Tôi không để ý đến cậu ta, đầu bút lướt nhanh trên giấy nháp để tính toán.
Câu hỏi về qu/an h/ệ số lượng này khá thú vị, phải dùng tư duy tổ hợp mới giải được, vòng vèo hai lượt, chỉ cần sơ sẩy một chút là rơi vào bẫy ngay.
Tôi vẽ ba dòng tính toán trên giấy nháp, ra đáp án, lật phần giải đáp ra xem, đúng rồi.
Cái cảm giác giải được đề này sướng hơn nhiều so với việc đi uống rư/ợu hay tán gái. Ít nhất là tôi thấy vậy.
Những ngày tiếp theo, tần suất quấy rầy của đám bạn hồ bằng cẩu hữu giảm hẳn.
Chắc là chúng nghĩ tôi bị tổn thương tình cảm nên cần thời gian chữa lành, vì thế cũng không đến làm phiền nữa.
Chỉ có một người tên Tống Tri Ý, cứ vài ngày lại gửi vài tin nhắn qua.
Tống Tri Ý, nữ phụ số hai trong nguyên tác, bạn thanh mai trúc mã kiêm ứng cử viên vị hôn thê của Thẩm Diễn Châu, một nữ phụ á/c đ/ộc điển hình, chuyên đảm nhận việc gây khó dễ cho nữ chính.
Theo cốt truyện nguyên tác, cô ta và Lục Hành Chu là một cặp "liên minh kẻ thất bại", vì yêu mà không được đáp lại nên thường tụ tập uống rư/ợu, than phiền về nam nữ chính, cuối cùng liên thủ làm một đống trò lố, cả hai đều trở thành pháo hôi.
Tôi lật xem lịch sử trò chuyện của nguyên chủ, quả nhiên, trước đây Tống Tri Ý cứ vài ngày lại hẹn nguyên chủ ra ngoài uống rư/ợu, hai người vừa uống vừa ch/ửi Thẩm Diễn Châu và Lâm Tinh Vãn, ch/ửi xong hôm sau lại quay về làm "li/ếm chó".
Cái liên minh oan gia gì thế này.
Tôi định chặn luôn, nhưng nghĩ lại, tài nguyên của nhà họ Tống trong giới chính trị khá tốt, thêm một người bạn là thêm một con đường, không cần thiết phải tuyệt giao.
Thế là khi Tống Tri Ý lại nhắn tin, tôi trả lời một câu: "Dạo này đang ôn thi, không uống rư/ợu."
Đối phương đáp lại ngay lập tức: "Ôn thi? Ôn thi gì?"
"Thi công chức."
Khung chat im lặng suốt ba phút đồng hồ.
Sau đó Tống Tri Ý gửi một chuỗi dấu hỏi dài dằng dặc.
"Lục Hành Chu, cậu không sao chứ? Cậu bị Lâm Tinh Vãn kích động đến đi/ên rồi à? Cậu đang ở đâu? Tôi qua ngay đây, đừng làm chuyện ng/u ngốc!"
Tôi thở dài, gửi lại một tin: "Tôi rất tỉnh táo. Nếu cậu không tin, ngày mai đến nhà tôi, tôi cho cậu xem kế hoạch ôn tập của tôi."
Ngày hôm sau, Tống Tri Ý đến thật.
Cô ta mặc một bộ đồ Chanel, đi đôi giày cao gót mười phân, trang điểm tinh xảo, khí chất ngút ngàn, vừa vào cửa đã như con mèo đi tuần tra lãnh thổ, quét mắt nhìn quanh phòng khách của tôi. Khi nhìn thấy chồng tài liệu ôn thi cao nửa người trên bàn trà, biểu cảm của cô ta y hệt Triệu Minh Vũ.
"Cậu làm thật à?" Cô ta ngồi xuống sofa, vắt chéo chân, "Tôi cứ tưởng cậu đùa."
"Tôi không bao giờ đùa." Tôi rót cho cô ta cốc nước, ngồi đối diện.
Tống Tri Ý cầm cốc nước lên, không uống mà nhìn chằm chằm tôi hồi lâu.
Ánh mắt cô ta rất sắc bén, như thể đang phán đoán xem tôi là đi/ên thật hay giả đi/ên.
Tôi thản nhiên để cô ta nhìn, tiện thể quan sát trạng thái của cô ta.
Lớp trang điểm rất tinh xảo, nhưng quầng thâm dưới mắt dù có che kỹ thế nào cũng không giấu nổi, sâu trong ánh mắt ẩn giấu sự mệt mỏi và bồn chồn.
Có thể thấy, việc Thẩm Diễn Châu và Lâm Tinh Vãn công khai qu/an h/ệ đả kích cô ta không kém gì nguyên chủ.
"Vì Lâm Tinh Vãn?" Cuối cùng cô ta cũng lên tiếng.
"Không liên quan đến cô ấy."
"Cậu nghĩ tôi tin à?" Tống Tri Ý đặt cốc xuống.
"Lục Hành Chu, chúng ta quen nhau bao nhiêu năm rồi? Cậu thích Tinh Vãn bao lâu, tôi là người rõ nhất. Giờ cô ta ở bên Thẩm Diễn Châu rồi, cậu lại tự nh/ốt mình ở nhà đọc sách ôn thi? Đây không gọi là chữa lành, đây gọi là buông xuôi bản thân."
Tôi tựa vào lưng ghế sofa, biểu cảm bình tĩnh.
"Tống Tri Ý, tôi hỏi cậu một câu."
"Cậu hỏi đi."
"Cậu thích Thẩm Diễn Châu bao lâu rồi?"
Biểu cảm của cô ta cứng lại trong giây lát, rồi lập tức khôi phục vẻ kiêu ngạo vốn có: "Liên quan gì đến cậu."
"Mười mấy năm rồi nhỉ." Tôi trả lời thay cô ta.
"Từ lúc cậu mười sáu tuổi quen anh ta cho đến bây giờ, mười mấy năm. Anh ta coi cậu là em gái, cậu coi anh ta là cả thế giới. Người phụ nữ bên cạnh anh ta thay hết người này đến người khác, cậu đứng bên cạnh nhìn, cười, trong lòng rỉ m/áu. Giờ anh ta gặp Lâm Tinh Vãn, nghiêm túc rồi, muốn định đoạt rồi, cậu cảm thấy thế nào?"
Nụ cười của Tống Tri Ý biến mất hoàn toàn, ánh mắt lạnh như băng.
"Lục Hành Chu, hôm nay cậu gọi tôi đến là để xát muối vào vết thương của tôi à?"
"Không phải." Tôi ngồi thẳng dậy, "Tôi chỉ muốn nói với cậu, cái cách chơi trước đây của hai chúng ta, không có kết quả đâu."
Cô ta không nói gì.
"Cậu hẹn tôi đi uống rư/ợu, tôi cùng cậu than phiền. Tôi tìm cậu trút bầu tâm sự, cậu hiến kế cho tôi. Hai chúng ta tụ lại ch/ửi Thẩm Diễn Châu và Lâm Tinh Vãn, ch/ửi xong thì sao? Ngày hôm sau mặt trời vẫn mọc, người ta vẫn ân ái, chúng ta vẫn đ/au khổ." Giọng tôi rất bình tĩnh, nhưng mỗi chữ đều như cây kim đ/âm vào tim cô ta.
"Đây không phải là liên minh, đây là nhóm b/ệnh nhân. Hai người b/ệnh tụ lại an ủi nhau, b/ệnh có khỏi được không?"
Phòng khách im lặng hồi lâu.
Tống Tri Ý cúi đầu, ngón tay vô thức mân mê vành cốc nước.
Cô ta cắn môi, hốc mắt hơi ửng đỏ, nhưng cố nhịn không để nước mắt rơi xuống.
Tôi hơi khâm phục cô ta, sự kiêu ngạo của người phụ nữ này đã khắc sâu vào trong xươ/ng tủy, trong nguyên tác chính vì cái tính không chịu thua này mà cô ta mới dây dưa với nữ chính suốt ba trăm chương, cuối cùng kết thúc trong thảm hại.
"Vậy ý cậu là sao?" Giọng cô ta trầm xuống, không còn vẻ hung hăng như lúc nãy, "Cứ thế bỏ qua à? Nhìn họ hạnh phúc vui vẻ, còn chúng ta lủi thủi rút lui?"
"Chứ sao nữa?" Tôi hỏi ngược lại, "Cậu định làm gì? Tiếp tục phá hoại? Gây khó dễ cho Lâm Tinh Vãn? Giả vờ đáng thương trước mặt Thẩm Diễn Châu? Cậu thử hết rồi đấy, kết quả thế nào?"
Cô ta cắn môi mạnh hơn, không nói gì. Kết quả đương nhiên chẳng ra sao, những cái bẫy cô ta giăng ra đều bị Thẩm Diễn Châu nhìn thấu, giả vờ đáng thương chỉ đổi lại lời cảnh cáo lạnh lùng của đối phương. Con đường nữ phụ á/c đ/ộc, cô ta đi một cách trầy trật, thảm hại vô cùng.