Hậu truyện trọn bộ: Rắn Mốc

Chương 1

26/08/2026 17:47

Tôi nhận làm công việc đến tận nhà cho ăn hộ mèo trong cùng khu chung cư.

Chủ mèo nói con mèo nhà anh ta nhát gan, bảo tôi cứ để đồ ăn xong thì nhanh chóng rời đi.

Tôi cũng không suy nghĩ nhiều.

Nhưng kỳ lạ là, lúc đang để đồ ăn xuống,

Tôi cúi đầu, bất chợt nhìn thấy phía sau cái bóng của mình lại xuất hiện thêm một cái bóng khác.

Cái bóng đó rất lạ, không giống mèo.

Một thân hình khổng lồ cuộn tròn, gồng mình dựng đứng lên phía sau lưng tôi.

Dưới ánh đèn, cái bóng đó từ từ ngẩng đầu lên, hình dáng cái đầu tam giác ngược in rõ trên mặt đất.

Tiếng rít xì xì vang lên từ phía sau gáy.

Trong khoảnh khắc, da đầu tôi tê dại, nổi hết cả da gà.

Đó dường như là một con rắn khổng lồ?!

1.

Tôi không dám quay đầu lại, lập tức chạy b/án sống b/án ch*t ra cửa.

Thầm cảm thấy may mắn vì mình đứng gần cửa.

Ngay khi tôi sập mạnh cửa lại, một vật nặng nào đó đ/ập mạnh vào phía bên kia cánh cửa.

Cả cánh cửa rung lên bần bật.

Lạnh toát cả sống lưng.

Tôi nhìn chằm chằm vào cánh cửa đó, cảm thấy một nỗi sợ hãi muộn màng.

Tôi từng nghe người ta nói, rắn dựng đứng người lên là để đo kích thước con mồi, xem thử mình có thể nuốt chửng hay không.

Ước chừng bằng mắt thường, con rắn đó dài ít nhất vài mét.

Nuốt chửng tôi là chuyện quá dễ dàng.

Chỉ cần chậm một bước nữa thôi, e là tôi đã bị nó cuộn vào bụng rồi!

Tôi vừa tức vừa sợ.

Cái nhà 401 này sao mà thất đức thế không biết?

Tôi thầm m/ắng, rồi vội vàng gọi cảnh sát.

Đồng thời, tôi đăng chuyện này lên nhóm cư dân của tòa nhà, nhắc nhở mọi người chú ý an toàn.

Dù sao thì trong cùng một tòa nhà có con rắn lớn như vậy, lỡ nó bò ra ngoài thì cả tòa nhà đều gặp nguy hiểm.

Tin nhắn của tôi vừa gửi đi, ngay lập tức, nhóm cư dân n/ổ tung.

Ai nấy đều sợ ch*t khiếp.

Có ít nhất ba nhà nói sẽ báo cảnh sát.

Trong đó, người sợ nhất chính là cô nữ sinh đại học ở phòng 402, cùng tầng với nhà đó.

Giọng cô ấy r/un r/ẩy trong tin nhắn thoại:

【Không phải chứ! Thế chẳng phải là đối diện nhà em có một con trăn ư!?】

【Đừng dọa em, chân em nhũn ra rồi đây này.】

Tôi an ủi cô ấy:

【Không sao đâu, nó bị tôi nh/ốt trong nhà rồi, đợi lát nữa cảnh sát phòng ch/áy chữa ch/áy đến bắt đi là được.】

Huấn luyện viên thể hình ở phòng 301 thì m/ắng nhiếc:

【Tôi đã bảo sao tầng trên cứ thình thịch suốt, hóa ra là nuôi một con rắn to thế này!】

Anh shipper ở phòng 302 thì vẫn còn run sợ:

【Thảo nào tháng trước họ m/ua một cái lồng chó khổng lồ bắt tôi giao đến tận cửa.】

【Tôi còn thắc mắc là họ có nuôi chó đâu cơ chứ.】

Tin nhắn trong nhóm nhảy lên 99+.

Vừa trả lời tin nhắn, tôi vừa lên tầng 6 trở về nhà mình.

Nửa tiếng sau, các chú cảnh sát đã làm rõ tình hình.

Họ gõ cửa nhà tôi, dùng giọng điệu trấn an để báo cho tôi một tin.

Tôi nói không sai, nhà 401 đúng là có một loài bò sát.

Nhưng không phải con trăn khổng lồ như tôi nói, mà là một con thằn lằn nhỏ, không đ/ộc, không gây hại cho người.

Cái bóng đầu rắn mà tôi nhìn thấy, rất có thể là do con thằn lằn bò lên đèn nên bị phóng đại bóng lên.

2.

Nghe vậy, tôi sững người.

Sao có thể thế được?!

Cái đầu rắn to như vậy, tôi đâu có ngốc, sao có thể nhìn nhầm?

Nhưng sự thật lại là như vậy.

Họ hoàn toàn không thấy bóng dáng con rắn nào ở 401 cả.

Hơn nữa, lúc tôi đi đã đóng cửa, con rắn to như tôi nói cũng rất khó mà rời đi bằng đường khác.

Nếu trong nhà không có rắn, thì chỉ có thể là do tôi nhìn nhầm.

Sau khi cảnh sát rời đi, ban quản lý gửi một thông báo trong nhóm.

Bảo mọi người rằng tất cả chỉ là báo động giả.

Tiện thể nhắc nhở chúng tôi thời gian này chú ý an toàn, đóng ch/ặt cửa nẻo.

Cô nữ sinh ở 402 thở phào nhẹ nhõm, gửi tin nhắn thoại vào nhóm:

【602, chị suýt làm em sợ ch*t khiếp rồi đấy!】

Người thường nhờ tôi qua cho mèo ăn ở phòng 202 cũng cảm thán:

【Tôi cũng gi/ật cả mình, cứ tưởng chúng ta sắp lên tin tức xã hội rồi chứ.】

Nhìn không khí mọi người trong nhóm đang thả lỏng cảnh giác, tôi nhớ lại lúc đến nhà cho mèo ăn, càng nghĩ càng thấy không ổn.

3.

Tôi thường làm công việc nhàn rỗi, bản thân cũng thích mèo, nên thường nhận các đơn đến tận nhà cho mèo ăn.

Thật tình cờ là khu chung cư chúng tôi có rất nhiều người nuôi mèo nuôi chó, tôi nhận đơn cũng tiện.

Chỉ là, đơn hàng tối nay đến quá gấp.

Là khoảng bảy, tám giờ tối mới tìm đến.

Chủ mèo nói chuyến bay của anh ta bị hủy, phải muộn một ngày mới về được.

Vì lo lũ thú cưng ở nhà bị đói, nên nhờ tôi giúp cho ăn một chút.

Ban đầu vì thời gian quá muộn, tôi định không nhận.

Nhưng tình cờ là anh ta sống cùng tòa nhà với tôi.

Nhà anh ta ở 401, nhà tôi ở 602, chỉ cách nhau hai tầng lầu.

Anh ta thấy tôi do dự, lại trả tiền hào phóng nên tôi cũng xiêu lòng.

Sau khi nhận đơn, anh ta đặc biệt dặn dò:

【Con mèo nhà tôi nhát gan, sợ người lạ.】

【Tôi sợ nó bị sốc, cô cứ để đồ ăn xong thì nhanh chóng rời đi nhé.】

Nói xong, anh ta gửi cho tôi cách chế biến đồ ăn cho mèo.

Tôi liếc nhìn một cái, gi/ật cả mình.

Sao toàn là th!t sống thế này!?

Hơn nữa số lượng nhiều như thể đang cho bò ăn vậy.

Trong lòng nghi hoặc, tôi nhắc một câu:

【Mèo nhỏ ăn nhiều th!t sống thế này có lẽ không tốt cho dạ dày đâu ạ.】

Chủ mèo không coi là chuyện lớn:

【Không sao, nó ăn từ nhỏ rồi, quen rồi.】

Tiếp đó, anh ta đưa mật khẩu nhà cho tôi.

Tôi đi m/ua nguyên liệu xong, mang chậu th!t sống đó đến 401.

Mở cửa ra.

Kiểu nhà của anh ta cũng gần giống nhà tôi, một phòng khách, hai phòng ngủ.

Kỳ lạ là, phòng khách nhà anh ta trống trơn, chẳng có lấy một món đồ nội thất nào.

Không giống kiểu nhà người ở cho lắm.

Quét mắt nhìn quanh một vòng, không thấy bóng dáng con mèo nào.

Chắc là trốn trong phòng ngủ rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
77.18 K
12 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm