"Phụ thân đang bận chữa b/ệnh, đâu còn tâm trí mà ngó ngàng đến chuyện trong nhà. Văn Chinh đã đưa cho ông ta một phương th/uốc, đang chuẩn bị đến lầu xanh để làm một trận ra trò đấy!"
Nghe thấy cái tên đó, lông mày tôi khẽ nhíu lại.
"Lệch rồi."
Vệ Lâm Uyên "chậc" một tiếng, ném bút vẽ mày trở lại hộp trang điểm.
Tôi cầm gương đồng lên xem, rõ ràng đôi lông mày xa sơn được vẽ vô cùng chuẩn x/ác, khó hiểu hỏi chàng: "Lệch ở đâu?"
Chàng bĩu môi: "Là lòng của biểu muội lệch rồi. Nghe thấy cái tên đó liền nhíu mày."
Tôi bật cười.
Hóa ra là vì chuyện này.
"Hôm nay ta mới biết, đại công tử của Vệ phủ, khí lượng hình như không lớn lắm nhỉ?"
Chống cằm, tôi nhàn nhã nhìn chàng.
Chứng kiến gương mặt người đối diện dần dần đỏ ửng lên, chàng đành chịu thua.
"Được rồi, được rồi! Là ta sai, ta hẹp hòi, được chưa! Nhưng ta thấy không đáng thay cho nàng, cái loại tâm thuật bất chính như vậy, cũng đáng để nàng bận tâm sao?"
"Ta bận tâm đến hắn lúc nào?" Tôi ngạc nhiên: "Ta chỉ cảm thán rằng, người này thật sự quá vô sỉ mà thôi."
"Vậy..." Con ngươi Vệ Lâm Uyên đảo một vòng, trong đôi mắt phượng lộ ra vẻ tinh quái, "Ta ra tay nhé?"
"Tùy huynh."
Chưa đầy hai ngày sau, Vệ Đình đột tử ở chốn lầu xanh.
Quan phủ điều tra ra, Vệ Đình đột tử chính là vì dùng loại "thần dược" do Văn Chinh dâng tặng. Vì hại ch*t người, Văn Chinh bị phán tội ch/ém đầu vào mùa thu.
Trước linh đường.
Tôi nhận lấy chén trà Vệ Lâm Uyên đưa tới: "Động tác nhanh quá nhỉ?"
Chàng cuốn lấy một lọn tóc của tôi, xoay xoay trên đầu ngón tay thon dài: "Đều là nhờ biểu muội dạy bảo tốt."
Tôi khẽ hắng giọng: "E là huynh vẫn phải gọi ta là mẹ kế đấy."
Mái tóc đen trượt khỏi đầu ngón tay chàng.
Chàng cười rạng rỡ: "Ta đã đợi một kiếp rồi, ta đợi được."
Khi Vệ Đình đưa tang.
Bên cạnh có thêm một cỗ qu/an t/ài mỏng.
Nghe nói là vị phu nhân mới cưới kia, đã đi theo ông ta luôn rồi.
Trong thành truyền tai nhau một câu chuyện cảm động về tình nghĩa vợ chồng sâu nặng.
Vệ Lâm Uyên đổi cho tôi một thân phận mới, gả vào Hầu phủ.
Đêm đại hôn.
Khi chàng dùng đò/n cân hỷ khều khăn trùm đầu của tôi, đôi tay chàng run lên bần bật.
"Biểu muội," đôi mắt phượng đong đầy hơi nước, "Lần này, cuối cùng ta cũng có thể đường đường chính chính yêu nàng rồi."
Tôi đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve má chàng: "Biểu ca, ta cũng sẽ yêu huynh."
Trên gương mặt thanh tú của chàng, tràn đầy sự mãn nguyện khi tâm nguyện đã thành.
Chúng ta đều đã từng thấy mặt tồi tệ nhất của đối phương.
Quãng đời còn lại, hãy cứ bầu bạn cùng nhau nhé.