Ngày có kết quả sơ tuyển, tôi nhìn chằm chằm vào điểm số trên màn hình vài lần, mới dám tin rằng mình thực sự đã vượt ngưỡng. Trong khoảng thời gian ôn thi vòng phỏng vấn, tôi còn căng thẳng hơn cả lần thi đầu tiên. Rất may, kết quả đã không phụ công tôi. Ngày nhận được thông báo dự tuyển, tôi đã trốn trong nhà vệ sinh công ty khóc rất lâu. Không phải vì tủi thân, mà vì một Tô Dĩ Niệm từng vấp ngã một lần, cuối cùng đã có thể tự mình đứng dậy.
Ngày giấy báo trúng tuyển chính thức được gửi đến, Lâm Kiều còn hào hứng hơn cả tôi. Cô ấy xách bánh kem và rư/ợu xông vào nhà tôi, bảo tối nay nhất định phải ăn mừng đến tận mười hai giờ. Tôi cười, bóc phong bì chuyển phát nhanh, đọc đi đọc lại tờ thông báo đó. Lâm Kiều bỗng nhớ ra điều gì đó rồi lên tiếng: “Đúng rồi, cậu có biết sau này Thẩm Tri Hạ thế nào không?”
Tôi lắc đầu.
“Sau vụ việc trên diễn đàn, mọi người trong phòng thí nghiệm hầu như không ai muốn qua lại với cô ta nữa. Nghe nói tâm trạng cô ta ngày càng tệ, sau đó đã làm thủ tục bảo lưu kết quả học tập.”
Tôi vẫn thản nhiên c/ắt bánh kem.
Lâm Kiều nhìn tôi: “Cậu không tò mò về Trần Dữ Xuyên chút nào sao?”
Tôi suy nghĩ một chút, vẫn lắc đầu. Trước đây, chỉ cần nghe thấy tên anh ta, tôi đều vô thức muốn biết dạo này anh ta sống ra sao. Nhưng giờ đây, ba chữ đó đã khó lòng khiến tôi nảy sinh bất kỳ cảm xúc nào nữa.
Lâm Kiều cười một tiếng: “Xem ra là thực sự buông bỏ rồi.”
Tôi cúi đầu nhìn tờ giấy báo trúng tuyển trên bàn, cũng mỉm cười theo. Thực ra sau này tôi mới hiểu, buông bỏ một mối tình không phải là đột nhiên quên đi một người. Chỉ là vào một ngày nào đó, khi lại nghe thấy tin tức về người ấy, mình đã không còn muốn truy hỏi về sau nữa. Thẩm Tri Hạ có quay lại trường hay không, Trần Dữ Xuyên có hối h/ận hay không, họ cuối cùng có đến với nhau hay không, tất cả đều không còn liên quan gì đến tôi nữa.
Cuộc đời tôi còn rất dài. Và lần này, cuối cùng tôi cũng không cần phải chạy theo bước chân của bất kỳ ai nữa. Ngoài cửa sổ, màn đêm thật đẹp, tôi nâng ly rư/ợu chạm nhẹ vào ly của Lâm Kiều. Ngôi trường mới, cuộc sống mới, và một tương lai chỉ thuộc về riêng Tô Dĩ Niệm, đều đang chờ đợi tôi.
Còn về Trần Dữ Xuyên.
Cứ để anh ta ở lại quá khứ đi.
(Hết)