"Thẩm Đồng, bà làm cô ấy sợ rồi! Tối nay Quân nhi sẽ không về Ngô Đồng Uyển với bà nữa, bà tự lo dưỡng b/ệnh đi."

Ông ta bế tôi lên, sải bước đi về phía chủ viện.

Khi đi ngang qua cô mẫu.

Tôi nghe rõ mồn một tiếng bà nghiến răng kèn kẹt.

Đóng cửa lại, Vệ Đình đặt tôi lên sập, đưa tay cởi đai lưng.

"Quân nhi chưa có kinh nghiệm, cô phụ sẽ dạy lại con một lần nữa."

Những ngón tay thô ráp đã kéo tuột dải lụa trên y phục tôi.

Sợ ông ta nghi ngờ, tôi cố gắng giữ vẻ dịu dàng ý nhị trên gương mặt.

"Quân nhi, con thơm quá."

Bên tai là hơi nóng ông ta phả ra.

Tôi nhắm nghiền mắt, cố gắng đ/è nén sự cuộn trào dữ dội trong dạ dày.

Cứ coi như bị chó cắn đi...

Bên ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ dồn dập: "Hầu gia không xong rồi! Đại công tử thổ huyết! Người mau qua xem đi ạ!"

5

Vệ Đình lập tức khoác áo đứng dậy.

Tôi theo ông ta cùng đến chỗ Vệ Lâm Uyên.

Vừa bước vào phòng, đã ngửi thấy mùi m/áu tanh nồng nặc.

Vệ Lâm Uyên nằm trên sập, mắt nhắm nghiền, mặt trắng bệch như tờ giấy.

Chiếc chăn gấm đắp chéo trên người dính một mảng m/áu đỏ tươi, nhìn mà kinh tâm động phách.

Lòng tôi bất an.

Chàng không nên phát đ/ộc nhanh đến thế, chẳng lẽ tôi đã bỏ sót chỗ nào khi chẩn b/ệnh?

Đại phu vội vàng chạy đến dùng nhân sâm ngàn năm giữ lại hơi thở cho chàng, nói nếu đại công tử vượt qua được đêm nay thì mới có một tia hy vọng sống.

Bấc nến trên bàn n/ổ tách tách vài lần, Vệ Đình bực bội ấn huyệt thái dương.

Tôi khuyên ông ta về: "Người về nghỉ đi, ở đây có con trông chừng."

"Quân nhi vất vả rồi."

Ông ta cùng đại phu rời đi.

Trong phòng rất tĩnh lặng.

Chỉ nghe thấy tiếng thở nhẹ nhàng.

Tôi ngồi xuống trước giường chàng, đặt ngón tay lên cổ tay chàng, định chẩn lại lần nữa.

"Biểu muội không phải chịu uất ức gì nữa chứ?"

Vệ Lâm Uyên chăm chú nhìn tôi.

Bỗng nhiên tôi vỡ lẽ.

Tôi hiểu vì sao chàng đột nhiên thổ huyết rồi.

Quả nhiên, tối nay chàng lại uống th/uốc thêm một lần nữa.

"Không sao cả."

Chàng rút tay về, không để tôi chẩn tiếp.

"Không sao?" Tôi sốt ruột, "Huynh uống thêm vài lần nữa, e là đến đại la thần tiên cũng không c/ứu nổi!"

Chàng tựa vào đầu giường: "Nhưng ta không thể trơ mắt nhìn ông ta giày vò nàng thêm lần nữa."

Ánh trăng nhàn nhạt hắt lên gương mặt chàng.

Lạnh lẽo và thê lương.

Cả người chàng như bong bóng sắp tan biến bất cứ lúc nào.

Tôi nén những gợn sóng trong lòng, lạnh mặt nói: "Huynh không cần phải làm đến mức này."

Dù sao, tôi cũng chỉ đang lợi dụng huynh mà thôi.

Chúng ta ai cần gì thì lấy nấy là được.

Đừng nảy sinh thêm vướng bận gì khác.

"Nhưng ta muốn cố hết sức bảo vệ nàng chu toàn."

Chàng nhìn thẳng vào mắt tôi.

Thẳng thắn và chân thành.

Để mặc ánh nến lung linh tan vỡ trong đôi đồng tử đen láy.

6

Vệ Lâm Uyên đột ngột phát b/ệnh, làm cả phủ náo lo/ạn cả lên.

Vệ Đình đệ đơn vào cung, muốn mời viện trưởng Thái y viện đến xem xét.

Ông ta vừa đi, cô mẫu đã gọi tôi đến Ngô Đồng Uyển.

Trong sân nồng nặc mùi th/uốc.

Dù cô mẫu có đeo đầy châu báu, phấn son dày đặc cũng không che nổi vẻ b/ệnh tật.

"Quân nhi đến rồi à." Bà nhìn tôi cười mà như không, "Ở chỗ cô phụ con có khỏe không?"

Tôi quỳ xuống hành lễ.

"Đa tạ cô mẫu quan tâm, mọi thứ đều tốt. Hầu gia, người..." Tôi cúi đầu, thẹn thùng e lệ, "rất lợi hại."

Ngựk cô mẫu phập phồng dữ dội, tay cầm bát trà run lên bần bật.

"Ta còn tưởng con sẽ không muốn, không ngờ con lại tình nguyện đến thế."

"Sớm biết con là loại hàng này, đã tống thẳng con vào phòng Vệ lang rồi! Cần gì phải tốn công lừa con làm mai, bảo con mang quạt đến!"

Tôi siết ch/ặt chiếc khăn tay trong tay.

Rõ ràng là bà h/ủy ho/ại sự trong sạch của tôi trước, vậy mà còn buông lời nhục mạ tôi.

"Hầu gia dũng mãnh uy vũ, chất nữ còn phải cảm ơn cô đã cho con tiền đồ tốt."

Bà khẽ hừ lạnh.

"Con cũng chỉ có chút kiến thức đó thôi. Ta đã viết thư cho huynh trưởng, bảo con làm thông phòng trước đã."

Miệng tôi nói cảm ơn cô mẫu, nhưng trong lòng cười lạnh không thôi.

Kiếp trước tôi trăm phương ngàn kế từ chối, bà hết dỗ dành lại lừa gạt, khiến tôi từ quý thiếp lên làm chủ mẫu.

Kiếp này tôi không kháng cự, nhưng Vệ Đình vừa mới lộ ra một chút hứng thú với tôi.

Bà liền đến làm thiếp cũng không nỡ cho tôi làm, dứt khoát bắt tôi làm thông phòng.

Bà vừa muốn tôi sau khi bà ch*t phải bảo vệ con bà, lại vừa không muốn Vệ Đình có tình cảm với tôi, đúng là một nước cờ tính toán kỹ lưỡng.

"Ra ngoài quỳ đi, ta mệt rồi."

Người hầu qua lại chỉ trỏ vào tôi, m/ắng tôi không biết x/ấu hổ, đến cả giường cô phụ cũng bò lên.

Tôi không đổi sắc mặt, ưỡn ngựk lên.

Kiếp trước những lời khó nghe hơn tôi còn từng nghe, mấy thứ này thì đáng là gì?

"Người trong Ngô Đồng Uyển, lại thích ngồi lê đôi mách như vậy sao?"

Giọng nói lạnh lùng của Vệ Lâm Uyên vang lên, đám người hầu vây xem lập tức tan tác.

Chàng bước đến gần tôi, muốn đỡ tôi dậy.

Tôi khẽ lắc đầu.

Chàng lập tức hiểu ý, cúi đầu thì thầm với tiểu tư theo sau.

Sau đó, chàng vô cảm bước qua tôi, tiếp tục đi vào trong để thỉnh an cô mẫu.

7

Nắng buổi trưa gay gắt nhất.

Đêm qua không ngủ, thể lực cạn kiệt.

Trước mắt tôi nhanh chóng nhòe đi, loạng choạng không quỳ vững được nữa.

Sau lưng bất ngờ bị thước kẻ quất mạnh một cái, nha hoàn bên cạnh cô mẫu lên tiếng:

"Không có quy củ! Ph/ạt quỳ không được đung đưa trước sau!"

Tôi cắn ch/ặt th!t mềm trong má, cố gắng giữ cho mình tỉnh táo.

Cơn đ/au như kim châm từ đầu gối truyền tới.

Nhức mỏi khó chịu.

Cô mẫu đứng trong bóng râm, bĩu môi với nha hoàn đang cầm thước: "Dạy dỗ nó cho tử tế!"

"Lưng phải thẳng! Eo phải cứng! Vai không được khép! Cẳng chân không được run!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm