Hàn Khải khựng lại, đáp một câu có chút cứng nhắc: "Được."
"Tri Tri, cô cứ nghe theo lời Thanh Thanh và bọn họ đi, bớt nói lại, làm ít thôi."
Sắc mặt Hứa Tri Tri lập tức trắng bệch.
Cô ta cắn môi dưới đầy tủi nh/ục.
Tôi có chút kinh ngạc.
Không ngờ Hàn Khải cũng biết Hứa Tri Tri là kiểu người "họa từ miệng mà ra".
Ba giọng nói của ba người mẹ đồng loạt vang lên.
Hứa Thời Thời vừa khóc vừa nói:
"Mẹ, mẹ nhất định không được xảy ra chuyện gì đấy."
Hàn Thiên Phàm lớn tiếng nói:
"Mẹ không cần lo lắng đâu."
Chu Tử Uyển bình tĩnh nói:
"Mẹ hãy bảo vệ tốt bản thân nhé."
Nghe hai đứa trẻ nói vậy, tôi và cô bạn thân lập tức thấy yên tâm hẳn.
Nếu không nắm chắc phần thắng, chúng nó đã chẳng điềm tĩnh đến thế.
Con ngoan, quả nhiên đáng tin hơn bố các con nhiều.
Hứa Tri Tri nghe thấy lời của Hứa Thời Thời, cuối cùng cũng nở một nụ cười.
Cô ta định nói thêm gì đó thì bọn b/ắt c/óc đã cúp máy.
Tôi và cô bạn thân rất ăn ý, cùng lúc bịt miệng Hứa Tri Tri lại.
Đến ngày giao tiền chuộc, ba chúng tôi bị đưa đến một tòa nhà bỏ hoang.
Bọn b/ắt c/óc chia làm hai ngả, một nhóm đi lấy tiền, một nhóm ở lại canh giữ chúng tôi.
Mấy ngày nay, Hứa Tri Tri luôn muốn dùng tình yêu thương để cảm hóa bọn b/ắt c/óc.
Đáng tiếc là chẳng có chút hiệu quả nào, lần nào nói đến mức bọn chúng phát cáu, tôi và cô bạn thân lại phải ra mặt dàn xếp, dọn dẹp hậu quả.
Thế nhưng, lần này dù có làm gì đi nữa cũng vô dụng.
Bởi vì, phía bên giao tiền đã xảy ra đụng độ.
14
Tên b/ắt c/óc canh giữ chúng tôi nhận một cuộc điện thoại, tiếng sú/ng vang lên từ trong điện thoại.
Giọng của Chu Thừa Viễn vang lên ngay sau đó:
"Mau đi c/ứu người!"
Tim tôi chùng xuống.
Tiêu rồi!
"Dám phục kích chúng tao! Muốn ch*t à!"
Thấy tình hình không ổn, tôi và cô bạn thân kẹp lấy Hứa Tri Tri đang ngơ ngác rồi quay người bỏ chạy.
"Chúng ta không cần chạy đâu, Thừa Viễn và Hàn Khải nhất định sẽ đến mà."
Hứa Tri Tri bị chúng tôi lôi đi chạy đến mức hụt hơi, nhưng vẫn tràn đầy niềm tin vào hai gã lụy tình kia.
Tôi và cô bạn thân vốn dĩ đã lo không xong thân mình, còn phải kéo theo một "cục n/ợ" không chịu tích cực chạy trốn, chỉ muốn ch*t quách cho xong.
Nhưng không thể bỏ mặc cô ta, đành nghiến răng liều mạng chạy b/án sống b/án ch*t.
Dù chúng tôi có trốn đông trốn tây, nhưng thể lực vẫn không bằng bọn b/ắt c/óc.
Rất nhanh đã bị đuổi kịp.
Đúng lúc đó, trên trời bỗng nhiên đổ xuống một trận mưa tiền.
Những tờ tiền đỏ bay lả tả đầy trời.
Ngay cả bọn b/ắt c/óc cũng bị thu hút.
B/ắt c/óc vì cái gì? Chẳng phải vì tiền sao?
Giờ tiền từ trên trời rơi xuống, bắt người hay nhặt tiền?
Không cần bàn cãi, chắc chắn là vế sau.
"Chắc chắn là Hàn Khải!"
Hứa Tri Tri vui mừng reo lên.
Thế nhưng đáp lại cô ta là giọng của Chu Tử Uyển:
"Mẹ, chạy lên lầu mau!"
Một chiếc trực thăng nhỏ không ngừng đảo lượn và hạ thấp độ cao giữa cơn mưa tiền.
Tiền vẫn đang liên tục rải xuống từ cửa sổ.
Cô bạn thân vui mừng kêu lên:
"Là Uyển Uyển đến c/ứu chúng ta rồi!"
Làm tốt lắm!
Bố cặn bã không dựa được, lũ nhỏ lại vô cùng lợi hại.
"Không phải Hàn Khải..."
Hứa Tri Tri lẩm bẩm đầy thất vọng.
Tranh thủ lúc bọn b/ắt c/óc bận nhặt tiền, chúng tôi vội vàng chạy vào tòa nhà ngay phía dưới chiếc trực thăng.
Khó khăn lắm mới chạy được lên tầng thượng, cả ba chúng tôi đã kiệt sức.
Một sợi dây c/ứu hộ từ trực thăng thả xuống.
"Mẹ, mau lên đi!"
Chu Tử Uyển đang đón ở phía trên, cô bạn thân định để tôi lên trước, tôi đẩy cô ấy lại:
"Con gái cậu đến c/ứu cậu, chắc chắn cậu phải lên trước."
Cô bạn thân cũng biết tình hình khẩn cấp, không đẩy đưa làm lãng phí thời gian nữa.
Không nói thêm lời nào, cô ấy nắm ch/ặt sợi dây và được kéo lên.
Khi sợi dây c/ứu hộ thả xuống lần nữa, cánh cửa sân thượng bị tông mạnh.
Bọn b/ắt c/óc ập vào, theo sát phía sau là Hàn Khải và đám tay sai.
Bọn b/ắt c/óc lần lượt kh/ống ch/ế cổ tôi và Hứa Tri Tri.
"Đừng qua đây! Tao mà ch*t thì kéo cả hai con này cùng ch*t chung!"
Sắc mặt tôi đỏ gay.
Trong lòng ch/ửi thầm Hàn Khải, tên vô dụng này.
Bắt một tên b/ắt c/óc thôi mà cũng chậm một nhịp, làm trùm lính đá/nh thuê kiểu gì vậy!
"Hàn Khải, đừng quan tâm đến em."
Hứa Tri Tri khó khăn lên tiếng, hào quang thánh mẫu lại được kích hoạt.
Hàn Khải nhìn chằm chằm với ánh mắt lạnh lẽo đ/áng s/ợ:
"Thả bọn họ ra, nếu không tao chắc chắn sẽ khiến mày hối h/ận vì hành động hôm nay."
Đừng có mải đe dọa nữa, lúc này rồi còn làm màu cái gì chứ.
Mau c/ứu người mới là việc chính.
Quả nhiên những lời này đã kích động tên b/ắt c/óc.
Hắn lại siết ch/ặt tay, tôi bị ép ngửa người ra sau, nửa thân trên đã thò ra ngoài rìa sân thượng.
Cứ đà này, tôi thực sự phải đi gặp tổ tiên rồi.
Đúng lúc tôi hoa mắt chóng mặt, liếc thấy cô bạn thân trên trực thăng đang ra hiệu đi/ên cuồ/ng.
15
Cô ấy chỉ tay xuống phía dưới, ngay cả Chu Tử Uyển vốn điềm tĩnh cũng làm hành động tương tự.
Tôi tranh thủ lúc giãy giụa, cố gắng dùng khóe mắt liếc xuống dưới lầu.
Một tấm đệm hơi hình chữ nhật không biết đã được dựng lên từ lúc nào.
Hàn Thiên Phàm đang ra sức vẫy tay với tôi, khẩu hình miệng dường như đang nói: "Nhảy xuống đi!"
Tôi lập tức rưng rưng nước mắt.
Con trai ngoan!
Thời khắc mấu chốt vẫn phải dựa vào con!
"Cô ấy mới là vợ anh, đừng vì em mà làm rạn nứt tình cảm giữa hai người, không đáng đâu."
Hứa Tri Tri đẫm lệ nhìn Hàn Khải đầy tha thiết.
Bà đây không rảnh chơi trò một người sống một người ch*t với các người.
Tôi dùng sức ngửa người ra sau, cuối cùng cũng thoát khỏi sự kh/ống ch/ế của tên b/ắt c/óc.
Phía trên lập tức truyền đến một tiếng hét x/é lòng.
Ngay sau đó, trên không trung lại xuất hiện thêm một người bay.
Bịch bịch hai tiếng, hạ cánh an toàn.
"Mẹ! Mẹ không sao chứ?"
Hàn Thiên Phàm lập tức chạy lại đón tôi, đưa trà nóng và khoác khăn choàng.
Tôi ho hai tiếng, xua tay bảo không sao.
Sau đó, tôi nhìn thấy một bóng người không ngờ tới.
"Hàn Khải? Sao anh lại nhảy xuống theo?"