【Bà nội em ngồi xe lăn, không có thang máy thì không về nhà được.】
【Làm sao bây giờ? Thang máy sắp xuống đến tầng một rồi!】
6.
Cô nàng streamer 602 vội vàng nhắc nhở cậu ta:
【Em lập tức đẩy bà nội rời khỏi tòa nhà này ngay, đêm nay đừng về nhà nữa.】
Trong nhóm, khi thấy những tin nhắn này, mọi người lại một lần nữa hoảng lo/ạn.
Cô nữ sinh 402 suy sụp:
【Lúc nãy chẳng phải bảo không có rắn sao? Sao giờ lại có rồi!】
Anh huấn luyện viên thể hình 301 đầy nghi hoặc:
【Không phải các người đang bày trò đùa á/c ý đấy chứ? Trong thành phố lấy đâu ra con rắn lớn thế này?】
Cũng có người bắt đầu lo lắng từ sớm:
【Lỡ lát nữa thang máy mở cửa ở tầng một, con rắn đó chạy ra ngoài, chẳng phải nó sẽ bò lung tung khắp khu chung cư sao.】
【Đến lúc đó có muốn bắt cũng chẳng bắt được.】
301 phản bác:
【Ra ngoài chẳng phải tốt hơn sao? Nếu không nó ẩn nấp trong tòa nhà chúng ta, cậu có dám ra khỏi cửa không?】
【Không đúng, cậu không sợ nó lẻn vào nhà cậu à? Tối còn dám ngủ không?】
Chẳng mấy chốc, các cuộc tranh luận trong nhóm chia thành hai phe.
Một phe bảo cậu học sinh 501 hãy đóng ch/ặt cửa chính tầng một và lối thoát hiểm, để con rắn bị nh/ốt ở tầng một.
Một phe lại cảm thấy cứ để mặc con rắn chạy thoát, miễn là nó không tiếp tục ở trong tòa nhà này nữa.
Hai phe tranh cãi không có kết quả.
Chỉ là, mọi người bỗng nhận ra 501 không còn trả lời trong nhóm nữa.
Cô sinh viên 402 vỗ vỗ 501:
【Em trai ơi, em với bà nội sao rồi?】
Cậu ta không trả lời.
402 lo lắng không yên:
【Không phải chứ? Chẳng lẽ lúc nãy họ biết quá muộn?】
【Giờ đã đụng độ con rắn rồi sao?】
Anh huấn luyện viên thể hình cũng không nhịn được, trực tiếp gọi video cho 501 trong nhóm.
Chuông reo hai giây sau thì được bắt máy.
Mọi người thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng kỳ lạ là, hình ảnh phía bên kia video rất tối.
Trên ống kính dường như dính thứ chất lỏng màu đen nào đó.
Ngay giây tiếp theo, ống kính rung lắc dữ dội rồi bị văng mạnh ra ngoài.
Theo tiếng điện thoại va đ/ập vào tường tạo nên một âm thanh chát chúa, đèn ở cầu thang bộ bật sáng.
Hình ảnh trong video cũng lập tức trở nên rõ ràng.
Nhưng ngay khi nhìn rõ cảnh tượng đó, chúng tôi suýt nữa h/ồn bay phách lạc!
Một cái đầu rắn khổng lồ hướng về phía ống kính, há hốc miệng.
Nước dãi chảy dọc theo khoang miệng x/ấu xí rơi xuống, nhỏ lên ống kính.
Cách màn hình, tôi như thể ngửi thấy mùi hôi th/ối r/ữa nồng nặc.
đ/áng s/ợ hơn là, ở phía bên kia bị đầu rắn che khuất, trên sàn nhà thấp thoáng nằm hai người.
Chính là hai bà cháu 501.
Họ rõ ràng đã ngất lịm, cơ thể từ đầu đến chân đều dính thứ chất lỏng kỳ lạ.
Giống hệt chất lỏng trong miệng con rắn.
Giống như là nó vừa nuốt người được một nửa, bị tiếng chuông video làm phiền nên tạm thời nhả người ra.
Cái đầu rắn càng lúc càng tiến gần màn hình, anh huấn luyện viên thể hình sợ đến đờ người, vội vàng luống cuống tắt video.
Không khí trong nhóm thay đổi đột ngột.
Một nỗi bất an bao trùm lấy tất cả.
Con rắn đã thoát ra, và nó bắt đầu ăn th!t người.
Không ai biết bước tiếp theo nó sẽ đi đâu.
Nhóm im lặng.
Phải đến khi cô nữ sinh 602 nhớ ra mới @ ban quản lý:
【Mọi người đâu rồi? Sao không nghĩ cách đi?】
【Lúc này lại giả ch*t đấy à!?】
Ban quản lý cũng không trả lời.
Chỉ là đột nhiên, tôi nhớ ra điều gì đó.
Tăng Nghi Nghi lúc nãy cũng đang chạy về phía tầng một!
Nếu bây giờ con rắn đó đã ra khỏi thang máy và đang ở tầng một, chẳng phải cô ấy sắp gặp nguy hiểm rồi sao?!
7.
Tôi sợ hãi tột độ, vội nhắn tin cho Tăng Nghi Nghi:
【Đừng đến tầng một!】
【Mau quay lại đi!】
【Rắn đến tầng một rồi.】
Tăng Nghi Nghi vốn thường xuyên chặn thông báo nhóm cư dân.
Chắc giờ cô ấy vẫn chưa biết chuyện gì đang xảy ra.
Theo tốc độ xuống lầu của cô ấy, giờ chắc vẫn chưa đến tầng một, vẫn còn kịp.
Nhận được tin nhắn của tôi, Tăng Nghi Nghi gửi lại một dấu hỏi chấm:
【?】
【Đừng đùa nữa.】
Cô ấy gửi một bức ảnh, là biển chỉ dẫn tầng một.
【Tớ sắp khóc rồi đây, tớ vừa đến tầng một xong này??】
Tôi cũng cuống lên:
【Cậu đừng gây tiếng động, lén lút lên trên đi!】
Tăng Nghi Nghi không trả lời, chỉ nhanh chóng gửi một đoạn video.
Bấm vào, góc nhìn của cô ấy đang trốn ở góc cầu thang.
Cô ấy khẽ đưa ống kính điện thoại hướng về phía thang máy và cửa chính của đơn nguyên.
Trong video, ngoài những vệt nhầy kinh t/ởm trên sàn và vài mẩu th* th/ể, không hề thấy bóng dáng con rắn lớn đâu.
【Vấn đề bây giờ là,】 tin nhắn của Tăng Nghi Nghi liên tục gửi đến:
【Tớ vừa xem rồi, con rắn lớn không còn ở tầng một nữa.】
【Hơn nữa cửa chính tòa nhà đang đóng ch/ặt.】
【Chẳng phải điều đó có nghĩa là con rắn lớn vẫn còn ở trong tòa nhà này, và có thể đang ẩn nấp ở bất cứ đâu trong cầu thang bộ sao?】
Cô ấy suy sụp:
【Lâm Vọng ơi, tớ thực sự không dám lên lầu đâu huhu!】
【Lỡ nó trốn ở tầng hai đợi tớ thì sao?】
8.
【Nhưng bây giờ cậu không thể ngồi chờ ch*t ở tầng một được!】
Tôi suy nghĩ một chút rồi bảo cô ấy:
【Trước khi tớ nhắn tin cho cậu, nó vừa bắt đầu nuốt hai bà cháu 501.】
【Mà ngay giây tiếp theo, cậu đã đến tầng một rồi.】
【Điều này chứng tỏ con rắn lớn hiện tại chắc chắn vẫn còn trốn ở tầng một, chỉ là cậu không nhìn thấy thôi.】
【Cậu bây giờ bắt buộc phải leo cầu thang lên trên.】
Cô ấy lại không chịu:
【Tớ thật sự không dám leo sáu tầng lầu trong tình huống này!】
【Lâm Vọng ơi, tớ sợ lắm.】
【Lỡ tớ leo được một nửa mà nó đuổi theo thì sao?】
【Tớ chắc chắn không leo nhanh bằng nó đâu!】
Phía bên cô ấy vẫn luôn hiển thị "đang nhập", rồi sau đó cô ấy nảy ra một ý tưởng đi/ên rồ:
【Hay là tớ liều một phen? Chạy ra ngoài từ cửa chính tòa nhà luôn đi?】