Cửa phòng khách sạn mở ra, Giang Tây Châu chỉ quấn một chiếc khăn tắm, để trần phần thân trên.

Tôi như bị sét đá/nh, sững sờ đứng tại chỗ.

Phía sau anh ta, một giọng nói ngọt ngào vang lên hỏi là ai.

Giang Tây Châu xoa xoa tóc tôi, dùng khẩu hình miệng ra hiệu: Ngoan lắm.

Sau đó trả lời người kia: “Một người bạn.”

Tôi muốn hỏi anh ta, Giang Tây Châu, anh thực sự không sợ mất tôi chút nào sao?

Tôi không hỏi, vì tôi biết câu trả lời.

Anh ta đương nhiên không sợ, anh ta biết tôi chấp niệm với anh ta sâu sắc đến mức nào.

11

Năm lớp tám, Giang Tây Châu bị chuyển trường đến đây.

Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một người đẹp đến thế.

Xinh đẹp, cao quý, quần áo mặc trên người đều khác biệt với những người khác.

Còn tôi, tôi cũng khác biệt với người khác.

Bố tôi cứ uống rư/ợu vào là sẽ cầm roj quất tôi, những lúc nghiêm trọng còn cầm đầu tôi đ/ập vào tường.

Ban đầu ông ấy chỉ đá/nh mẹ tôi, sau đó mẹ tôi không chịu nổi đò/n roj nữa, thế là tôi trở thành người thay thế.

Bị đá/nh nhiều, tôi học được cách gọi cảnh sát, còn mẹ tôi thì học được cách viết đơn bãi nại.

Bà thuộc kiểu người điển hình cho rằng “ông ấy đối xử với mình cũng tốt khi không đá/nh người”, chỉ cần ông ấy không lên cơn đi/ên vì rư/ợu, bà vẫn có một người chồng, vẫn có một bầu trời.

Thế nên, mỗi lần ông ấy lên cơn đi/ên rư/ợu, mẹ tôi lại ôm lấy chân tôi: “Thư Nghi, không được gọi cảnh sát, bố con chỉ là uống rư/ợu thôi, con nhịn một chút là được.”

“Nhịn một chút là qua thôi mà, mẹ đều nhịn như thế mà có sao đâu? Con nhất định phải gọi cảnh sát sao? Con nhất định phải phá hoại cái nhà này sao?”

Khi tỉnh rư/ợu, bố tôi lại quỳ xuống xin lỗi, giống như một con q/uỷ đang khóc lóc.

Mẹ tôi lại vui mừng: “Con nhìn xem, bố con cũng biết sai rồi, ông ấy không cố ý đâu.”

Cho đến lần nọ ông ấy lại lên cơn đi/ên rư/ợu, tôi bị kéo lê ra hành lang.

Khi đang ôm đầu co quắp cơ thể để phòng vệ, tôi nghe thấy một giọng nói.

Trong trẻo, thư thái, như ánh nắng ngày quang đãng xuyên qua tán lá.

“Ông già ch*t ti/ệt kia, ông đá/nh trẻ con à!”

Nói xong, anh ta nhìn sang mẹ tôi: “Có ai nuôi dạy con gái kiểu như bà không?”

Giang Tây Châu mười bốn tuổi đã cao 1m78, anh ta chơi bóng rổ rất giỏi, toàn thân tràn đầy sức sống.

Bố tôi đang say khướt hoàn toàn không phải đối thủ của anh, dễ dàng bị quật ngã.

Tôi buông tay ra, từ từ ngước mắt lên, chỉ nhìn thấy rất nhiều ánh sáng đang tỏa ra, bao bọc lấy anh.

Anh kéo tôi dậy, gạt những lọn tóc rối bời của tôi ra.

“Là cậu, tôi nhớ cậu, Ôn Thư Nghi đúng không?”

“Tôi tên là Giang Tây Châu.”

“Này, cậu ngốc rồi à?”

“Thật đáng thương.”

Có lẽ anh thực sự thấy tôi đáng thương, giống như sự đáng thương khi nhìn thấy những chú mèo chú chó hoang bên đường vậy.

Sau lần đó, Giang Tây Châu thỉnh thoảng lại tìm tôi nói chuyện trong lớp.

“Bố cậu còn đá/nh cậu không?”

Tôi lắc đầu, ngày hôm đó Giang Tây Châu đã gọi điện, gọi vài vệ sĩ cao to vạm vỡ đến.

Bố tôi đến say cũng không nổi nữa, chân run lẩy bẩy nói không đá/nh nữa.

Sau đó dần dần, tôi thực sự giống như một con mèo nhỏ, cứ luôn lẽo đẽo theo sau Giang Tây Châu.

Anh đối xử với tôi rất tốt, có lẽ vì anh lương thiện.

Anh đưa tôi đến biệt thự nhà anh, cho tôi mượn máy chơi game, để tôi vào thư phòng của anh đọc sách.

Tôi đi ngang qua cửa hàng, liếc nhìn chiếc váy trong tủ kính, ngày hôm sau nó đã xuất hiện trong phòng anh.

“Tặng cậu đấy.”

Tôi đẩy ra: “Bố tôi thấy tôi mặc váy đẹp thế này sẽ đem đi b/án lấy tiền mất.”

Anh suy nghĩ một chút: “Vậy cậu cứ mặc ở đây, thích thì mặc, từ phòng ngủ đi dạo ra phòng khách rồi ra sân, nếu vẫn chưa đủ thì tôi đưa cậu đi dạo phố.”

Ngày đó, lần đầu tiên trong đời tôi được mặc chiếc váy công chúa xinh đẹp đến thế.

Giang Tây Châu làm gì cũng kéo tôi theo, từ đi học, đi thi đấu đến chơi game.

“Ôn Thư Nghi, nói chuyện đi, nhìn vào mắt người khác mà nói.”

“Cậu sợ cái gì, ai dám đá/nh cậu, tôi đá/nh ch*t kẻ đó.”

Trước đây tôi cũng có bạn bè, chỉ là bố tôi cứ uống rư/ợu vào là chạy đến làm lo/ạn.

Ông ấy túm lấy bạn tôi: “Có phải mày dạy hư con Thư Nghi nhà tao không?”

Dần dần, không ai dám qua lại với tôi nữa.

Giang Tây Châu cứ thế ngang ngược thô lỗ xông vào thế giới của tôi, mặc kệ tất cả mà kéo tôi đứng dậy.

Dần dần cũng có người sẵn lòng nói chuyện lại với tôi, tôi ở trường cũng trở nên bớt cô đ/ộc hơn.

Tôi bắt đầu dần dần ưỡn ngựk, đi trên đường cũng biết mỉm cười.

12

Năm lớp chín, ông trời có mắt.

Bố tôi nửa đêm s/ay rư/ợu, ngã xuống sông.

Ngày hôm sau khi được vớt lên, đã trở thành một cái x/ác ch*t trương phình.

Giang Tây Châu vươn tay ra, che mắt tôi lại.

“Đừng nhìn.”

Tôi gạt tay anh xuống, nhìn thẳng vào đó, nước mắt rơi lã chã nhưng miệng lại bật cười thành tiếng.

Mẹ tôi phát hiện ra, bà túm lấy ống quần tôi, bắt tôi phải quỳ xuống khóc.

“Sao tao lại đẻ ra đứa con bất hiếu như mày chứ, ông ấy là bố mày đấy.”

Sau đó, Giang Tây Châu chuyển về Kinh Châu, tôi thi đỗ vào trường cấp ba tại địa phương.

Thời gian đầu, chúng tôi liên lạc qua điện thoại rất thường xuyên.

Mẹ tôi không lâu sau khi bố tôi ch*t đã tái hôn.

Bà không thể sống thiếu đàn ông, dường như chỉ khi dựa dẫm vào đàn ông, bà mới có thể tiếp tục sống.

May mắn thay, người đàn ông bà tìm sau này không đá/nh bà, nhưng cũng không cho phép bà quan tâm đến tôi nữa.

Sau đó, họ sinh một cậu con trai, tôi từ đó không còn gặp lại bà nữa.

Giang Tây Châu biết tình cảnh của tôi, anh gửi cho tôi rất nhiều đồ đạc, cũng gửi tiền cho tôi.

Tôi dựa vào số tiền đó, hoàn thành trọn vẹn chương trình cấp ba, và đúng như hẹn ước, thi đỗ vào trường đại học của Giang Tây Châu.

Cho đến ngày nhập học, tôi mới gặp lại Giang Tây Châu.

Tôi ngẩng đầu, đôi mắt sáng rực nhìn anh.

Anh cao hơn nhiều, ngũ quan đều đã nở rộ, sắc sảo tuấn tú, có rất nhiều người theo đuổi.

Thế nên, đối mặt với tình cảm của tôi, anh trở nên phiền n/ão.

“Thích tôi thật đấy à? Được, đợi chia tay người này, tôi sẽ yêu cậu.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Lại Từ Đầu

Chương 10
Tôi ở nhờ nhà họ Tống mười năm, với Tống Nghiên luôn là nước sông không phạm nước giếng. Ở công ty, anh là sếp sòng của tôi, còn tôi là một trong những trợ lý của anh. Tan làm, anh là con trai người bạn thân của bố mẹ tôi, thuộc kiểu rất ít khi trò chuyện. Nhưng rồi có một ngày, chúng tôi kết hôn. Anh nói: "Tuổi anh cũng không còn nhỏ, em lại là người biết rõ gốc gác, là một lựa chọn rất tốt." Tôi mỉm cười, che giấu tâm tư: "Vậy thì chúng ta mỗi người đều đạt được thứ mình cần rồi." Cho đến khi tin đồn tình ái giữa tôi và chàng thư ký truyền đi xôn xao khắp nơi. Vị đại lão giới cảng thơm vốn luôn cao ngạo, lạnh lùng bỗng xông vào phòng thư ký. Dưới ánh mắt của bao người, anh đích thân đút bánh ngọt vào miệng tôi: "Vợ tôi dạo này đang mang thai, bình thường phải phiền mọi người chiếu cố nhiều hơn. Tiệc trà chiều hôm nay, tôi mời."
0
12 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm