Chỉ riêng một năm, học phí đã lên tới mấy trăm nghìn tệ.

Khi mẹ biết chuyện, phản ứng đầu tiên vẫn là xót tiền, mẹ kéo cậu lại nói:

"Tiểu Vũ còn nhỏ, không cần thiết phải tiêu tốn nhiều như vậy đâu. Cho nó học trường bình thường cũng được, nó là đứa hiểu chuyện, sẽ không thua kém ai đâu."

Cậu lại nói: "Chị, năm xưa chị đã nhường cơ hội đi học cho em, bây giờ tiểu Vũ có cơ hội rồi, em không muốn nó vì tiền mà phải chịu thiệt thòi."

Câu nói này vừa thốt ra, mẹ không nói gì thêm nữa.

Ngày khai giảng, chính cậu là người đích thân đưa tôi đi.

Người lái xe điều khiển chiếc sedan màu đen với biển số năm số sáu, chạy một mạch từ nhà đến tận thành phố tỉnh.

Tôi ngồi ở hàng ghế sau, nhìn những tòa nhà ngoài cửa sổ ngày càng cao, đường sá ngày càng rộng, trong lòng vừa phấn khích vừa sợ hãi.

Ngôi trường đó còn lớn hơn cả những gì tôi tưởng tượng.

Bảng hiệu ở cổng rất bề thế, bên trong có sân vận động, thư viện, tòa nhà thí nghiệm, và cả những dãy nhà học đẹp đẽ.

Học sinh mặc đồng phục chỉnh tề, đeo cặp sách mới tinh, từng tốp từng tốp bước xuống từ xe hơi.

Chúng tôi vừa đến cổng trường, đã có mấy vị lãnh đạo nhà trường ra đón.

Trên mặt họ nở nụ cười rất khách sáo, vừa nhìn thấy cậu xuống xe từ xa, họ đã chủ động tiến lại gần bắt tay.

Tôi đứng bên cạnh, lần đầu tiên cảm nhận rõ ràng rằng, cậu dường như không còn là chàng thanh niên rời nhà với chiếc túi vải bạt cũ kỹ năm nào nữa.

Cậu chỉ cần đứng đó, là sẽ có người chủ động tiến lại gần.

Sau khi làm xong thủ tục nhập học, cậu dẫn tôi đến ký túc xá.

Ký túc xá là phòng đôi, có bàn học và tủ quần áo riêng, từ cửa sổ còn có thể nhìn thấy sân vận động.

Cậu giúp tôi sắp xếp hành lý, lại cẩn thận xếp từng bộ quần áo mẹ chuẩn bị sẵn vào tủ.

Trước khi đi, cậu lấy từ túi áo vest ra một chiếc điện thoại di động, nhét vào tay tôi.

Đó là lần đầu tiên tôi có điện thoại riêng, tôi nâng niu nó, có chút không dám nhận.

Cậu lại nắm lấy những ngón tay tôi, cười nói: "Cầm lấy đi."

Cậu ngồi xổm xuống, nhìn vào mắt tôi, giọng nói nhẹ nhàng hơn đôi chút.

"Tiểu Vũ, ở trường cố gắng học hành nhé."

"Có chuyện gì cứ gọi điện cho cậu."

5

Khi mới bước chân vào ngôi trường đó, tôi thực sự rất khó thích nghi.

Trước đây học ở thị trấn, lớp học ồn ào náo nhiệt, tan học là mọi người chạy ra sân chơi, các bạn nam không chơi thẻ bài thì cũng đuổi theo quả bóng da đã bong tróc lăn lộn khắp nơi.

Nhưng ở đây thì khác.

Lớp học ở đây rất sạch sẽ, bàn ghế đều là đồ mới, trên tường treo những khẩu hiệu tiếng Anh tôi không hiểu nghĩa.

Giáo viên giảng bài rất nhanh.

Đặc biệt là môn tiếng Anh.

Trước đây, giáo viên tiếng Anh ở thị trấn thường dạy chúng tôi đọc từng chữ cái một.

Nhưng giáo viên tiếng Anh ở đây vừa vào lớp đã gần như nói tiếng Anh suốt cả buổi.

Cô nói rất lưu loát, cũng rất hay.

Nhưng lọt vào tai tôi lại như một chuỗi âm thanh hoàn toàn không hiểu nổi.

Mỗi lần cô đứng trên bục giảng đặt câu hỏi, tôi đều vô thức cúi đầu xuống, giả vờ như đang chăm chú đọc sách.

Bởi vì tôi sợ cô gọi tên mình.

Chỉ cần đến giờ tiếng Anh, lòng bàn tay tôi là đổ mồ hôi, tim cũng đ/ập rất nhanh.

Tôi rõ ràng đã rất cố gắng rồi.

Mỗi tối khi người khác vệ sinh cá nhân rồi đi ngủ, tôi vẫn nằm bò trên bàn học để học từ vựng, chép từng từ một vào vở, chép đến mức cổ tay đ/au nhức.

Nhưng hôm sau khi giáo viên giảng bài, tôi vẫn không hiểu.

Có những lúc tôi thậm chí còn không biết cô đang hỏi gì.

Ngoài việc học, việc hòa nhập với bạn bè cũng rất khó khăn.

Chỉ vài ngày sau khi khai giảng, các bạn trong lớp đã nhanh chóng trở nên thân thiết.

Họ bàn tán về việc kỳ nghỉ hè đã đi du lịch ở quốc gia nào, nói về việc tương lai sẽ đi du học ở nước nào, còn trò chuyện về những thương hiệu mà tôi chưa từng nghe tên bao giờ.

Có một bạn nam nói bố m/ua cho đôi giày thể thao phiên bản giới hạn, bên cạnh lập tức có mấy người vây lại.

Họ cúi đầu nhìn đôi giày đó, miệng nói những cái tên tiếng Anh tôi không hiểu, trong giọng điệu toàn là sự ngưỡng m/ộ.

Tôi ngồi tại chỗ, cũng muốn tiến lại gần xem thử.

Nhưng vừa đứng dậy, lại khựng lại.

Bởi vì đôi giày tôi đang mang là đôi giày mẹ m/ua cho tôi ở trung tâm thương mại.

Lúc m/ua mẹ rất vui, bảo đôi giày này rất bền, đi lại cũng thoải mái.

Nhưng đến đây rồi, tôi mới phát hiện ra, hóa ra có những đôi giày không phải dùng để đi cho bền.

Chúng được dùng để người khác nhận ra.

Tôi chậm rãi ngồi về chỗ của mình, thu chân vào dưới gầm bàn.

Khoảng thời gian đó, tôi luôn cảm thấy mình như đã đi nhầm chỗ.

Khi các bạn trò chuyện, tôi không thể xen vào.

Họ hẹn nhau cuối tuần đi cưỡi ngựa, đi câu lạc bộ gì đó, tôi còn không biết những nơi đó nằm ở đâu.

Có những lúc họ rõ ràng đang ngồi trò chuyện ngay bên cạnh tôi, nhưng tôi lại cảm thấy mình cách họ rất xa.

Một tháng sau khai giảng, tôi vẫn ăn cơm một mình, đến sân vận động một mình, về ký túc xá một mình.

Cậu thỉnh thoảng sẽ đến thăm tôi.

Mỗi lần cậu đến, ở cổng trường đều có người nhận ra xe của cậu, bảo vệ cũng sẽ nâng thanh chắn lên từ trước.

Cậu sẽ dẫn tôi ra ngoài ăn cơm, hỏi tôi ở trường thế nào, có ai b/ắt n/ạt tôi không, giáo viên giảng bài có nghe hiểu không.

Lần nào tôi cũng lắc đầu.

Tôi nói: "Vẫn tốt ạ."

Tôi không muốn cậu phải lo lắng, cũng không muốn mẹ biết.

Dù sao ngôi trường này một năm cũng tốn mấy trăm nghìn.

Đó là số tiền mà trước đây tôi chưa từng dám nghĩ tới.

Tôi luôn nghĩ, đã đến đây rồi, thì không nên than vãn nữa.

Cho đến chiều hôm đó, giáo viên dạy môn tư tưởng chính trị có một tiết sinh hoạt lớp.

Cô yêu cầu mọi người lần lượt giới thiệu bản thân, tiện thể giới thiệu luôn về gia đình mình, nói rằng như vậy có thể giúp các bạn hiểu nhau hơn.

Lúc đầu, mọi người đều rất thoải mái.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm

Tôi đòi lại của hồi môn của mẹ từ Hầu phủ, cuối cùng chỉ nhận về một cửa hàng vải đang thua lỗ

Trước khi cùng gia đình chuyển đến nơi khác, Cố Minh Yểu, quản sự kho kim chỉ của nhị phòng Hầu phủ, đã tìm thấy danh mục của hồi môn mà mẹ để lại dưới đáy hòm đồ cưới trống rỗng. Lúc này cô mới biết, khế ước cửa tiệm, vải vóc và tiền mặt của mẹ suốt bao năm qua đã bị chia nhỏ để chi dùng cho việc tu sửa Hầu phủ, phí thi cử của anh trai và chi tiêu sinh hoạt hàng ngày. Cô không tự loại mình ra khỏi những khoản chi ấy: việc học thêu thùa và ăn mặc của cô cũng từng được nuôi dưỡng bằng tài sản của mẹ. Minh Yểu cùng bà Chu - một nghệ nhân thêu lâu năm, và Lâm Tuyết Nương - nữ chủ tiệm vải đang thua lỗ, đã đối chiếu từng mục trong sổ lĩnh vật liệu, khế ước cửa tiệm, sổ sách tu sửa, tiền lương còn nợ và những bức thư của mẹ. Cô phát hiện ra rằng, năm xưa mẹ quả thực có đồng ý cho mượn tạm một phần, nhưng người thực sự vượt quá giới hạn chính là cha cô, khi ông biến những khoản vay tạm thành tài sản riêng sau khi quá hạn. Đối mặt với việc cha dùng hai trăm lượng bạc để ép cô từ bỏ việc đòi lại tài sản, Minh Yểu chỉ gửi những phần có bằng chứng xác thực lên quan phủ, từ bỏ những tài sản thiếu bằng chứng như quán trọ và tiệm hương liệu, đồng thời ưu tiên thanh toán tiền công cho các thợ thêu. Cuối cùng, cô chỉ lấy lại được tiệm vải Thụy Phong đang thua lỗ cùng một ít bạc, rồi cắt đứt quan hệ với gia tộc. Một năm sau, nhờ vào sổ sách minh bạch, cơ chế tiền vốn cộng chia lợi nhuận cùng việc giữ lại quyền sở hữu các mẫu thêu cho thợ, tiệm vải đã dần chuyển sang có lãi. Dù vẫn chưa lấy lại được toàn bộ của hồi môn, nhưng cô đã có thể tự lập bằng chính sổ sách và đôi bàn tay của mình.
0