Phó Thịnh Thành đứng đó không chút cảm xúc, m/áu trên trán chảy xuống, cổ áo trắng tinh bị m/áu thấm ướt.
Hắn đột nhiên nở một nụ cười sắc lạnh, bất ngờ nắm lấy tay người phụ nữ, dí mũi d/ao vào ngựk mình: "Không phải bà muốn gi*t tôi sao? Đến đây đi."
Sắc đỏ chói mắt nở ra từ mũi d/ao, lan nhanh ra.
Người phụ nữ sợ đến mức mặt c/ắt không còn giọt m/áu, cố sức hất văng con d/ao trong tay, nhưng bị Phó Thịnh Thành nắm ch/ặt lấy, từng chút một ép tới gần.
Tôi sợ hãi hét lên trong vô vọng: "Bố!"
Phó Thịnh Thành khựng lại, khi nhìn thấy tôi, sự hoảng lo/ạn thoáng qua trên gương mặt vốn dĩ tĩnh lặng như ch*t.
Tôi lao nhanh tới ôm lấy hắn: "Bố không phải là không ai cần, bố có con, Ninh Ninh chính là người nhà của bố!"
Phó Thịnh Thành lập tức vứt d/ao, vì sợ vô tình làm tôi bị thương, hắn kiểm tra lại nhiều lần, lo lắng hỏi: "Con không bị thương ở đâu đấy chứ?"
Tôi lắc đầu.
Người phụ nữ ngồi bệt xuống đất, vừa khóc vừa cười ch/ửi rủa: "Mày không phải con tao, mày không thể nào là con tao, tất cả là do con tiện nhân đó bày mưu đúng không! Phó Thịnh Thành sao mày không ch*t đi! Ch*t đi!"
Chẳng mấy chốc bảo vệ xông vào lôi người phụ nữ đi/ên rồ kia đi.
Phó Thịnh Thành nén cơn gi/ận trên mặt, trách cứ trợ lý Hứa bên cạnh: "Ai cho phép cậu đưa Ninh Ninh lên đây! Nếu xảy ra chuyện thì sao hả?"
"Phó tổng, xin lỗi, là tôi không ngăn được..."
Tôi kéo vạt áo Phó Thịnh Thành, ngắt lời: "Là con đòi lên, con đến để cùng bố đón sinh nhật."
Nói rồi, tôi chạy ra ngoài.
Lóng ngóng bê chiếc bánh kem đến trước mặt Phó Thịnh Thành, như dâng bảo vật: "Bố ơi, chúc mừng sinh nhật bố!"
Đôi mắt đen chứa đầy gi/ận dữ của Phó Thịnh Thành khựng lại, rất nhanh hắn cụp mắt xuống, biểu cảm vẫn lạnh lùng, chỉ là đuôi mắt dường như đã đỏ hoe.
"Tặng cho ta sao?"
Giọng hắn hơi khàn đi.
Tôi gật đầu thật mạnh: "Vâng! Sau này năm nào con cũng sẽ tổ chức sinh nhật cho bố!"
Cuối cùng, hơn phân nửa chiếc bánh đều chui vào bụng tôi.
May mắn là Phó Thịnh Thành không bị thương quá nặng, chỉ cần băng bó đơn giản là được.
Nhưng tôi vẫn không thể lơi lỏng, ngay cả khi ngủ cũng nắm ch/ặt vạt áo hắn không buông.
Nửa đêm, tôi đột nhiên phát sốt cao.
Phó Thịnh Thành sợ đến mức không nhẹ, ôm tôi lao thẳng đến b/ệnh viện, vội vàng đến mức ngay cả bộ đồ ngủ trên người cũng không kịp thay.
Bác sĩ nói tôi là do bị dọa đến mức h/oảng s/ợ.
Phó Thịnh Thành hổ thẹn và tự trách, ôm tôi dỗ dành hết lần này đến lần khác: "Bố không sao, Ninh Ninh không sợ."
Trong mắt hắn là vẻ dịu dàng chưa từng có.
Sau ngày hôm đó, mối qu/an h/ệ giữa tôi và Phó Thịnh Thành càng thêm gần gũi.
Chưa đợi tôi ôm sách đọc trước khi ngủ đến làm phiền hắn, hắn đã chủ động m/ua trọn bộ sách truyện, kể chuyện cho tôi nghe trước khi đi ngủ.
Biết tôi tối đến hay thèm ăn, hắn còn đích thân vào bếp nấu đồ ăn đêm cho tôi.
Không có sự quấy rầy của nam nữ chính hay người ngoài, tâm trạng của Phó Thịnh Thành hiện tại rất ổn định.
Nửa tháng sau, nam nữ chính kết hôn, câu chuyện đi đến hồi kết.
Mọi thứ đã an bài.
Tôi cứ ngỡ kết cục t/ự s*t của Phó Thịnh Thành đã được xoay chuyển.
Nhưng tôi vẫn đá/nh giá thấp ảnh hưởng của nữ chính đối với hắn.
09
Trên không trung, những bình luận "kết thúc rải hoa" đột ngột thay đổi phong cách.
【Không phải chứ, phản diện định làm gì thế kia! Đang yên đang lành lên sân thượng làm gì?】
【Chẳng lẽ bị đám cưới của nữ chính kí/ch th/ích, nghĩ quẩn muốn t/ự s*t sao!】
【Xong đời rồi! Dù sao phản diện vẫn luôn mắc chứng trầm cảm rất nặng, lại còn có khuynh hướng tự h/ủy ho/ại bản thân. Hơn nữa trong cốt truyện gốc, hắn chính là vì nữ chính kết hôn mà t/ự s*t.】
【Hơn nữa cái sân thượng đó có thể nhìn thấy đám cưới của nữ chính, hắn sẽ chọn cái ch*t ngay khoảnh khắc nữ chính bước tới hạnh phúc.】
【Mẹ nó! Kết thúc rồi mà còn muốn đ/âm tôi một nhát!】
Tôi bật dậy khỏi chiếc giường nhỏ lúc nghỉ trưa, ép bản thân phải bình tĩnh lại.
Giây tiếp theo, tôi dùng chiếc đồng hồ điện thoại thông minh gọi cho Phó Thịnh Thành.
Cốt truyện bắt buộc Phó Thịnh Thành phải ch*t, nhưng tôi thì không cho phép.
"Bố ơi."
"Ninh Ninh? Con gọi cho bố là thấy không khỏe ở đâu sao?"
"Bố đang ở trên sân thượng phải không?" Tôi ngắt lời hắn.
Giọng Phó Thịnh Thành khựng lại.
"Bố ơi, bên tai con đột nhiên xuất hiện những âm thanh rất lạ, họ nói bố sẽ nhảy từ trên sân thượng xuống, chỉ khi con biến mất mới có thể tránh được tất cả những điều này..."
Phó Thịnh Thành nghiêm giọng, nhưng không giấu nổi sự hoảng lo/ạn trong tông giọng: "Con đang ở đâu?"
Tôi nức nở nói: "Chỉ cần bố có thể sống tiếp, con có thể biến mất."
Không đợi Phó Thịnh Thành mở lời, tôi cúp máy ngay lập tức, cố tình gây ra tiếng động rồi chạy khỏi trường mẫu giáo.
Bình luận lại bùng n/ổ:
【Điêu thật, chẳng lẽ con bé nghe được những bình luận chúng ta gửi?】
【Chẳng lẽ bảo bối vẫn luôn ngăn cản phản diện t/ự s*t thông qua chúng ta?】
【Ha ha ha nữ bảo bối nói như vậy, phản diện còn dám ch*t nữa không chứ!】
【Bảo bối giỏi quá! Tài sản nghìn tỷ của phản diện nên để con thừa kế mới đúng!】
10
Khi Phó Thịnh Thành nhận được điện thoại của hiệu trưởng, sắc mặt thay đổi hoàn toàn, lao xuống sân thượng, đi/ên cuồ/ng gọi điện cho tôi.
Để cho Phó Thịnh Thành một bài học nhớ đời, tôi định chơi một vố lớn.
Sau khi chuẩn bị một túi lớn lương thực c/ứu trợ, tôi liền vứt chiếc đồng hồ có định vị đi.
Dựa vào kinh nghiệm kiếp trước, tôi trốn suốt ba ngày.
Phần bình luận đã lo lắng sợ hãi thay tôi suốt ba ngày.
Phó Thịnh Thành thì tìm tôi suốt ba ngày ba đêm không nghỉ.
Khi được Phó Thịnh Thành tìm thấy, tôi đang ngủ ngon lành dưới gầm cầu.
Ngoài việc người hơi bẩn ra thì không có vấn đề gì khác.
Nhìn lại Phó Thịnh Thành, cả người hắn vô cùng thảm hại.
Người vốn mắc b/ệnh sạch sẽ, nay mặc chiếc sơ mi trắng nhăn nhúm, trong mắt đầy những tia m/áu đỏ, ngay cả râu lởm chởm trên cằm cũng không cạo.
Tôi ngái ngủ nhìn hắn, suýt chút nữa không dám nhận: "Bố?"
Phó Thịnh Thành ôm ch/ặt lấy tôi, giọng khàn đặc nghẹn ngào: "Ừm, bố đưa con về nhà."