Vào ngày cưới, trên đường chồng tôi, Lương Dục Châu, chở tôi đến khách sạn, chúng tôi bắt gặp một người phụ nữ trẻ đang định nhảy sông.
Cô ấy mặc một chiếc váy trắng, ngồi vắt vẻo trên lan can bên bờ sông, trông chực chờ rơi xuống.
Chỉ liếc mắt nhìn một cái, Lương Dục Châu lập tức ra lệnh dừng xe hoa.
"Dừng xe!"
Lương Dục Châu là một chuyên gia đàm phán tâm lý nổi tiếng, người từng dùng cái lưỡi của mình để c/ứu sống biết bao kẻ có ý định t/ự t*.
Nhưng hôm nay, tôi không cho phép anh ấy đi c/ứu người.
Tôi nắm ch/ặt lấy cánh tay anh: "Hôm nay là đám cưới của chúng ta, anh không được phép đi."
Lương Dục Châu mỉm cười dịu dàng với tôi: "Vợ à, đừng làm lo/ạn, mạng người là trên hết, anh không thể khoanh tay đứng nhìn."
Nói đoạn, anh đã xuống xe.
Tôi lạnh mặt, từng chữ từng chữ nói: "Lương Dục Châu, nếu hôm nay anh nhất quyết muốn c/ứu cô ta, vậy thì chúng ta hủy hôn!"
Lương Dục Châu nhìn tôi đầy kinh ngạc.
"Mạnh Vũ Vi, em có biết mình đang nói gì không?"
"Bình thường em là người lương thiện như vậy, sao có thể thốt ra những lời tà/n nh/ẫn thế này?"
Tôi liếc nhìn người phụ nữ với phần bụng hơi nhô lên trên lan can, giọng kiên quyết.
"C/ứu người hay tiếp tục đám cưới, anh chỉ được chọn một!"
...
Sau khi xe hoa dừng lại, những chiếc xe đón dâu phía sau cũng đồng loạt dừng theo.
Người thân, bạn bè đi cùng lần lượt xuống xe để tìm hiểu tình hình.
"Có chuyện gì vậy? Sao bỗng dưng lại dừng xe?"
Sắc mặt Lương Dục Châu trầm xuống: "Người phụ nữ trên lan can kia, có lẽ đang định nhảy sông t/ự t*."
"Tôi muốn qua đó c/ứu người, nhưng Vũ Vi không chịu, còn đe dọa đòi hủy hôn."
Lời vừa dứt, mọi người đều nhìn theo hướng mắt của anh: "Chuyện này..."
Người phụ nữ đó nhận ra động tĩnh phía chúng tôi, đã quay đầu nhìn lại.
Đôi mắt cô ta đỏ hoe, theo bản năng đưa tay che lấy bụng mình.
Phù dâu lên tiếng hòa giải: "Dục Châu, anh vẫn nên tiếp tục đám cưới với Vũ Vi đi, để người khác đi c/ứu là được rồi."
Bạn thân của tôi cau mày mở điện thoại: "Ôi, có gì mà rắc rối thế, gặp chuyện này thì báo cảnh sát là xong chứ gì?"
Nói xong, cô ấy vừa quay số 110 vừa đi về phía lan can.
Nhưng bạn tôi vừa đi được hai bước, người phụ nữ áo trắng đã kích động đứng dậy.
"Không được báo cảnh sát!"
"Cũng đừng lại gần thêm bước nào nữa, nếu cô còn tiến lại gần, tôi sẽ nhảy xuống ngay!"
Gió bên bờ sông vốn đã lớn, lúc người phụ nữ còn ngồi, vạt váy của cô ta đã bay lo/ạn xạ.
Giờ đây khi cô ta đứng dậy, cả thân hình g/ầy gò ấy càng r/un r/ẩy dữ dội trong gió.
Chứng kiến cảnh này, Lương Dục Châu – người vừa mới đứng trước mặt tôi – lập tức thay đổi sắc mặt.
Anh nhìn tôi đầy bất lực rồi xoay người sải bước đi lên phía trước.
Lương Dục Châu kéo bạn tôi lại, giọng lạnh lùng và nghiêm nghị.
"Đừng tiến lên nữa, cô càng tiến lại gần sẽ càng kích động cô ấy đấy!"
Tôi xách váy cưới bước xuống xe, từng bước tiến đến trước mặt Lương Dục Châu, chặn đường anh lại.
"Lương Dục Châu, anh đã quyết định rồi đúng không, hôm nay nhất định phải c/ứu cô ta bằng được phải không?"
Lương Dục Châu cúi đầu nhìn tôi, giọng điệu đã bắt đầu lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn.
Nhưng anh vẫn nắm lấy tay tôi, hạ giọng nói: "Vợ à, em hiểu cho anh một chút có được không?"
"Anh là chuyên gia đàm phán tâm lý mà, thấy tình cảnh này sao có thể ngồi yên không quản?"
"Hơn nữa, chẳng lẽ đám cưới của chúng ta lại quan trọng hơn cả một mạng người đang sống sờ sờ sao?"
Nói đoạn, anh lại quay đầu nhìn người phụ nữ áo trắng.
Sau khi Lương Dục Châu nói xong, người thân bạn bè cũng bắt đầu hùa theo.
"Vũ Vi à, thực ra Dục Châu nói cũng có lý, c/ứu người cũng không mất bao nhiêu thời gian đâu."
"Đúng đấy cháu à, c/ứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp."
"Cháu cứ để nó đi khuyên bảo cô gái kia đi, ta thấy cô bé đó hình như còn đang mang th/ai, chắc là gặp chuyện gì khó khăn lắm mới làm vậy."
Trong lúc mọi người xung quanh bàn tán, tôi vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Lương Dục Châu.
Đợi họ nói xong, tôi mím đôi môi đỏ mọng: "Lương Dục Châu, trả lời câu hỏi của tôi!"
Sắc mặt Lương Dục Châu trở nên khó coi, như thể đang đấu tranh tư tưởng.
Một lát sau, anh buông tay tôi ra, bước qua người tôi đi về phía trước.
Sau đó, anh đứng cách tôi hai bước chân, dịu lại thần sắc, nhìn người phụ nữ kia đầy ôn nhu.
"Chúng tôi không lại gần cô đâu, cô hãy bình tĩnh lại một chút, đừng kích động."
Người phụ nữ nhìn chằm chằm vào Lương Dục Châu không chớp mắt.
Ngay khi lời Lương Dục Châu vừa dứt, nước mắt người phụ nữ lập tức trào ra.
"Các người không được lại gần tôi! Không được phép..."
Tuy vẫn là câu nói đó, nhưng giọng cô ta đã mềm mỏng hơn lúc nãy, trong tiếng nấc nghẹn ngào đầy vẻ tủi thân.
Bàn tay bên hông Lương Dục Châu nắm ch/ặt thành nắm đ/ấm, ánh mắt khẽ biến đổi.
Anh vươn tay ra, nhẹ nhàng dỗ dành: "Được, chúng tôi không lại gần cô, cô bình tĩnh, bình tĩnh nào..."
Sự kích động của người phụ nữ áo trắng quả nhiên đã dịu đi đôi chút, chỉ là nước mắt rơi càng lúc càng nhiều.
Thấy cảnh này, tôi đưa tay lấy điện thoại trong túi xách ra.
"Alo, mẹ ạ, mọi người đến khách sạn chưa ạ?"
"Vâng, vậy tốt rồi, mọi người thông báo hủy đám cưới với tất cả khách mời ngay đi!" Lời tôi vừa dứt, những người xung quanh đồng loạt hít một hơi lạnh.
Trước khi tôi thực hiện cuộc gọi này, có lẽ ai cũng nghĩ việc tôi đòi hủy hôn chỉ là lời nói lúc nóng gi/ận.
Vì vậy, khi tôi thực sự làm thế, họ mới kinh ngạc đến vậy.
Lương Dục Châu, người vừa mới dỗ dành người phụ nữ áo trắng, cũng cứng đờ cả người, quay ngoắt đầu lại nhìn tôi.
"Mạnh Vũ Vi?"
Tôi một tay xách váy cưới, một tay cầm điện thoại, lạnh mặt nhìn anh.
"Sao thế?"
Lương Dục Châu nuốt khan hai cái: "Em nhất thiết phải vô lý như vậy sao?"
Tôi lùi lại một bước: "Nếu anh thấy đây là tôi vô lý, thì anh cứ cho là như vậy đi."