Thằng hai đang ăn đất.

Thằng ba nhổ sạch hoa.

Thằng tư đuổi theo một con bướm bò tọt vào bụi rậm.

Thằng năm ngồi ở cửa khóc--nó ra ngoài muộn nhất, bị lạc đường rồi.

Từ cửa nhà đến vườn hoa, khoảng cách đường thẳng là ba mét.

Nó bị lạc.

Mẹ chồng biết chuyện, lắp thêm ba lớp khóa cửa.

Khóa vân tay, khóa mật mã, cộng thêm nhận diện khuôn mặt.

Nhưng bà vẫn không yên tâm: "Lỡ chúng nó lại xếp chồng người thì sao?"

Thế là lắp thêm camera.

Mười sáu cái camera.

Phủ kín toàn bộ.

Ngay cả cửa nhà vệ sinh cũng có.

Hà Diên về nhà nhìn thấy cả bức tường màn hình, sững sờ: "Mẹ, đây là nhà hay nhà tù thế?"

Mẹ chồng không thèm quay đầu: "Con không hiểu đâu, nơi nào có năm con khỉ này, thì nơi đó bắt buộc phải là nhà tù."

【Chương Năm】

Một tuổi rưỡi, bắt đầu tập nói.

Tôi cứ tưởng tập nói là một cột mốc ấm áp.

Sai rồi.

Sai hoàn toàn.

Tiến độ tập nói của năm đứa không giống nhau.

Thằng cả mở miệng trước.

Từ đầu tiên nó học được không phải là "mẹ", cũng không phải là "bố".

Mà là "Không".

Không.

Bất kể câu hỏi gì, bất kể yêu cầu gì, câu trả lời của nó đều là--

"Không!"

Ăn cơm không? Không!

Mặc quần áo không? Không!

Đi ngủ không? Không!

Tôi bế nó lên, nó vặn vẹo thân mình hét không không không không không không.

Từ đầu tiên thằng hai học được là "Anh".

Nhưng phát âm của nó không chuẩn lắm.

Nó gọi tất cả mọi người là "Anh".

Gọi tôi là anh.

Gọi bố nó là anh.

Gọi mẹ chồng là anh.

Gọi cả con chó Golden trong nhà cũng là anh.

Con Golden cũng ngơ ngác luôn.

Thằng ba không thích nói chuyện.

Nó thích hét.

Kiểu hét tần số cao có thể làm vỡ cả ly thủy tinh.

Nó vui cũng hét.

Buồn cũng hét.

Chán cũng hét.

Mẹ chồng thương tôi, m/ua tai nghe chống ồn cho tôi.

Bây giờ tôi ngủ toàn phải đeo.

Thằng tư là đứa yên tĩnh nhất.

Nó không nói chuyện, nhưng nó biết tháo đồ đạc.

Một tuổi rưỡi, đã có thể tháo rời cái điều khiển tivi thành từng linh kiện.

Mà tháo xong còn lắp lại được như cũ.

Giữa thiên tài và kẻ bi/ến th/ái chỉ cách nhau một sợi chỉ.

Thằng năm--

Thằng năm cái gì cũng chậm một nhịp.

Nói chuyện muộn nhất, biết đi muộn nhất, biết lật muộn nhất.

Nhưng nó có một kỹ năng đặc biệt.

Khóc.

Bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, muốn khóc là khóc, nước mắt giàn giụa, thu phát tự nhiên.

Mà mỗi khi nó khóc, bốn đứa kia sẽ dừng lại nhìn nó.

Yên tĩnh nhìn.

Như đang thưởng thức màn trình diễn.

Đợi nó khóc xong, bốn đứa kia vỗ tay.

Vỗ tay thật đấy.

Bộp bộp bộp.

Năm đứa này, không phải là con người.

Mà là năm con tiểu á/c m/a.

Hai tuổi.

Biết chạy rồi.

Số người giúp việc trong nhà tăng từ năm lên tám người.

Thêm hai cô giúp việc trẻ khỏe mạnh, chuyên phụ trách đuổi theo.

Nhưng vẫn không đủ.

Năm hướng, năm tốc độ, chạy tán lo/ạn.

Bạn đuổi được đứa này, đứa kia đã biến mất.

Có lần, cả nhà huy động, tìm thằng tư trong biệt thự.

Tìm suốt nửa tiếng.

Cuối cùng tìm thấy trong máy rửa bát.

Nó tự bò vào rồi đóng cửa lại.

Ngồi bên trong, lặng lẽ tháo đầu vòi phun của máy rửa bát.

Nhìn đống ốc vít đầy sàn, mẹ chồng hít một hơi thật sâu.

Quay đầu nói với Hà Diên một câu đầy ẩn ý:

"Lúc đầu để các con sinh, là mẹ sai rồi."

Hà Diên mặt đầy vô tội.

Câu này nói như thể năm đứa đều là lỗi của một mình anh ấy vậy.

Tuy rằng... dưới một góc độ nào đó... thì đúng là vậy thật.

Hai tuổi rưỡi.

Thảm họa nâng cấp toàn diện.

Ghế sofa da thật trong phòng khách bị vẽ đầy bút sáp màu.

Giấy dán tường ở hành lang tầng hai bị x/é mất một nửa.

đ/á cảnh quan trong vườn bị đào lên, xếp thành một cái lâu đài nhỏ.

Bột mì trong bếp bị rắc đầy sàn--năm người tuyết nhỏ đang lăn lộn trong đó.

Mẹ chồng mời một chuyên gia giáo dục trẻ em đến nhà chỉ đạo.

Khi chuyên gia bước vào cửa, ông ta đầy tự tin.

Ba tiếng sau khi bước ra, trên tóc dính đầy đất nặn, gối quần tây ướt sũng, ánh mắt đờ đẫn.

"Bà Tống." Chuyên gia nuốt nước bọt, "Tôi đề nghị..."

"Đề nghị gì?"

"Đề nghị bà thuê thêm vài người nữa."

Sau khi chuyên gia đi thì không bao giờ quay lại nữa.

Nghe nói sau khi nhận vụ của nhà chúng tôi, ông ấy đã đổi nghề.

Đi b/án bảo hiểm rồi.

Nghe nói áp lực nhẹ hơn.

Ba tuổi.

Đi mẫu giáo rồi.

Cùng một trường, cùng một lớp.

Ngày đầu tiên nhập học, tôi đưa chúng vào.

Năm thằng nhóc mặc đồng phục giống hệt nhau, đeo cặp sách giống hệt nhau, đứng thành một hàng.

Cô giáo nhìn chúng, rồi nhìn tôi, vẻ mặt phức tạp: "Cô Tô, năm bé này... đều là con của cô?"

"Đúng ạ."

"...đều học cùng một lớp?"

"Đúng ạ."

Cô giáo hít một hơi: "Được ạ."

Chữ "Được" đó kéo dài ba giây, trong đó chứa đầy sự dũng cảm.

Ngày thứ ba đi học.

Trường mẫu giáo gọi điện tới.

"Cô Tô, cô có thể đến đây một chuyến không?"

Khi tôi đến nơi, trong văn phòng đặt năm cái ghế nhỏ.

Năm đứa nhóc ngồi trên đó, đứa thì cúi đầu nghịch ngón tay, đứa thì ngửa đầu nhìn trần nhà, đứa thì thản nhiên đung đưa chân.

Không đứa nào có vẻ mặt hối lỗi.

Cô giáo chủ nhiệm mặt mày tái mét: "Giờ ra chơi hôm nay, năm người con trai của cô... đã xếp giường ngủ trưa của cả lớp thành một cái kim tự tháp."

"...cao bao nhiêu?"

"Hai mét ba."

"..."

"Sau đó thằng cả đứng trên đỉnh kim tự tháp."

"Nó làm gì?"

"Nó hét lên một tiếng--'Ta là Pharaoh'."

Tôi im lặng mất năm giây.

Quay đầu nhìn thằng cả.

Thằng cả ngẩng cái đầu nhỏ nhìn tôi, vẻ mặt thuần khiết.

"Mẹ ơi, Pharaoh có phải rất lợi hại không ạ?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm

Tôi đòi lại của hồi môn của mẹ từ Hầu phủ, cuối cùng chỉ nhận về một cửa hàng vải đang thua lỗ

Trước khi cùng gia đình chuyển đến nơi khác, Cố Minh Yểu, quản sự kho kim chỉ của nhị phòng Hầu phủ, đã tìm thấy danh mục của hồi môn mà mẹ để lại dưới đáy hòm đồ cưới trống rỗng. Lúc này cô mới biết, khế ước cửa tiệm, vải vóc và tiền mặt của mẹ suốt bao năm qua đã bị chia nhỏ để chi dùng cho việc tu sửa Hầu phủ, phí thi cử của anh trai và chi tiêu sinh hoạt hàng ngày. Cô không tự loại mình ra khỏi những khoản chi ấy: việc học thêu thùa và ăn mặc của cô cũng từng được nuôi dưỡng bằng tài sản của mẹ. Minh Yểu cùng bà Chu - một nghệ nhân thêu lâu năm, và Lâm Tuyết Nương - nữ chủ tiệm vải đang thua lỗ, đã đối chiếu từng mục trong sổ lĩnh vật liệu, khế ước cửa tiệm, sổ sách tu sửa, tiền lương còn nợ và những bức thư của mẹ. Cô phát hiện ra rằng, năm xưa mẹ quả thực có đồng ý cho mượn tạm một phần, nhưng người thực sự vượt quá giới hạn chính là cha cô, khi ông biến những khoản vay tạm thành tài sản riêng sau khi quá hạn. Đối mặt với việc cha dùng hai trăm lượng bạc để ép cô từ bỏ việc đòi lại tài sản, Minh Yểu chỉ gửi những phần có bằng chứng xác thực lên quan phủ, từ bỏ những tài sản thiếu bằng chứng như quán trọ và tiệm hương liệu, đồng thời ưu tiên thanh toán tiền công cho các thợ thêu. Cuối cùng, cô chỉ lấy lại được tiệm vải Thụy Phong đang thua lỗ cùng một ít bạc, rồi cắt đứt quan hệ với gia tộc. Một năm sau, nhờ vào sổ sách minh bạch, cơ chế tiền vốn cộng chia lợi nhuận cùng việc giữ lại quyền sở hữu các mẫu thêu cho thợ, tiệm vải đã dần chuyển sang có lãi. Dù vẫn chưa lấy lại được toàn bộ của hồi môn, nhưng cô đã có thể tự lập bằng chính sổ sách và đôi bàn tay của mình.
0