“D/ao D/ao thật là hồ đồ, con với chị là người một nhà, chị biết những gì chẳng lẽ em không biết sao?”
Sắc mặt Tần D/ao chợt thay đổi.
Tôi không quan tâm đến cô ta, quay sang các bạn học hào phóng thể hiện: “Từ nhỏ tôi đã thích piano, cờ vây, thư pháp, quốc họa đều rất tinh thông, múa ba lê, khiêu vũ Latin, bơi lội, trượt tuyết, vân vân cũng chẳng làm khó được tôi. Hoan nghênh mọi người đến nhà tôi chơi!”
Kiếp trước, người ta luôn nói tôi rụt rè, không giống tiểu thư nhà họ Tần bằng Tần D/ao. Thế là tôi liều mạng học tập, Tần D/ao biết cái gì tôi học cái đó, không biết tôi cũng học. Nhưng điều này chỉ đổi lại câu nói “bắt chước vụng về” của cha. Vậy thì tôi sẽ dùng tất cả những thứ các người kh/inh thường để vả mặt các người thật đ/au.
Tần D/ao tựa người vào lưng ghế, trong mắt đầy vẻ nghi ngờ. Còn có một chút… không thể chờ đợi được nữa. Tính toán ngày tháng, chắc là cha đang chuẩn bị tiệc trở về cho tôi rồi. Cũng tốt, đã đến lúc phản kích.
Tuy đã thuộc lòng kiến thức cấp ba, tôi vẫn không hề lười biếng, vừa chăm chú nghe giảng, vừa để ý từng cử động của Tần D/ao. Tần D/ao tán gẫu với bạn thân Lưu Tư Tư của cô ta.
“D/ao D/ao, sao cậu lại có thêm một người em gái?”
“Duyệt Duyệt cậu ấy… thân phận đặc biệt, gần đây mới trở về nhà.”
Tần D/ao im lặng hồi lâu, như thể tích đủ can đảm mới dám trả lời, trong mắt đọng lại những giọt lệ. Đúng là một chiêu “mượn d/ao gi*t người” cao tay. Thông tin ẩn chứa trong hai chữ “thân phận đặc biệt” này thật quá nhiều. Bí mật hào môn, nhà ai mà chẳng có vài đứa con ngoài giá thú? Rốt cuộc cũng là thứ không lên được mặt bàn, là lựa chọn dự phòng không thấy được ánh sáng. Có thể vào được nhà chính thất, cho thấy bản lĩnh của đứa con hoang này lớn đến mức đ/è bẹp cả con chính thất. Đây là đang ám chỉ tôi là con hoang đấy. Loại con hoang chuyên đi b/ắt n/ạt tiểu thư chính thống.
Tần D/ao ủy khuất như vậy khiến Lưu Tư Tư nổi trận lôi đình. Cô ta là người ruột để ngoài da, lại còn là cái loa phát thanh. Tin đồn lan rộng, bất cứ nơi nào tôi đi qua đều nghe thấy những lời m/ắng nhiếc.
“Đồ hoang chủng mà đòi tranh với tiểu thư thật? Cô ta xứng sao? Bò ra từ bụng con giáp thứ mười ba, bản tính đã hèn hạ.”
Sau những lời m/ắng nhiếc là sự b/ắt n/ạt không hồi kết. Họ m/ắng tôi là đồ hoang chủng, hỏi tôi một đêm bao nhiêu tiền. Họ x/é nát bài tập của tôi, vẽ đầy những lời nguyền rủa lên tường. Họ theo dõi tôi, điều tra tôi, thậm chí muốn cưỡ/ng hi*p tôi. Đây là một bữa tiệc cuồ/ng hoan thịnh soạn.
Hôm đó, Tần D/ao dẫn theo mấy đứa con gái xã hội ăn mặc kỳ dị chặn tôi trong nhà vệ sinh. Chúng cười khẩy, tiến lên túm lấy cánh tay tôi, móng tay dài rạ/ch rá/ch da, m/áu tươi ứa ra. Tần D/ao thần thái ngạo mạn, đôi giày cao gót bằng kim loại đ/á mạnh vào bụng dưới của tôi. Tôi đ/au đến mức khom lưng, ngẩng đầu lên làm vẻ khó hiểu: “Chị ơi, em đắc tội gì với chị, sao chị lại làm vậy?”
Khuôn mặt tinh xảo của Tần D/ao hơi vặn vẹo: “Đừng tưởng cha cưng chiều mày là tao không làm gì được mày. Con ruột thì sao chứ, tao mới là tiểu thư duy nhất của nhà họ Tần! Nghe cho kỹ đây, đồ tiện nhân, mày chỉ là con chó của tao, mặc tao nhào nặn, tùy tao xử lý!”
Nói xong, cô ta hất cằm, mấy đứa con gái x/é nát quần áo của tôi. Tần D/ao từ từ đứng dậy, nhìn xuống tôi từ trên cao, cầm điện thoại chụp ảnh: “Lần này chỉ là cảnh cáo, lần sau thì không đơn giản thế đâu.”
Tần D/ao t/át vào mặt tôi một cái, dường như chưa hả gi/ận, lại giơ gót giày giẫm mạnh mấy cái rồi gi/ận dữ bỏ đi. Tôi cong người ho liên tục, khóe miệng lại nở một nụ cười. Chị à, cảm ơn “quà tặng” của chị. Chị nói xem, tôi nên đáp lễ chị thế nào đây?
Về nhà, cha thông báo tin tổ chức tiệc trở về, ấn định vào thứ Bảy tuần này. Tần D/ao nũng nịu đòi bóp vai cho cha, ra vẻ đứa con gái ngoan ngoãn, nhưng miệng lại thốt ra những lời đầy tính toán: “Cha ơi, gần đây con tham gia cuộc thi piano giành giải nhất đấy, tiệc lần này có nhiều người đến thế, hay là tổ chức một chương trình tài năng, con chắc chắn sẽ làm rạng danh cha!”
Cha nghe thấy rất hài lòng, cười lớn đồng ý, quay đầu lại nhìn thấy tôi người ướt sũng, mặt mũi sưng vù, liền khó chịu nói: “Tần Duyệt, sao lại làm mình ướt át thế này? Còn nữa, dạo này có phải b/éo lên rồi không, sao mặt to thế? Con là con gái nhà họ Tần, phải chú ý hình tượng của mình!”
Tôi giọng yếu ớt, r/un r/ẩy nói: “Vâng, thưa cha.”
Không nhìn sự ấm cúng trong phòng và ánh mắt khiêu khích của Tần D/ao. Thương nhân vô tình, may mà tôi chưa bao giờ vì tình yêu mà quay về nhà họ Tần. Tôi chỉ đến để lấy lại những gì thuộc về mình.
Tại buổi tiệc, khách khứa đầy nhà, chén th/ù chén tạc, xa hoa trụy lạc. Tần D/ao mặc váy dạ hội lấp lánh màu đen, cổ đeo chuỗi vòng ngọc trai đen, trông vô cùng tao nhã và quý phái. Cô ta thuần thục chào hỏi khách khứa, thỉnh thoảng thực hiện nghi thức ôm hôn má, lúc mời rư/ợu thì nói năng ngọt ngào, xuân phong đắc ý, cứ như cô ta mới là nhân vật chính của bữa tiệc này.
Tôi mặc chiếc váy dạ hội tua rua vàng bạc, đeo một viên đ/á Opal Úc, dù lấp lánh rạng rỡ nhưng vẫn cẩn thận đi theo sau Tần D/ao. Không ai quan tâm đến sự tồn tại của tôi. Cho đến khi—
Lưu Tư Tư giơ cao ly rư/ợu, nhìn chằm chằm vào tôi: “Nghe nói tiểu thư Tần Duyệt từ nhỏ thích piano, cầm kỳ thi họa đều tinh thông, hay là mời tiểu thư Tần Duyệt thể hiện một chút cho chúng tôi mở mang tầm mắt.”
Cả hội trường xôn xao, cha cũng nhíu ch/ặt mày. Chuyện tôi là con hoang đã lan truyền khắp giới thượng lưu, cha cũng không hề đính chính vì sợ thân phận của Tần D/ao bại lộ. Mà một đứa con hoang, từ nhỏ không được nuôi dưỡng trong hào môn, sao có thể nắm giữ nhiều kỹ năng như vậy, rõ ràng là nói dối để khoe khoang. Khách khứa xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn, hùa nhau bắt tôi biểu diễn. Còn cha thì thở dài thườn thượt, nhìn tôi với ánh mắt lạnh lẽo: “Vậy thì con biểu diễn cho mọi người một bài đi.”
“Vâng, thưa cha.”
Tôi nhấc vạt váy, thực hiện một cái nhún gối chào.