Tôi thấy hơi buồn cười, cái danh Hán Tử Trà của tôi lại làm kinh động đến tận nữ chính đứng đầu bảng xếp hạng sảng văn vả mặt đến tìm tôi cơ à?
Tôi ngoái đầu nhìn đám đàn ông đủ loại phía sau lưng mình.
Nam thần trường A, đại ca trường A, học bá trường A…
Tôi nhếch môi, nở một nụ cười ngọt ngào về phía Tô Tại Tại, chỉ là nụ cười này chứa đựng thâm ý:
"Bạn nói xem, có khả năng nào không, tôi mới là gã đàn ông duy nhất ở cái bàn này?"
Tô Tại Tại ngẩn người, hệ thống sững sờ.
Mà đám đàn ông vừa nãy còn đang thong dong tự tại, bỗng "bộp" một tiếng, đồng loạt quỳ rạp xuống đất.
Từ M/ộ Viễn ôm ch/ặt lấy đùi trái tôi, đại ca trường học Trần Tử Hành ôm lấy đùi phải tôi.
Một đám đàn ông đẹp trai đến mức khiến người ta phẫn nộ, những người được nữ sinh trường A coi là người tình trong mộng, lúc này đôi mắt đẫm lệ nhìn tôi, đáng thương vô cùng:
"Chị Ôn, chị đừng làm Hán tử nữa! C/ầu x/in chị!"
Tôi tà/n nh/ẫn đẩy hai gã đàn ông đang ôm chân mình ra, hai người họ yếu ớt ngã lăn ra đất, dùng tay áo che mặt khóc lóc thảm thiết.
Những người còn lại thấy tôi đã quyết tâm, cũng chỉ dám sụt sùi, không ai dám lên ngăn cản tôi nữa.
Tôi giả vờ hung dữ lườm bọn họ một cái:
"Khóc khóc cái gì, giờ các người mới hiểu cảm giác mỗi đêm tôi buồn bã, đ/au khổ, emo là như thế nào rồi đấy!"
Đám đàn ông run b/ắn người, đồng loạt nín bặt.
Tô Tại Tại vẫn chưa kịp phản ứng, ngón tay chỉ vào tôi:
"Cô… cô định làm gì!"
Tôi cười lạnh, sải bước tiến lên, nắm ch/ặt lấy tay Tô Tại Tại.
Cô ấy im lặng để tôi kéo đến trước mặt Từ M/ộ Viễn.
Bề ngoài Tô Tại Tại im lặng, nhưng nội tâm đang gào thét:
"Hệ thống! Tôi có nên giãy giụa không, cứ để cô ấy nắm thế này có phải tùy tiện quá không? Hệ thống! Nói gì đi chứ!"
Bước chân tôi khựng lại, rồi giả vờ như không có chuyện gì xảy ra tiếp tục tiến về phía trước.
4.
Đến trước mặt Từ M/ộ Viễn, tôi nở nụ cười đầy ẩn ý với anh ta.
Tôi giơ tay chỉ vào Từ M/ộ Viễn đang không dám nhìn mình, không chút nể nang vạch trần:
"Nam thần trường A - Từ M/ộ Viễn, thực ra! Là một gay!"
Tôi hít sâu một hơi, mặc kệ phản ứng của họ, tà/n nh/ẫn vạch trần quá khứ đ/au thương của mình.
Tôi và Từ M/ộ Viễn quen nhau từ ngày nhập học đại học năm nhất.
Giang Thành mưa nhiều, ngày nhập học năm nhất, trời đổ mưa tầm tã.
Nhà tôi ở cách Giang Thành hàng trăm cây số tại khu Gia Hòa, nên ngày nhập học chỉ có mình tôi kéo hai chiếc vali to đùng, khó khăn tiến bước trong mưa gió.
Mưa gió Giang Thành không chút nể tình, thổi bay cả lều đón tân sinh viên.
Tôi nhìn quanh một vòng cũng không thấy một tình nguyện viên rảnh rỗi nào giúp tôi kéo hành lý.
Sau khi tôi cúi đầu chống chọi với bão tố đi được một lúc, sơ ý va phải thứ gì đó.
Thứ bị tôi va phải ngã nhào xuống đất, khiến bộ quần áo vốn đã chẳng ra sao của tôi lại càng thêm nhiều vết bùn.
Tôi ngẩng đầu định ch/ửi thề, nhưng lại va vào đôi mắt đẹp hút h/ồn.
Đó chính là Từ M/ộ Viễn.
Đuôi mắt Từ M/ộ Viễn cụp xuống, ánh mắt trông vừa trong trẻo lại vừa... ng/u ngốc.
Chà, đúng là một sinh viên đại học có ánh mắt thông tuệ.
Anh ta trắng trẻo sạch sẽ, bộ đồng phục tình nguyện viên màu đỏ rực càng làm tôn lên làn da trắng của anh.
Tôi thầm kinh ngạc: G/ầy thật.
Anh nhìn vali của tôi, đầy vẻ áy náy lên tiếng:
"Xin lỗi, vừa rồi không nhìn thấy bạn, bạn là tân sinh viên năm nhất à? Để mình đưa bạn đi làm thủ tục nhập học nhé."
Trong đầu tôi vẫn còn vương vấn cái eo thon ấy, buột miệng nói:
"Đừng, cậu g/ầy quá."
Lời vừa dứt, ánh mắt Từ M/ộ Viễn tối sầm lại trong giây lát, không biết là nhớ đến chuyện gì.
Anh đột nhiên trở nên mạnh mẽ, một tay kéo lấy vali của tôi, tôi đành phải bị động đi theo Từ M/ộ Viễn làm thủ tục.
Sau này tôi mới chắp vá được thân phận của Từ M/ộ Viễn từ miệng người qua đường.
Kể từ đó, Từ M/ộ Viễn rảnh rỗi lại tới tìm tôi đi ăn, ngồi thư viện, xem phim.
Bạn cùng phòng của tôi đã nhiều lần hóng hớt hỏi tôi có phải Từ M/ộ Viễn có ý với tôi không, nhưng Từ M/ộ Viễn tới tìm tôi nhiều lần như vậy mà cũng chẳng hề bày tỏ ý định gì.
Tôi nhìn Từ M/ộ Viễn siêng năng tới tìm mình, nhớ đến cuộc điện thoại mẹ tôi gọi mấy ngày trước, cộng thêm việc bạn cùng phòng cứ rót vào tai:
"Ôn Lê, đừng nhát, hạ gục con cún xoăn này đi!"
Thế là, tôi đưa ra một quyết định táo bạo.
5.
Trong lần Từ M/ộ Viễn hẹn tôi ra ngoài tiếp theo, cả ký túc xá của tôi đều xuất quân.
Nhà tạo mẫu, chuyên gia trang điểm, chuyên gia phối đồ, tất cả đều vào cuộc.
Tôi cười rạng rỡ bước xuống lầu, nhưng khi quay lại, lớp kem nền của bạn cùng phòng đã chảy thành hai dòng trắng bệch trên mặt tôi.
Các bạn cùng phòng k/inh h/oàng, dưới sự chứng kiến của ba cặp mắt ấy, tôi nghẹn ngào thốt ra câu đó:
"Mình... mình chỉ là một mắt xích trong trò chơi của họ thôi!"
Thời gian lùi lại nửa giờ trước.
Tôi xuống lầu, vừa đi song song với Từ M/ộ Viễn chưa được vài trăm mét.
Ngay khi tôi đang chần chừ muốn nói ra lời tỏ tình ấy, nam thần trường B đột nhiên xuất hiện, gi/ận dữ quát Từ M/ộ Viễn:
"Chẳng phải tôi không kiểm soát được lực thôi sao! Tôi sai rồi không được à! Cậu không thể lần nào cũng tới tìm đàn em khóa dưới được!"
Nói xong, nam thần trường B "bộp" một tiếng quỳ xuống dứt khoát.
Bộ dạng nhận lỗi vô cùng thành khẩn.
Từ M/ộ Viễn thấy anh ta quỳ dứt khoát như vậy, không còn vẻ cứng rắn như khi ở trước mặt tôi nữa.
Anh ta như một nàng dâu nhỏ, ra sức kéo nam thần trường B đang quỳ dưới đất đứng dậy.
Còn tôi, gã hề lớn nhất trong trường này, thậm chí là cả Giang Thành này, đứng một bên bị hai người họ hoàn toàn ngó lơ.
Từ M/ộ Viễn: "Cậu đứng dậy đi."
Nam thần trường B: "Cậu nói 'chồng ơi đứng dậy đi' đi."