"Lại nữa! Cô coi tôi là đứa ngốc để đùa cợt đấy à?!"

Nói xong, tôi cúp máy ngay lập tức.

Thế nhưng giây tiếp theo, đối phương lại gọi tới, tôi cúp máy, đối phương lại gọi.

Cứ như thế, liên tiếp gọi hơn mười cuộc.

Tôi mất kiên nhẫn, bắt máy quát: "Cô làm cái gì vậy!"

Giọng nói rụt rè của bé gái vang lên: "Chị ơi, em xin lỗi."

"Chị ơi, đã lâu lắm rồi em không được nói chuyện với ai."

"Xin lỗi vì đã làm chị không vui."

Nghe giọng nói mềm mại xen lẫn tiếng nấc của cô bé, cơn gi/ận trong tôi lập tức tan biến.

Đối phương chỉ là một đứa trẻ.

Tôi nghiêm túc cảnh cáo con bé: "Chị có thể trò chuyện cùng em, nhưng không được phép đùa dai nữa."

Giọng nói ngọt ngào của cô bé vang lên: "Dạ được, cảm ơn chị ạ."

Từ ngày đó, mỗi ngày cô bé đều trò chuyện với tôi.

Con bé tên là Nha Nha.

Nha trong nảy mầm.

Mẹ nói con bé bị b/ệnh nên không cho ra ngoài.

Con bé bảo nó rất muốn được nhìn ngắm thế giới bên ngoài.

Tôi đã nhiều lần hỏi con bé sống ở đâu để tôi đến thăm.

Nha Nha đều im lặng rất lâu, cuối cùng mới nói: "Bố mẹ không cho người lạ vào nhà em."

Tôi thấy xót xa cho cô bé này, tự nhủ sẽ cố gắng dành nhiều thời gian trò chuyện cùng con bé mỗi ngày.

Biến cố xảy ra vào một tháng sau.

Hôm đó, Nha Nha đang gọi điện cho tôi thì đột nhiên hạ thấp giọng: "Mẹ về rồi."

Trước đây mỗi khi chúng tôi gọi điện, con bé luôn nói với tôi trước khi bố mẹ về: "Chị ơi, mẹ về rồi, em cúp máy đây ạ."

Lần này, con bé chưa kịp cúp máy thì đã nghe thấy tiếng một người phụ nữ: "Nha Nha, con đang nói chuyện với ai đấy?"

Giọng Nha Nha lập tức vang lên: "Con đang nói chuyện với chị trong điện thoại ạ."

Giây tiếp theo, giọng người phụ nữ trở nên sắc lẹm: "Chị trong điện thoại cái gì!"

"Rốt cuộc con định hànhz hạz chúng ta đến bao giờ! Nhà này vì chữa b/ệnh cho con mà đã cạn kiệt gia sản rồi! Giờ con lại định nói là mình tưởng tượng ra một người chị nữa sao!"

Giọng Nha Nha r/un r/ẩy thanh minh: "Mẹ ơi không phải, là điện thoại mẹ đưa cho con, con đã gọi cho một người chị."

"Chị ấy tên Tiểu Ngư, chị Tiểu Ngư ngày nào cũng trò chuyện với con, không tin mẹ xem này!"

Ngay sau đó là tiếng t/át, tiếp theo là tiếng vật nặng rơi xuống đất.

Tiếng khóc nhỏ dần của Nha Nha vang lên, rồi đến giọng người phụ nữ gi/ận dữ và sắc nhọn át cả tiếng khóc của con bé: "Điện thoại gì, chị Tiểu Ngư gì chứ, con phải ép chúng ta ch*t thì mới cam lòng sao!"

"Đó chỉ là một chiếc điện thoại đồ chơi, sao có thể gọi được chứ!"

02

Tiếng gào thét cuồ/ng lo/ạn của người phụ nữ vang lên kèm theo tiếng t/át: "Sao mày không ch*t đi, sao mày không ch*t đi!"

Sau đó là tiếng hét và tiếng khóc lóc của Tiểu Ngư: "Mẹ ơi đừng mà, mẹ ơi..."

Âm thanh dừng bặt, tay tôi cầm điện thoại đã run lên bần bật.

Điện thoại đồ chơi?

Một cảm giác hoang đường ùa khắp cơ thể.

Tôi rơi vào trạng thái tự nghi ngờ chính mình.

Nếu tôi không bị ảo giác, vậy chiếc điện thoại đồ chơi mà mẹ Nha Nha nói là thế nào?

Từ những gì nghe được, tôi biết Nha Nha có một chiếc điện thoại đồ chơi.

Nha Nha bị b/ệnh, bị nh/ốt riêng trong phòng.

B/ệnh của Nha Nha rất khó chữa, gia đình đã kiệt quệ sức lực.

Nhưng nếu là ảo giác, mọi thứ này lại quá chân thực.

03

Chẳng lẽ b/ệnh tình của tôi lại trở nặng, nhưng rõ ràng bác sĩ nói tôi đã hồi phục rất tốt.

Do dự một chút, tôi gọi điện cho bác sĩ tâm lý cũ của mình, kể lại tình trạng hiện tại.

Đối phương nói: "Cô Vu, rất có thể b/ệnh của cô đã trở nặng, nhưng vẫn cần đến khám trực tiếp mới x/ác định được."

Tôi mím môi, khẽ đáp: "Vâng, vậy ngày mai tôi sẽ qua."

Đêm đó, tôi nằm trên giường trằn trọc không sao ngủ được.

Kết quả tồi tệ nhất chính là b/ệnh tình của tôi đã gây ra những ảo giác nghiêm trọng.

Khi tôi sắp chìm vào giấc ngủ, điện thoại đột nhiên rung lên.

Tôi cầm điện thoại lên nhìn, đúng là số đó, tôi bắt máy và giọng Nha Nha lập tức vang lên.

"Chị ơi?"

Tôi khẽ "ừ" một tiếng.

Nha Nha thở phào nhẹ nhõm, giọng mềm mại: "Phù, em cứ tưởng điện thoại bị hỏng rồi."

"Mẹ bảo điện thoại của em không gọi được cho ai cả, nhưng em thực sự có thể gọi cho chị."

"Nếu điện thoại hỏng, em sẽ buồn lắm, vì sẽ không còn ai trò chuyện với em nữa."

Giọng Nha Nha mềm mại vang lên, kèm theo chút nghẹn ngào.

Tôi khẽ hỏi con bé: "Nha Nha, có phải em đang bị b/ệnh không?"

Nha Nha ậm ừ một tiếng đầy buồn bã.

"Em bị b/ệnh, chị có gh/ét em không?"

"Các bạn nhỏ không chơi với em, người lạ thì em sợ."

"Đúng rồi chị ơi, chị ở một mình ạ?"

Tôi đáp: "Đúng vậy."

Giọng Nha Nha hơi run, con bé hạ thấp giọng xuống rất nhiều: "Chị ơi, nếu có chú x/ấu tính nào gõ cửa, chị tuyệt đối đừng mở cửa cho chú ấy nhé."

"Đừng tin bất kỳ người chú x/ấu tính nào!"

"Họ x/ấu lắm, x/ấu lắm, họ sẽ cấu người, làm người ta đ/au đ/au đ/au lắm, hu hu."

"Mẹ ơi, họ x/ấu lắm, họ đ/è Nha Nha xuống, họ làm Nha Nha đ/au lắm, Nha Nha khóc mà họ cứ cười."

Tôi sững người trong giây lát, rồi đại n/ão như n/ổ tung, cả người cứng đờ.

"Chị ơi, họ còn nói về Nha Nha, các bạn nhỏ cũng không chơi với Nha Nha, họ bảo Nha Nha bẩn."

Cổ họng tôi nghẹn lại, giọng run run: "Đừng quan tâm đến họ."

"Nha Nha ngoan, Nha Nha ngoan nào."

04

Trong ống nghe truyền đến tiếng khóc nấc nhỏ của Nha Nha.

Tay cầm điện thoại siết ch/ặt, mãi đến khi Nha Nha khóc thiếp đi, truyền đến tiếng thở đều đều, tôi mới cẩn thận cúp máy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm