Nhìn bộ dạng thê thảm của anh ta, mẹ tôi định đưa tay ra đỡ nhưng bị tôi ngăn lại.
"Vậy nên, hôm nay anh tìm tôi là muốn làm gì?"
"Muốn tôi cho anh thêm một cơ hội nữa? Lương Dục Châu, chỗ tôi không phải trạm thu gom rác."
"Tôi đã cho anh rất nhiều cơ hội rồi."
"Chắc anh không biết đâu, tại sao dù đã nhìn thấy bài đăng đó, tôi vẫn tiếp tục đám cưới với anh."
"Bởi vì bài đăng đó là do một tài khoản ẩn danh gửi cho tôi ngay sau khi tôi lên xe hoa."
"Người đó, chính là Thẩm Tư Uyển."
"Cô ta thậm chí còn nhắn tin khiêu khích tôi, nói rằng anh nhất định sẽ chọn cô ta."
"Và sau đó, mới có màn cô ta giả vờ nhảy sông, còn anh thì thà hủy đám cưới cũng phải đi c/ứu cô ta."
"Lương Dục Châu, thực ra tôi thấy anh rất đáng h/ận, nhưng còn đáng thương hơn."
"Vì anh căn bản không phân biệt được ai mới là người thực sự yêu và tốt với mình, tất nhiên tôi không nói về bản thân mình đâu nhé."
"Tôi đang nói đến mẹ anh, tôi chỉ thấy bà ấy thật sự rất thảm."
Lương Dục Châu tái mặt, anh ta gật đầu.
"Anh biết, giờ anh đã hiểu hết rồi."
"Chuyện trong nhà anh sẽ xử lý ổn thỏa, còn về mẹ, sau này anh sẽ chăm sóc bà thật tốt."
Nói xong, anh ta đưa tay định nắm lấy gấu quần tôi.
"Vũ Vi, anh có lỗi với em, giờ anh thực sự biết mình sai rồi, anh hối h/ận lắm."
"C/ầu x/in em, cho anh thêm một cơ hội nữa đi."
"Trong lòng anh có em, anh yêu em."
Tôi lùi lại một bước tránh sự đụng chạm của anh ta: "Không!"
"Lương Dục Châu, loại người như anh, tôi nhìn một cái thôi cũng thấy gh/ê t/ởm."
Tất nhiên tôi sẽ không cho anh ta cơ hội nào nữa, cũng sẽ không dây dưa với anh ta thêm chút nào.
Với sự đồng hành của bố mẹ, tôi và Lương Dục Châu đã tính toán rõ ràng mọi tài sản liên quan đến việc hủy hôn.
Kể từ đó về sau, hai chúng tôi không còn bất kỳ mối liên hệ nào nữa.
Một thời gian dài sau đó, tôi không còn nghe thấy tin tức gì về Lương Dục Châu.
Cho đến ba tháng sau, tôi nhìn thấy một bản tin.
Một người đàn ông và hai người phụ nữ bị đ/âm ch*t trong một căn hộ, hung thủ bị bắt tại chỗ, chính là vị chuyên gia đàm phán tâm lý từng rất nổi tiếng.
Để trả th/ù, sau khi tìm thấy bố mình và mẹ con Thẩm Tư Uyển, Lương Dục Châu đã tự tay gi*t ch*t họ, nhưng cũng đặt dấu chấm hết cho nửa đời sau của chính mình.
Tuy nhiên, tất cả những điều đó đã không còn liên quan gì đến tôi nữa.
Một mối qu/an h/ệ sai lầm kết thúc kịp lúc, đối với tôi mà nói đó là một điều tốt.
Kể từ đây, tôi sẽ có một bầu trời riêng cho chính mình.
(Hết)