Nàng ta vừa khóc, da gà da vịt của ta đều nổi hết cả lên.
Khương Khê lại như không nghe thấy, dùng khăn tay chấm chấm khóe mắt, nước mắt ngược lại càng trào ra dữ dội hơn: "Ta... ta không kìm được... mỗi khi nghĩ đến việc mình làm ra chuyện như vậy, lòng ta lại áy náy không yên, đêm không chợp mắt được, cơm cũng ăn ít đi nửa bát..."
Khóe miệng ta gi/ật gi/ật.
Bình thường nàng ta vốn chỉ ăn có nửa bát, giờ lại bớt thêm nửa bát nữa, là định thành tiên luôn sao?
Thở dài một hơi, ta bất đắc dĩ nhìn nàng: "Vậy tỷ muốn làm sao đây? Thái tử chỉ có một người, tỷ cũng không thể nhường lại cho ta được? Ta có muốn cũng đâu có dùng được."
"Ta thứ nhất không biết ngâm thơ đối đáp, thứ hai không biết vẽ tranh gảy đàn, thứ ba đến quy củ còn chưa học hết, bưng chén trà cũng có thể làm đổ nửa chén. Ta chỉ biết làm ruộng, nuôi gà, nuôi vịt, cho heo ăn, đỡ đẻ cho chó. Người như ta mà tỷ bắt đi làm Thái tử phi, đó chẳng phải là để cả kinh thành xem trò cười sao?"
Ta tự thấy mình nói rất có lý.
Thế mà Khương Khê nghe xong, đôi mắt đẫm lệ nhìn ta, giọng điệu càng lúc càng dịu dàng: "Cho nên ta muốn đền bù cho muội. Muội muội muốn kiểu phu quân như thế nào, cứ nói với ta, ta... ta sẽ đi tìm giúp muội."
Thấy nàng vẻ mặt nghiêm túc, ta cũng không nỡ từ chối thẳng thừng.
Thế là thuận miệng đáp, nửa đùa nửa thật: "Tỷ tỷ đã nói muốn đền, vậy thì ta phải chọn lựa kỹ càng mới được. Phu quân tương lai, phải là người dũng mãnh anh tuấn, phẩm mạo phi phàm, thanh tao tuấn tú, tốt nhất là một quyền có thể đ/ập tan núi đ/á, một bút có thể viết nên phong nguyệt."
Điều kiện này, có lật tung cả Đại Chu lên cũng chưa chắc tìm được một người như thế.
Trong lòng thầm cười, nhưng ngoài mặt lại tỏ ra nghiêm túc.
Khương Khê nghe xong, vậy mà lại gật đầu như đang suy tư điều gì đó.
Ta lớn lên nơi sơn dã, tính tình thô lỗ, đám quý tộc trong kinh thấy ta, không lắc đầu thì cũng nhíu mày. Về phủ được mấy tháng rồi, ngay cả một bà mối đến thăm dò cũng không có.
Ngoại trừ... Lục Lan.
3
Chàng là con trai của Thượng thư, lớn lên cùng Khương Khê, sinh ra đã phong thần tuấn tú, dáng người cao ráo, chỉ cần đứng đó thôi đã như một bức tranh.
Ngày đầu tiên về Hầu phủ, lần đầu ta thấy người tuấn tú như vậy, nhất thời ngẩn ngơ, không để ý đến ngưỡng cửa dưới chân, cả người chúi về phía trước, ngã nhào vào lòng chàng.
Lục Lan đưa tay đỡ lấy ta, giọng điệu dịu dàng cúi đầu hỏi: "Cô nương, không sao chứ?"
Ta khi đó ở dưới quê hơn mười năm, tầm mắt hạn hẹp, nào đã từng thấy người có phong thái như vậy?
Chỉ cảm thấy chàng mày ki/ếm mắt sáng, giọng nói như suối trong.
Nuốt nước miếng một cái, lưỡi cũng thắt lại: "Không, không sao."
Sau này mới biết, chàng là thanh mai trúc mã của Khương Khê.
Nhưng cũng là sau này, ta vô tình bắt gặp chàng đang đứng dưới hành lang nói chuyện với Khương Khê, tình cờ nghe được trọn vẹn.
"Nếu Khê nhi thấy khó xử, ta nguyện cưới Trường Ninh làm vợ."
Bước chân ta khựng lại, nín thở.
Khương Khê dường như cũng sững sờ, hồi lâu sau mới đáp: "Lục Lan, đừng nói những lời như vậy."
"Ta nghiêm túc đấy."
Giọng chàng trầm xuống: "Trường Ninh xa nhà bao nhiêu năm, là nàng thay cô ấy phụng dưỡng cha mẹ, nếu nói đến n/ợ nần, chẳng phải nên là cô ấy sao?"
Khương Khê nhíu mày, hiếm khi không khóc: "Nhưng nếu không phải cha mẹ tìm thấy ta, thì ai cũng có thể làm tròn chữ hiếu. Trường Ninh là con gái ruột, không thể so sánh với người ngoài được."
Lục Lan lại khẽ thở dài: "Đôi khi, ơn dưỡng dục còn lớn hơn ơn sinh thành."
"Hơn nữa, nhan sắc cô ấy kém xa nàng, ngôn hành thô lỗ, hoàn toàn không có giáo dưỡng của khuê các. Người như vậy mà làm Thái tử phi, chẳng phải là khiến văn võ bá quan thiên hạ cười chê sao?"
Ta dựa lưng vào cột hành lang, ngón tay từ từ siết ch/ặt vạt áo.
Khoảnh khắc đó, chút hảo cảm vừa mới nảy sinh với Lục Lan lập tức tan thành mây khói.
Hóa ra, dù người có sinh ra đẹp đến đâu, khi nói x/ấu sau lưng người khác, gương mặt cũng sẽ trở nên x/ấu xí.
Ta quay người bỏ đi, không nghe thêm một lời nào nữa.
4
Khương Khê: "Ta hiểu rồi, muội muội của ta tốt như vậy, đương nhiên xứng đáng với điều kiện chọn chồng khắc nghiệt như thế."
Ta: ???
Nàng ta đang khen ta tốt sao?
Ta chỉ là thuận miệng nói bừa thôi mà.
Hôm qua đọc thoại bản, thấy nam chính thì dũng mãnh, nam phụ thì phong nhã, nên ta tiện tay gom ưu điểm của hai người vào làm một, cố tình làm khó nàng ta thôi.
Đừng nói là Lục Lan, ngay cả Thái tử cũng chưa chắc đã hội tụ đủ mọi thứ.
...
Ngày hôm sau, hiếm khi Khương Khê không đến, lòng ta nhẹ nhõm, vui vẻ cầm số tiền Hầu phu nhân cho, hăm hở đến Hương Mãn Lâu m/ua bánh ngọt.
Vừa đến cửa, còn chưa kịp bước vào, đã thấy bàn cạnh cửa sổ ngồi mấy vị công tử mặc gấm vóc.
Trong đó có một người dáng người cao ráo, khuôn mặt nghiêng như vẽ, chính là Lục Lan.
Chàng cùng mấy người bạn đồng môn đang ngồi quanh bàn chuyện trò, trà thơm nghi ngút, nhưng lời lẽ lại chẳng mấy dễ nghe.
Một người trong đó nâng chén trà, cười khà khà lên tiếng: "Nghe nói Lục huynh muốn cầu hôn vị nhị tiểu thư mới về Hầu phủ, Khương Trường Ninh?"
Người khác tiếp lời, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc: "Cô nương họ Khương đó, lần trước ở yến tiệc ta nhìn thấy rõ mồn một, năm đĩa bánh quế hoa, ba đĩa bánh hải đường, bốn phần sữa tô... chà chà, một hơi ăn hết gần nửa bàn tiệc. Sức ăn thế này, sợ là đến heo cũng chẳng ăn bằng cô ta, Lục huynh không sợ bị ăn đến tán gia bại sản sao?"
Trên bàn lập tức cười rộ lên.
Lục Lan hạ mắt uống một ngụm trà, lộ ra vài phần bất lực: "Ta cũng là không muốn làm Khê nhi khó xử. Nàng tự thấy n/ợ Khương Trường Ninh, cái gì cũng ưu tiên bù đắp cho bên đó, ngay cả cặp san hô ta tặng nàng, nàng cũng quay đầu mang tặng sang phòng Khương Trường Ninh."
Lại có người nói: "Đại cô nương họ Khương thiên tư quốc sắc, phong thái cử chỉ cái gì cũng xuất chúng, ngược lại còn giống đích nữ Hầu phủ hơn vị nhị cô nương kia. Nếu không phải Thái tử đã đính ước với nàng từ sớm, nàng vốn dĩ đã là vị hôn thê của huynh rồi."
Ngón tay đang cầm chén trà của Lục Lan khẽ khựng lại, trên mặt thoáng qua một tia thất vọng khó nhận thấy, nhưng nhanh chóng bị che giấu đi, chỉ thản nhiên nói: "Ta với Đại cô nương, chẳng qua chỉ là tri kỷ mà thôi."