Tuyết ở Gia Hòa rơi càng lúc càng dày, dường như muốn nuốt chửng cả thành phố này. Tôi vừa thanh toán viện phí xong, cô y tá nhỏ đã thở hổ/n h/ển chạy tới gọi tôi:

"Người nhà b/ệnh nhân giường 37, mẹ cô... mẹ cô tỉnh rồi!"

Lời cô y tá vừa dứt, tôi đã cắm đầu chạy thẳng về phía phòng b/ệnh.

Trong phòng, một nhóm bác sĩ đang vây quanh, trên mặt ai nấy đều lộ vẻ phấn khích.

Thấy tôi đến, bác sĩ chính của mẹ vội vàng kéo chúng tôi lại:

"Phép màu rồi! Hai ngày trước chức năng cơ thể của mẹ cô đã suy kiệt hết cả, vậy mà hôm nay đột nhiên tỉnh lại! Hơn nữa chúng tôi đã kiểm tra tổng quát, mọi chỉ số đều hoàn hảo, không có lấy một vấn đề nhỏ! Đây đúng là kỳ tích của y học!"

Lời bác sĩ khiến lòng tôi vui mừng khôn xiết, tôi theo bản năng tìm ki/ếm bóng dáng Tô Tại Tại trong phòng, nhưng ánh mắt lại rơi vào khoảng không.

Giọng mẹ dịu dàng vang lên:

"Lê Lê, mẹ nhớ con quá."

Tôi không màng đến bất cứ điều gì nữa, lao vào lòng mẹ.

Mọi đ/au đớn và buồn tủi của những ngày qua đều tan biến thành hư không.

Tôi nghẹn ngào:

"Mẹ, con có một người con gái con rất yêu, thời gian qua cô ấy luôn ở bên cạnh con."

Bác sĩ ngạc nhiên hỏi:

"Cô Ôn, chẳng phải suốt thời gian qua chỉ có mình cô bận rộn ở b/ệnh viện sao? Tôi đâu có thấy bạn trai cô đến."

Tiếng khóc của tôi khựng lại:

"Không phải bạn trai! Là một cô gái mà! Lần trước... lần trước lúc mẹ con cấp c/ứu, cô ấy đã cùng con gặp bác đấy!"

Bác sĩ cười cười:

"Cô Ôn chắc là vui quá hóa lẩn rồi, lần trước ở cửa phòng cấp c/ứu tôi chỉ nói chuyện với một mình cô thôi mà?"

Mẹ cũng ân cần xoa đầu tôi:

"Mẹ tỉnh rồi, Lê Lê cũng có thể nghỉ ngơi vài ngày rồi."

Tôi đi/ên cuồ/ng lắc đầu:

"Mẹ, mẹ tin con! Mẹ tin con đi! Cô ấy tên là Tô Tại Tại, cô ấy thực sự..."

16.

Lời tôi bỗng chốc nghẹn lại.

Tôi không biết phải giải thích với mẹ thế nào về sự tồn tại của Tô Tại Tại.

Tôi gọi điện cho cô ấy, đầu dây bên kia báo số không tồn tại.

Tôi kiểm tra camera giám sát, trong đó mãi mãi chỉ có bóng dáng một mình tôi.

Tôi h/oảng s/ợ rồi.

Tôi không dám tin Tô Tại Tại, người vừa mới an ủi tôi cách đây không lâu, lại biến mất.

Tôi gọi cho Từ M/ộ Viễn, giọng anh ta trong điện thoại cũng đầy vẻ ngạc nhiên:

"Tô Tại Tại là ai?"

Tôi nghẹn ngào:

"Từ M/ộ Viễn, hai hôm trước chính cậu còn nhắn tin nói Tô Tại Tại thích tớ, muốn tỏ tình với tớ, đến cả nhẫn cậu cũng chuẩn bị xong rồi mà.

Sao cậu có thể không nhớ Tô Tại Tại là ai được!"

Từ M/ộ Viễn càng cảm thấy khó hiểu:

"Hai hôm trước tớ đi thi đấu mà, cách ly hoàn toàn đến điện thoại còn không có, sao mà nhắn tin cho cậu được?"

Tôi đi hỏi bạn cùng phòng, họ còn ngạc nhiên hơn:

"Lớp mình làm gì có ai tên Tô Tại Tại."

Trong tích tắc, dường như ngoài tôi ra, không một ai nhớ rằng Tô Tại Tại từng xuất hiện trong cuộc đời chúng tôi.

Cô ấy đến đột ngột, và cũng biến mất không dấu vết.

Lòng tôi như bị x/é toạc một vết rá/ch lớn, gió lạnh rít gào thổi qua khoảng trống ấy.

Tô Tại Tại, tại sao cậu lại biến mất mà không nói một lời nào?

Tô Tại Tại, tớ phải làm sao để chứng minh sự tồn tại của cậu đây?

17.

Sau khi sức khỏe của mẹ x/ác nhận ổn định, tôi trở về Giang Thành.

Ở những nơi quen thuộc, tôi luôn có thể nhớ lại bóng hình của cô ấy.

Nhưng tôi không thể chứng minh rằng đã từng có một cô gái sống động, một tia sáng chiếu rọi cuộc đời tôi từng hiện hữu.

Cuộc sống của tôi trở lại bình lặng, tôi dồn hết tâm trí vào việc học, không để bản thân rảnh rỗi lấy một giây.

Tôi nghĩ thời gian rồi sẽ xóa nhòa tất cả.

Nhưng thực ra, tôi không thể lừa dối trái tim mình.

Tô Tại Tại đã để lại một dấu ấn đậm nét trong lòng tôi, khiến tôi mãi không thể quên.

Chớp mắt một cái, lại một năm xuân qua đông tới.

Năm nay Giang Thành tuyết rơi sớm.

Tôi khoác ch/ặt áo măng tô bước ra khỏi thư viện, lớp tuyết dày bị tôi giẫm dưới chân, phát ra tiếng kêu "lạo xạo".

"Bạn học ơi, bạn rơi đồ này."

Tôi gi/ật mình quay người, một mảng màu vàng nhạt đ/ập vào mắt.

Cô ấy mỉm cười rạng rỡ, từng bước tiến về phía tôi:

"Tớ nhặt được nhẫn vàng, nhẫn bạc và cả nhẫn gỗ nữa.

Bạn học Ôn Lê, cậu đá/nh rơi chiếc nhẫn nào thế?"

Ngay sau đó, tôi nghe thấy tiếng lòng của cô ấy.

Cô ấy nói:

"Tiểu Lê, tớ về rồi đây."

Ngoại truyện (Góc nhìn hệ thống)

Tôi là một hệ thống m/áu lạnh vô tình.

Tô Tại Tại là ký chủ do tôi cẩn thận lựa chọn.

Lý do không gì khác, tôi đã vận hành thành công 9999 tiểu thế giới, chỉ thiếu một cái nữa là được thăng chức.

Mà tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ của Tô Tại Tại là 100%.

Tôi từng xem qua viên lưu ảnh về các nhiệm vụ trước của cô ấy, cô ấy thông minh, quyết đoán, không hề nảy sinh tình cảm với nhân vật trong thế giới nhỏ, chỉ một lòng vì nhiệm vụ.

Mặc dù thế giới cuối cùng này có vẻ sụp đổ không còn hình th/ù gì nữa, nhưng tôi vẫn nắm chắc phần thắng trong việc trở thành chủ hệ thống.

Kết quả là.

Sau khi vào thế giới này, Tô Tại Tại như biến thành một người khác, rõ ràng cô ấy mới là người đi công lược, vậy mà lại tự biến mình thành đối tượng để tự công lược.

Tôi nghi ngờ sâu sắc liệu có phải cô ấy là gián điệp do đối thủ phái tới không.

Tô Tại Tại thò đầu ra: "Cậu cứ nói xem tự công lược có phải là công lược không nào!"

"Cút ngay!!!"

Tôi hắng giọng.

Nhưng may là vấn đề không quá nghiêm trọng, hảo cảm của Ôn Lê dành cho cô ấy cũng đang tăng lên.

Thấy nhiệm vụ sắp hoàn thành, Tô Tại Tại lại hỏi liệu có thể hồi sinh người ch*t không.

Tôi: "?? Cậu không sao chứ đại tỷ, tôi là hệ thống chứ không phải đại la thần tiên..."

Đừng nói chứ, tôi chợt nhớ ra hình như mình thực sự làm được.

Tôi nói với cô ấy, mọi thiết lập trong thế giới nhỏ đều không thể đảo ngược.

Cái ch*t của mẹ Ôn Lê cũng vậy.

Nếu muốn đảo ngược tất cả những điều này, chỉ có cách biến thế giới này thành một tiểu thế giới vận hành đ/ộc lập.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm