"Cơ thể em có vấn đề."
"Ngày trước ở bên ngoài làm việc quá sức, sau này mới phát hiện ra là bị vô sinh."
Mẹ sững người.
Bố cũng đặt đũa xuống.
Cậu lại nhanh chóng mỉm cười, như thể không muốn không khí trở nên quá nặng nề.
"Cho nên, kết hôn hay không, đối với em cũng không quan trọng đến thế."
Nói đoạn, cậu ngẩng đầu nhìn tôi.
"Tiểu Vũ với con trai em cũng chẳng khác gì nhau cả."
Tôi ngẩn người.
Mẹ lại đỏ hoe mắt.
Bố nhìn tôi, rồi nhìn cậu, bỗng nhiên nâng ly rư/ợu lên.
Cậu mỉm cười.
Cậu nâng ly, cụng nhẹ vào ly của bố.
Đêm đó, trên bàn ăn ai cũng nở nụ cười.
12
Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi ra nước ngoài.
Không còn là nỗi sợ hãi như hồi nhỏ đến thành phố tỉnh cũng chẳng mấy lần, mà là khi cậu ngồi trong phòng sách, rất nghiêm túc nói với tôi:
"Tiểu Vũ, con người không thể mãi núp dưới chiếc ô do người khác che chở. Cậu có thể bảo vệ con nhất thời, nhưng sau này con phải tự mình đứng vững."
Ngày xuất ngoại, ở sân bay bố mẹ rất xúc động.
Cậu thì lại rất bình thản.
Cậu chỉnh lại cổ áo cho tôi, nhét một tấm thẻ ngân hàng vào tay tôi.
"Ở bên ngoài đừng tiết kiệm quá."
Tôi vừa định nói mình có tiền, cậu đã ngắt lời:
"Cậu biết con lớn rồi, nhưng với cậu, con mãi mãi là đứa trẻ năm nào đã đ/ập vỡ con heo đất, nắm ch/ặt năm trăm tệ nói muốn m/ua kẹo cho cậu ăn."
Những năm đó, tôi học tập ở nước ngoài, nỗ lực học hành, cũng nỗ lực tiến về phía trước.
Ban đầu nghe giảng vẫn còn vất vả, luận văn cũng thường xuyên phải sửa đến tận rạng sáng, nhưng tôi không bao giờ trốn đi khóc như hồi nhỏ nữa.
Bởi vì tôi biết, sau lưng luôn có người đợi tôi về nhà.
Năm tốt nghiệp, đích thân cậu đến dự lễ tốt nghiệp của tôi.
Cậu ngồi dưới khán đài, mặc bộ vest tối màu, tóc đã điểm vài sợi bạc.
Khi tôi đứng trên sân khấu nhận bằng, từ xa tôi thấy cậu cúi đầu mỉm cười.
Khoảnh khắc đó, tôi chợt cảm thấy, chặng đường mình đi, cuối cùng đã không phụ lòng cậu.
Sau khi về nước, tôi không vào thẳng công ty của cậu.
Cậu bắt tôi làm từ cấp thấp nhất.
Năm thứ nhất, tôi theo nhóm dự án ra hiện trường.
Năm thứ hai, tôi luân chuyển bộ phận tài chính và pháp lý.
Năm thứ ba, tôi bắt đầu tiếp cận những mảng kinh doanh cốt lõi của công ty.
Cậu chưa bao giờ gọi tôi là cháu ngoại ở công ty, cũng không cho phép người khác nể nang tôi chỉ vì tôi là người do cậu đưa đến.
Cậu chỉ nói: "Con muốn tiếp quản công việc của cậu, thì trước hết phải khiến người dưới phục con."
Những năm đó, tôi từng nếm trải cay đắng, cũng từng bị m/ắng mỏ.
Nhưng tôi dần hiểu ra, vì sao năm xưa cậu có thể đi từ một sinh viên nghèo đeo chiếc túi vải bạt cũ kỹ đến ngày hôm nay.
Thứ cậu dựa vào chưa bao giờ chỉ là vận may.
Mà là một ý chí không bao giờ chịu cúi đầu.
Sau này, sức khỏe của cậu ngày càng kém, bắt đầu dần dần giao lại công ty cho tôi.
Lần đầu tiên ngồi vào vị trí chủ tọa ở bàn họp, nhìn những khuôn mặt vừa quen vừa lạ trước mặt, tôi bỗng nhớ đến buổi chiều của rất nhiều năm về trước, buổi chiều tôi bị người ta gọi là "đồ chân đất".
Khi ấy, tôi làm sao có thể ngờ rằng, sẽ có một ngày tôi ngồi ở đây, thay cậu giữ gìn sự nghiệp mà cậu đã gây dựng bằng nửa đời người.
Ngày ký xong bản hợp đồng lớn đầu tiên, tôi về thăm quê một chuyến.
Con ngõ cũ đã bị phá bỏ, ngôi nhà xưa cũng chẳng còn nữa.
Nhưng tôi vẫn đứng đó nhìn hồi lâu.
Tôi nhớ đến số vàng cưới mẹ đã b/án, nhớ đến chiếc xe máy bố đã b/án, và nhớ cả con heo đất tôi đã đ/ập vỡ năm hai tuổi.
Khi ấy, cả gia đình tôi đã đặt hết hy vọng vào tay cậu.
Nhiều năm sau, cậu lại đặt toàn bộ hy vọng đó, nguyên vẹn trả lại vào tay tôi.
Trên đường về, cậu ngồi trong xe, hỏi tôi đang nghĩ gì.
Tôi mỉm cười nói: "Con đang nghĩ về năm trăm tệ đó."
Cậu sững người, sau đó cũng mỉm cười.
Cậu tựa vào lưng ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ nói: "Đó là số tiền lớn nhất mà cậu từng nhận được trong đời."
Tôi không nói gì.
Chỉ nắm ch/ặt tay lái.
Ngoài cửa sổ xe, ánh hoàng hôn đổ dài trên con đường.
Giống như buổi chiều tà năm nào cậu rời xa quê hương.
Cũng giống như ngày hôm nay, nhiều năm sau đó, tôi cuối cùng đã tiếp nhận cuộc đời của cậu.