gái à, cả nhà chúng tôi có lỗi với cô. Chúng tôi không dạy dỗ con gái cho tốt. Chúng tôi sẽ chuyển đi ngay lập tức."
Xà Điềm bị cảnh tượng này làm cho sững sờ đến mức không nói nên lời, tôi cũng chẳng buồn bảo hai ông bà đứng dậy.
Tôi học theo thái độ vừa rồi của cô ta: "Thấy chưa? Cô tùy tiện làm tổn thương mẹ con tôi, quả báo ứng lên chính cha mẹ cô đấy."
"Phụ nữ có tham vọng không sai. Nhưng tham vọng đó phải là sự nỗ lực vươn lên, chứ không phải vứt bỏ liêm sỉ để đi đường tắt. Những thứ người khác cho, cô chỉ có quyền sử dụng tạm thời, đối phương bất cứ lúc nào cũng có quyền đòi lại."
Sắc mặt Xà Điềm tối sầm lại.
Tôi nghĩ, Đường Thanh Hạo dù có bị m/a xui q/uỷ khiến đến đâu, cũng không đến mức tự nguyện tặng không xe nhà.
Cô ta bây giờ chẳng qua là thấy người sang bắt quàng làm họ, thấy người nghèo thì kh/inh.
Tôi lại bồi thêm một đò/n chí mạng.
"Biết tại sao đến giờ cô vẫn không mang th/ai được không? Vì cô đã giẫm lên m/áu th!t của tôi mà leo lên. Duyên con cái của cô đã đ/ứt đoạn từ lâu rồi. Đứa trẻ cũng thấy x/ấu hổ vì có người mẹ là tiểu tam, nên ch*t cũng không chịu đầu th/ai vào bụng cô đâu!"
Lần trước đến biệt thự, tôi đã phát hiện Xà Điềm đang sắc th/uốc Đông y.
Tôi từng làm việc ở tiệm th/uốc Đông y, nhìn qua là biết ngay đó là th/uốc điều trị vô sinh.
Bị vạch trần nỗi đ/au thầm kín, Xà Điềm biểu cảm dữ tợn, lao vào định đá/nh tôi.
Đường Thanh Hạo vốn im lặng từ nãy đến giờ liền chắn ở giữa, ấn vai Xà Điềm lại.
Nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó.
Xà Điềm cười khẩy, nhìn tôi như thể nắm chắc phần thắng.
Đúng vậy. Đường Thanh Hạo từ trước đến nay luôn đứng về phía Xà Điềm.
Vô điều kiện thiên vị cô ta.
Lần trước, tôi ép Xà Điềm uống nước bồn cầu.
Đường Thanh Hạo lao đến đẩy tôi mạnh đến mức thắt lưng tôi va vào bồn rửa mặt, ngã xuống đất, đ/au đến mức năm phút sau vẫn không đứng dậy nổi.
Tôi trơ mắt nhìn anh ta lo lắng bế Xà Điềm rời đi.
Dù đúng dù sai, Đường Thanh Hạo luôn khiến tôi rơi vào cảnh cô đ/ộc không ai giúp đỡ.
Ánh mắt tôi ảm đạm.
Tuy đã sớm thất vọng tột cùng về Đường Thanh Hạo.
Nhưng ít nhất, tôi hy vọng anh ta có thể đòi lại công bằng cho con gái mình một lần.
"Tiểu Nguyệt, anh đã kh/ống ch/ế được cô ta rồi. Em lại đây đá/nh đi, đá/nh đến khi nào hả gi/ận thì thôi."
Một câu nói, làm chấn động tất cả mọi người có mặt.
Sắc mặt Xà Điềm cứng đờ.
"A Hạo, anh nói gì vậy? Sao anh có thể giúp cô ta b/ắt n/ạt em?"
Đường Thanh Hạo cười lạnh một tiếng, khóa ch/ặt hai tay cô ta lại.
"Thế này mà gọi là b/ắt n/ạt à? Vậy những gì cô đã làm với Tiểu Nguyệt và Hy Hy thì tính là gì? đá/nh cô một trận vẫn còn là nhẹ đấy."
Tuy không rõ tại sao Đường Thanh Hạo đột nhiên quay xe, nhưng tôi sẽ không khách sáo.
Sau khi tôi t/át cô ta 10 cái, cha Xà Điềm vẫn quỳ đó không nói nửa lời.
Mẹ Xà Điềm định xin tha, liền bị cha Xà Điềm quát.
"Đều tại bà, suốt ngày nhồi nhét tư tưởng phải lấy chồng giàu cho con gái. Hãy nghĩ xem nó đã làm gì với vợ chính thất của người ta đi! N/ợ người ta thì phải trả. Người lớn rồi, làm sai thì phải tự gánh chịu."
Xà Điềm vừa đ/au vừa tủi thân, lại không thoát ra được, nước mắt lã chã rơi.
Cha mẹ, bạn trai, vậy mà chẳng có một ai đứng về phía cô ta.
Người thân quay lưng, bạn bè phản bội, chính là như vậy.
Chẳng bao lâu sau, cảnh sát đến.
Tôi biết Xà Điềm là kẻ khó đối phó, nên đã báo án từ trước.
Tôi lấy sổ đỏ vừa làm lại ra.
Xà Điềm trợn tròn mắt, chỉ còn cách chịu thua.
Tôi túm tóc cô ta: "Còn 80 triệu kia đâu? Cô cũng không muốn tôi kiện cô tội l/ừa đ/ảo đâu nhỉ?"
"Đợi tôi vài ngày, tôi sẽ tìm cách trả cho cô."
Cô ta nói xong, lủi thủi dẫn cha mẹ rời đi.
8
Sau khi về căn hộ thuê, tôi bắt đầu thu dọn hành lý.
Tô Hách Hy vụng về dán băng dính.
"Mẹ ơi, chúng ta sắp chuyển nhà rồi, đi chào tạm biệt chú Thịnh đi ạ."
"Chú Thịnh?"
Đường Thanh Hạo đang khuân vác đồ nặng liền dừng lại, ánh mắt đầy chất vấn.
Tôi không biết anh ta lấy đâu ra cái khí thế đó.
Nếu không phải vì 80 triệu kia chưa chuyển vào tài khoản, tôi đã sớm ném anh ta ra ngoài đường rồi.
Đường Thanh Hạo vẫn bám theo đến nhà Thịnh Bình.
Thịnh Bình 27 tuổi, dáng người cao ráo, trắng trẻo.
Không rư/ợu chè c/ờ b/ạc, chỉ đam mê ẩm thực.
Tôi mang theo trái cây và đặc sản, lén nhét một túi tiền xuống dưới ghế sofa của anh ấy.
Cảm ơn sự chăm sóc của anh ấy suốt mấy năm qua.
Thịnh Bình lộ vẻ không nỡ, đôi mắt ngân ngấn nước.
"Nguyệt Nguyệt, em... để lại địa chỉ đi, sau này anh đi ngang qua sẽ ghé thăm em và Hy Hy."
Tôi không do dự, gửi địa chỉ vào WeChat của anh ấy.
Đợi Hy Hy ngủ say, Đường Thanh Hạo cuối cùng cũng lên tiếng hỏi.
"Ánh mắt thằng họ Thịnh đó nhìn em như muốn ăn tươi nuốt sống, đừng bảo với anh là hai người không có gì đấy nhé."
Đường Thanh Hạo luôn tiêu chuẩn kép đến mức khiến người ta cạn lời.
Cho dù có gì đi nữa, cũng đến lượt anh ta quản sao.
"Thịnh Bình là có thích tôi. Nhưng tôi và anh ấy không phải mối qu/an h/ệ dơ bẩn như anh và Xà Điềm."
Đường Thanh Hạo cảm thấy câu nói này chói tai, nhưng lại không thể phản bác.
Xà Điềm đúng là dơ bẩn, bản thân anh ta cũng chẳng sạch sẽ gì.
Tôi xòe bàn tay ra, để lộ những vết chai sạn trong lòng bàn tay.
"Đường Thanh Hạo, tôi không phải là siêu nhân. Đôi tay này cũng không phải cái gì cũng làm được. Tôi không biết sửa điện, tôi không khuân nổi đồ nặng, tôi dù cẩn thận đến đâu cũng sẽ có lúc ốm đ/au."
"Thịnh Bình đã c/ứu tôi, hết lần này đến lần khác giúp đỡ tôi, Hy Hy anh ấy cũng thay tôi trông nom rất nhiều lần... Tôi biết ơn anh ấy, nên mới mời anh ấy ăn cơm, tặng quà cho anh ấy..."
"Tôi không từ chối anh ấy một cách dứt khoát, là vì tôi thực sự không còn cách nào khác."
Sự chất vấn của Đường Thanh Hạo biến thành vẻ chột dạ.
Nếu anh ta làm tròn trách nhiệm của một người cha, người chồng dù chỉ một ngày, tôi cũng không cần phải chịu ơn một người ngoài.
Đường Thanh Hạo quan tâm hỏi: "Em nói anh ta c/ứu em, em đã xảy ra chuyện gì vậy?"